Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đi được một quãng xa rồi mà cô vẫn có thể cảm thấy mí mắt hơi nóng, như bị ánh sáng mạnh thiêu đốt con mắt.

Nhịp tim cũng chưa ổn định lại.

Sự xuất hiện của một số người, đã được định trước là sẽ để lại ấn tượng lâu dài.

Cô ôm n.g.ự.c bước đi ngày càng nhanh, không quay đầu lại, nên không nhìn thấy Trần Giang Dã vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn cô, cho đến khi bóng lưng cô biến mất ở góc rẽ.

*

Kể từ ngày hôm đó, Tân Nguyệt không bưng bát ra sân ăn nữa, làm bài tập cũng dời bàn ghế vào một góc khuất để từ nhà cách vách không nhìn thấy được, ra ngoài nhặt quả rụng gì đó cũng về nhà sớm hơn, cố gắng tránh mặt Trần Giang Dã.

Xa mặt cách lòng, không nhìn thấy anh, cô cảm thấy tâm hồn mình tĩnh lặng hơn nhiều, cuộc sống dường như quay trở lại như trước khi anh đến.

Trong khoảng thời gian này, đám lưu manh hay tụ tập trước cửa nhà cũng ít đi, có lẽ vì độ nóng của video giảm xuống, đám lưu manh thích tham gia náo nhiệt ở huyện Bồ cũng không nhiều, hơn nữa làng Hoàng Nhai vừa hẻo lánh vừa xa, đường lại xấu, người đã đến một lần thì hầu như đều không muốn đến lần thứ hai.

Trước đây Tân Nguyệt về muộn hơn một chút là để tránh đám lưu manh ở cửa, giờ thì không cần phải về muộn nữa.

Hôm nay, Tân Nguyệt vẫn ra ngoài nhặt quả rụng như thường ngày, khoảng bốn, năm giờ chiều cô đã bắt đầu về nhà.

Lúc đi ngang qua một đoạn ngã ba, Tân Nguyệt nghe thấy tiếng xe máy từ xa truyền đến, kèm theo một vài giọng của đàn ông, giống như giọng từ nơi khác đến, cô nghe có chút quen tai.

Huyện Bồ tuy nhỏ, nhưng ngôn ngữ địa phương lại rất đa dạng, gần như giọng của mỗi làng đều không giống nhau.

Tân Nguyệt nghĩ có thể là đám lưu manh đến tìm cô, nên đợi nhóm người đó đi xa rồi mới từ đầu ngã ba bước ra, tiếp tục đi về nhà.

Ngã rẽ tiếp theo của con đường này có một cây hòe rất lớn, người dân trong làng đều cảm thấy cây này có tâm linh, nhiều người đã đến cầu nguyện với cái cây này, trên cành cây treo đầy lụa đỏ, giờ đang là thời kỳ cây hòe nở hoa, lụa đỏ rủ xuống từ những chùm hoa, gió thổi qua, cánh hoa rơi rụng, lụa đỏ tung bay giữa cánh hoa đầy trời, đẹp như là cảnh tượng chỉ xuất hiện trong giấc mơ.

Mỗi lần đi ngang qua cái cây này, Tân Nguyệt đều không khỏi ngắm nhìn nó nhiều hơn.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, nhưng ánh mắt đầu tiên nhìn về phía cây hòe, cô thấy có người đang ở dưới tàng cây.

Cách khoảng hơn mười mét, Tân Nguyệt không nhìn rõ ngũ quan của người đó, nhưng cô biết đó là ai.

Anh mặc một chiếc áo trắng, ngồi dựa vào thân cây, tư thế thoải mái và lười biếng.

Tân Nguyệt dừng chân, nhưng nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, giả vờ như không thấy anh rồi tiếp tục bước về phía trước.

Chỉ là cô vừa bước được hai, ba bước, một giọng nói vang lên từ phía cây hòe kia:

"Này, đừng nói với tôi là cô không nhìn thấy tôi đấy."

Anh đã nói như vậy, Tân Nguyệt tất nhiên không thể giả vờ như không thấy anh nữa.

Cô bĩu môi, không tình nguyện quay đầu nhìn anh: "Sao nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-27.html.]

Trần Giang Dã: "Lại đây."

Tân Nguyệt cau mày, vẫn hỏi: "Làm gì?"

Trần Giang Dã như tặc lưỡi một cái: "Không nhìn thấy tôi đang bị thương rất nặng à?"

Ban đầu Tân Nguyệt còn ngơ ngác, sau đó lập tức nheo mắt nhìn về phía anh, tầm nhìn rõ ràng hơn, cô thấy trên trán, mặt và khóe miệng anh đều có máu, quần áo dính đầy bùn đất, còn có vài dấu chân rất rõ ràng.

"Anh đánh nhau với người ta?"

Tân Nguyệt vừa hỏi vừa bước nhanh về phía anh.

Trần Giang Dã nhướng mày: "Không thì sao?"

Bây giờ ở khoảng cách gần hơn, Tân Nguyệt có thể thấy những vết thương trên người anh rõ ràng hơn. Vết thương trên tay vốn đã đóng vảy nãy lại bị rách ra, tay đầy máu, khớp xương tay bên kia không bị thương nhưng đỏ bừng như bị bỏng, trên mặt cũng có vài vết thương, chỗ gần chân tóc trên trán có một mảng m.á.u lớn, Tân Nguyệt nhìn thôi cũng thấy đau.

Chắc là anh đã dùng mu bàn tay lau m.á.u ở khóe miệng, và kéo dài một vệt m.á.u trên mặt, như một nét mực đậm màu đỏ của họa sĩ theo trường phái ấn tượng Andre Kohn [*], cực kỳ bắt mắt và ngoạn mục khiến trái tim con người ta thổn thức.

[*] Andre Kohn: Họa sĩ trường phái ấn tượng nổi tiếng. Ông sinh ra ở Nga, được đào tạo về hội họa Ấn tượng tại Đại học Nghệ thuật Moscow và được truyền cảm hứng từ các nghệ sĩ như Repin, Serov, Degas, Sargent và Sorolla. “Tranh của tôi luôn theo đuổi sự độc đáo của riêng mình, cố gắng tìm kiếm những khoảnh khắc giải thích giữa cái bình thường và cái phi thường,” ông nói.

Tân Nguyệt thực sự không hiểu, sao trên đời lại có người như Trần Giang Dã, rõ ràng bị đánh rất thê thảm, đầu đầy máu, cả người toàn bùn đất, nhưng không hề để lộ ra một chút chật vật nào.

Tân Nguyệt nhìn gương mặt này, cô đột nhiên hiểu ra tại sao nhiều người thích xem tạo hình chiến đấu của các diễn viên trong phim truyền hình như vậy, cảm giác vỡ tan kết hợp cùng ngũ quan sắc bén, mâu thuẫn nhưng đầy cuốn hút, thực sự khiến người ta không thể rời mắt.

Nhưng m.á.u trên mặt Trần Giang Dã không phải vẽ lên, dù có đẹp đến đâu, Tân Nguyệt nhìn cũng phải nhíu mày.

Cô dừng lại trước mặt anh, vừa quan sát xem anh còn bị thương chỗ nào hay không, vừa hỏi: "Anh đánh nhau với ai mà thành ra như này?"

Sau khi hỏi câu này, cô bỗng nhớ ra tại sao cô lại cảm thấy giọng của đám đàn ông vừa rồi nghe quen tai đến thế, chẳng phải là đám người bị anh đánh đến miệng đầy m.á.u sao.

Tim cô giật thót, vội hỏi: "Là đám hôm đó à?"

Trần Giang Dã l**m m.á.u bên môi, ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt vẫn bình thản như thường ngày.

"Đừng nói nhảm nữa."

Anh đưa tay về phía cô, "Lại đây, đỡ tôi."

---

Tác giả có lời muốn nói:

Trước khi gặp vợ: Nghỉ ngơi một lúc là có thể đi được.

Sau khi gặp vợ: Chân tôi què rồi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...