Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 157

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh cười nhạo một tiếng, bổ sung thêm: "Nghĩ gì đấy?”

Tân Nguyệt lại sững sờ, lần này mặt cô còn đỏ lên.

Trần Giang Dã thấy cô đỏ mặt, nhưng không trêu chọc cô nữa, chỉ nói: "Quán net hay khách sạn, em chọn một cái đi."

Tân Nguyệt quay đầu sang một bên, giơ tay lau vài giọt nước mắt trên mặt, sau đó mới quay lại nói: "Quán net."

“Vậy đi thôi.”

“Đi như thế nào?”

“Còn có thể như thế nào? Tới như thế nào thì đi như thế ấy.”

Tân Nguyệt ngạc nhiên: "Trèo qua ban công á?”

Trần Giang Dã: "Chứ còn cách nào khác à?”

Tân Nguyệt nhíu mày: "Cao như vậy, anh nhảy quen rồi, tôi nhảy có mà ngã c.h.ế.t à."

Trần Giang Dã "Xì" một tiếng, hơi ngửa đầu nhìn cô: "Tôi có thể để em ngã chắc?”

Giọng anh trầm thấp, lại nói năng mạnh mẽ.

Tân Nguyệt chỉ cảm thấy giọng nói này như xuyên thấu lồng n.g.ự.c cô, chạm đến n** m*m m** nhất của trái tim.

Anh luôn như vậy, trêu chọc lòng người ngay cả khi mà anh không hề nghĩ tới điều đó.

Cô và anh nhìn nhau, ánh mắt bỗng trở nên lúng túng, lông mi dài như cánh bướm trong gió, vội vã lay động.

Cô dời tầm mắt sang một bên, thấp giọng rầu rĩ, nói: "Ai biết được.”

Trần Giang Dã cười, quay mặt đi, một lúc lâu sau lại quay lại.

"Em cứ việc nhảy, tôi đỡ em."

Giọng nói của anh lộ ra nụ cười tản mạn, nghe thì có vẻ vô lại, không đáng tin cậy chút nào, nhưng lại vô cớ khiến người ta cảm thấy yên tâm.

Tân Nguyệt bất giác cắn môi, vẫn thử hỏi một câu: "Nhảy thế nào cũng được?”

“Ừ.”

Anh bật đèn pin điện thoại lên: "Để đèn bàn lại rồi đi thôi."

Tân Nguyệt hít mũi, nghe lời đặt đèn bàn đặt về chỗ cũ, lau sạch những giọt nước mắt còn sót lại trên mặt.

Cô không biết mình lấy dũng khí ở đâu ra, cứ như vậy dễ dàng quyết định đi ra ngoài cùng anh, nhảy từ ban công, có lẽ còn phải trèo tường.

Ở trường, cô chưa bao giờ làm điều gì khác thường như vậy.

Chắc là đầu óc bị cháy đến mức hồ đồ rồi.

Cô nghĩ vậy.

Nhưng hồ đồ thì hồ đồ đi, hôm nay cô chỉ muốn tìm một nơi để ngủ một giấc thật ngon thôi.

Cô đặt đèn bàn lại, đi tới cửa, Trần Giang Dã tắt đèn điện thoại, mở cửa nhìn ra bên ngoài, không có ai.

“Đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-157.html.]

Hai người đi ra ban công.

Bên ngoài không quá tối, có thể nhìn rõ gương mặt đối phương.

Trước khi nhảy xuống, Trần Giang Dã nói nhỏ với Tân Nguyệt: "Nhớ kỹ, tôi sẽ đỡ được em, em chỉ cần nhảy xuống."

Lông mi Tân Nguyệt khẽ run lên, gật đầu.

Thấy cô gật đầu, Trần Giang Dã nở nụ cười, sau đó không nói thêm lời nào, nhảy xuống. Âm thanh tiếp đất cũng không lớn, Tân Nguyệt không biết anh đã làm như thế nào.

Tân Nguyệt bám vào ban công nhìn xuống, thấy anh đứng ở phía dưới.

Không chút do dự, Tân Nguyệt cũng nhanh nhẹn trèo lên ban công, sau đó cúi đầu nhìn vị trí của Trần Giang Dã.

Đây chỉ là tầng hai, nhưng rất cao.

Nhưng mà không sao.

Anh nói anh sẽ đỡ được cô, cô tin anh.

Cô hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, nhảy xuống.

Cảm giác rơi xuống cực nhanh khiến trái tim cô treo lơ lửng, hô hấp dừng lại, toàn bộ m.á.u trong người như dồn l*n đ*nh đầu, những phản ứng sinh lý và cảm giác này báo hiệu cho Tân Nguyệt biết, cô vẫn còn sợ hãi.

May thay, cảm giác rơi xuống khiến người ta kinh hãi này cũng không kéo dài quá lâu.

Cô vững vàng rơi vào vòng tay của một người.

Có lẽ vì còn sợ hãi, trái tim cô đập rất nhanh.

Sau đó, trong tiếng tim đập kịch liệt, cô từ từ mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt đang cười kia, cũng nghe được tiếng cười của anh.

“Đỡ được em rồi.”

“Đỡ được em rồi.”

Giọng nói trầm thấp của anh mang theo sự lười biếng khó diễn tả thành lời, giống như sự mệt mỏi dưới ánh mặt trời, nhưng âm điệu lại trầm lạnh hơn so với những nam sinh cùng tuổi khác một chút.

Có lẽ đó cũng là lý do vì sao, chỉ cần anh gọi tên cô, là có thể dễ dàng bắt được trái tim cô.

Người này…

Tân Nguyệt thở dài trong lòng, ánh mắt lại không thể rời khỏi anh.

Cô không biết anh làm thế nào, rõ ràng cô nhảy thẳng xuống, mà hiện tại anh lại ôm ngang cô trong lòng, cho nên, cô vừa mở mắt là có thể nhìn thấy anh, không cần ngước mắt.

Trần Giang Dã cũng đang nhìn cô, sau đó chậm rãi nhướng mày trong ánh mắt kinh ngạc của cô:

“Không định xuống sao?”

Tân Nguyệt đột nhiên hoàn hồn, cuống quít quay mặt đi, bực bội cắn môi nói: "Anh không buông tôi ra, sao tôi xuống được?”

Trần Giang Dã cũng không vạch trần cô, chỉ mỉm cười.

Anh không buông ra ngay, mà đi về phía trước vài bước. Đến trước một bồn hoa, anh cúi người đặt cô lên bồn hoa cao nửa mét, như sợ nếu trực tiếp buông tay cô sẽ không đứng vững mà bị trẹo chân, lại không muốn tỏ ra bản thân quá quan tâm.

Đúng là cách cư xử của đại thiếu gia kiêu ngạo.

Sau khi đặt Tân Nguyệt lên bồn hoa, một tay Trần Giang Dã vẫn không buông ra, cầm khuỷu tay của cô, để cô mượn lực bước xuống bồn hoa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 157

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 157
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...