Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 42

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh mắt của Trần Giang Dã lạnh lùng, môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, nghiến răng nói: "Vậy con mẹ nó, ông quản con gái ông cho tốt, đừng có mở miệng nói lung tung khắp nơi."

Hoàng Tiểu Mộng ở bên cạnh lầm bầm một câu: “Cũng không phải chỉ mình tôi nói thế."

Ánh mắt của Trần Giang Dã chuyển về phía cô ta, đôi mắt đen kịt đầy bóng tối, ánh mắt lạnh đến dọa người.

Khoảnh khắc ánh mắt anh quét qua, Hoàng Tiểu Mộng chỉ cảm thấy da đầu tê dại, trái tim cũng chợt đập loạn liên hồi, cô ta vội vàng nhìn đi chỗ khác, cắn chặt môi không dám nói thêm một lời nào.

Trần Giang Dã lại liếc nhìn hai người còn lại, không nói gì nữa, xoay người rời đi.

Bố của Hoàng Tiểu Mộng chưa từng gặp Trần Giang Dã, bèn hỏi Hoàng Tiểu Mộng: "Cậu ta là ai thế?"

"Anh ấy là bạn… của Tân Nguyệt."

Hoàng Tiểu Mộng dừng một chút, bởi vì cô ta nhìn thấy Trần Giang Dã quay đầu lại, nhìn cô ta, ánh mắt hàm chứa lời cảnh báo.

Vì vậy, hai từ "bạn trai" mà cô ta chuẩn bị nói vô thức đổi thành:

"Bạn."

Hoàng Tiểu Mộng cũng không biết tại sao mình lại sợ Trần Giang Dã như vậy.

Khí chất là thứ khó mà nói rõ được, có người sinh ra đã khác biệt, chỉ một ánh mắt cũng đủ tạo ra sức ép.

*

Rời khỏi nhà Hoàng Tiểu Mộng, Trần Giang Dã lại đi đến Bá Sơn.

Bên tai toàn là tiếng máy móc ầm ầm, khiến đầu óc anh rối loạn. Anh cũng không biết mình đến đây để làm gì, đội nắng đi lang thang không mục đích.

Hơn một giờ chiều là lúc nắng gay gắt nhất, có thể nhìn thấy được từng tầng sóng nhiệt bằng mắt thường trong không khí.

Trần Giang Dã vừa ra khỏi làng không lâu thì cả người đã ướt đẫm mồ hôi, mồ hôi từ trán anh chảy xuống, men theo gò má trượt đến đường viền quai hàm góc cạnh, cuối cùng biến mất trong bóng tối khuất nắng nơi xương quai xanh.

“Tân Nguyệt.”

Tiếng gọi quen thuộc đột nhiên truyền đến từ bên cạnh.

"Thuốc còn bao nhiêu?"

Trần Giang Dã khựng lại, anh nãy giờ vẫn không ngừng bước đi trong vô thức lúc này lại từ từ dừng lại.

"Còn nhiều ạ."

Một giọng nói vang lên trong không khí, giọng nói này tựa hồ rất có sức xuyên thấu, xuyên qua màng nhĩ của anh, rồi rơi vào đáy lòng anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-42.html.]

Anh quay đầu, ánh mắt hướng về nơi phát ra âm thanh.

Cách đó mười mét, dưới tàng cây cam rợp bóng, một cô gái mặc áo voan trắng đang ngồi đó, tay cầm một cuốn sách, cô đang cúi đầu đọc.

Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá biến thành những đốm sáng màu vàng, giống như lông vũ nhẹ nhàng rơi trên người cô, nhảy múa nhẹ nhàng mỗi khi có gió thổi qua.

Không biết bởi vì cô quá xinh đẹp, hay vì khí chất đặc biệt khó có thể diễn tả thành lời, mà cô chỉ cần cúi đầu cụp mặt thôi cũng đủ tạo thành một bức tranh.

Anh cứ nhìn cô từ khoảng cách hơn mười mét như vậy, trong khoảng thời gian chậm rãi trôi qua này, anh dần không còn cảm thấy ánh mặt trời chói mắt, không khí oi bức, ngay cả tiếng ồn ào xung quanh và tiếng ve kêu cũng biến mất, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ nhàng thổi bên tai.

Một con bướm màu lam cưỡi gió nhẹ bay tới từ bên kia con đường nhỏ, nó dường như cũng bị cô gái xinh đẹp dưới tàng cây hấp dẫn, vỗ cánh bay về phía cô.

Cô gái cũng chú ý đến nó, cẩn thận xòe lòng bàn tay ra.

Thế là, con bướm cứ như vậy đậu trên đầu ngón tay cô.

Dường như xuất phát từ sự ngạc nhiên, ánh mắt cô gái bỗng sáng bừng lên, như có tia sáng từ những vì sao tràn ra từ đồng tử của cô, sau đó cô khẽ cong mắt, để lộ ý cười nhàn nhạt.

Đó là lần đầu tiên anh thấy cô cười như vậy.

Giống như những bông hoa sơn chi chậm rãi nở rộ giữa sương mù của núi non, như chú chim trắng lướt qua mặt biển bên bờ bến cảng đang có thuyền neo đậu.

Đẹp đẽ, tươi sáng.

Tất cả những phép so sánh đẹp nhất trên thế gian này dường như đều có thể dùng để miêu tả nụ cười của cô lúc này, mà cũng đều không thể miêu tả sao cho hết.

Anh đã từng nhìn thấy nhiều phong cảnh, cũng từng gặp nhiều người khác nhau, nhưng tất cả phong cảnh quanh co khúc khuỷu, tất cả những người không kém phần xinh đẹp kia, mọi thứ, mọi người, vào giờ khắc này ——

Đều không sánh bằng cô.

Thế giới trước mắt dần trở nên mờ ảo không rõ ràng, chỉ còn lại hình bóng của cô hiện rõ trong tầm mắt của anh.

Cơn gió mùa hè thổi tung những sợi tóc lưa thưa trước trán, nhịp tim anh đập nhanh hơn theo làn gió thổi qua.

Khi ấy, tiếng ve sầu đang ríu rít trên những cây ăn quả trên núi.

Nhưng tiếng ve kêu, tiếng vang ầm ầm, và tiếng gió gào thét, đều không thể che lấp được tiếng nhịp tim đập điên cuồng của anh lúc này.

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Sau khi anh Dã rung động thực sự khiến người ta rung động theo, tin tôi đi!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...