Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 185

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm khuya mùa đông, khuôn viên trường yên tĩnh nhưng cũng ầm ĩ. Cơn gió ồn ào, gió lạnh gào thét thổi qua cửa sổ, làm cửa sổ kêu lạch cạch.

Đèn ở ký túc xá nam đã tắt, chỉ còn một phòng vẫn sáng đèn. Lúc này chỉ có đèn ở phòng trực ban không tự động tắt.

Trần Giang Dã hoàn toàn không có ý định tắt đèn, anh mở mắt nằm trên giường, như nhìn vào chiếc giường trống trải tầng trên, lại như không nhìn gì cả, hai mắt ảm đạm không có ánh sáng.

Đã khuya rồi, anh vẫn chưa thoát khỏi cảm xúc lúc chiều, giống như rơi vào một đầm lầy vô tận, càng lún càng sâu…

Đầm lầy ẩm ướt như dâng lên đến n.g.ự.c anh, đè nặng lục phủ ngũ tạng, đau đớn, ngột ngạt, khó chịu vô cùng.

Anh tự nhận mình chưa bao giờ là người dễ đa cảm, những cảm xúc này chỉ bắt đầu từ ngày biết Tân Nguyệt bị bắt nạt ở trường. Lần đầu tiên, cảm xúc đó đã suýt lấy đi nửa cái mạng của anh, như thể trái tim bị xé nát, khó chịu đến mức khiến anh phát điên, mất kiểm soát, suýt nữa đã đ.á.n.h c.h.ế.t mấy người kia, bởi vậy anh bị giam giữ mười mấy ngày, nếu không, anh còn có thể về sớm hơn.

Mười mấy ngày ở trại tạm giam, anh vẫn đắm chìm trong cảm xúc đó, gần như không thở nổi, cho đến khi ra ngoài, anh ngồi trong quán trà sữa kia, đợi đến khi chiếc xe chở cô chạy qua, thấy một phần bóng dáng cô qua cửa sổ xe, mới cảm thấy hơi được xoa dịu.

Sau đó, là đêm anh trông cô ở quán net.

Chỉ một đêm thức trắng không thể khiến anh tiều tụy như vừa mắc bệnh nặng, cả đêm đó, lòng anh đau như cắt.

Nếu như cô phải chịu tủi thân hoặc đau khổ thêm một lần, có lẽ anh còn khó chịu hơn cả cô.

“Tinh tinh- -”

Chiếc điện thoại bên cạnh rung lên hai lần.

Đôi mắt đen kịt của Trần Giang Dã dần có tiêu điểm, anh cầm điện thoại lên, trên màn hình hiện thông báo là một tin nhắn wechat từ Tân Nguyệt.

Ánh mắt anh run lên, anh mở điện thoại và bấm vào.

Không có tin nhắn bong bóng màu trắng trong khung chat, chỉ có một dòng chữ nhỏ ở giữa viết:

"M" đang chọc bạn.

Đôi mắt Trần Giang Dã hơi mờ mịt, anh di ngón tay lên avatar của cô chuẩn bị chọc lại, nhưng vì tay đã bị đông cứng do để ngoài chăn quá lâu, cảm ứng trên màn hình gặp khó khăn, hai lần nhấn của anh bị nhận thành một lần, trực tiếp nhấn vào avatar.

Và rồi anh rất đỗi ngạc nhiên khi thấy trên tường nhà của cô lại có nội dung.

Vì thế, anh nhấn vào.

Một bài thơ hiện đại đột nhiên đập vào mắt - -

Đêm rất yên tĩnh.

Ánh trăng từ từ nhô lên

Đi qua một vùng hoang dã bùng cháy

. . . . . .

Ánh trăng nói

Cô ấy muốn đến đó

Ở trong vòng tay của anh

Cũng trong không gian rộng lớn

Anh đọc từng từ một, đáy mắt dần nóng lên, đọc đến câu cuối cùng gần như cảm thấy bị thiêu đốt.

Ánh trăng của anh đã viết cho anh một bài thơ.

Bằng lời của ánh trăng.

Ánh trăng trong bài thơ trước mắt dường như cũng phát sáng như ánh trăng thật, ánh sáng mềm mại xuyên qua ánh mắt, rọi thẳng vào tận đáy lòng.

Có điều gì đó dường như đột nhiên tan biến.

Như ánh trăng nhô lên trong đêm, xua tan mọi đen tối và mờ mịt.

Trong căn phòng không lớn, một tiếng cười khẽ vang lên.

Giờ phút này trong lòng anh, ngoại trừ bài thơ này thì không còn gì khác.

Tiếc nuối, áy náy, nỗi đau thấu xương...

Tất cả đều biến mất.

Cô là bệnh của anh, cũng là t.h.u.ố.c giải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-185.html.]

*

Đêm đông lạnh lẽo.

Hai bàn tay luôn tiếp xúc với không khí lạnh lẽo của Trần Giang Dã dần dần ấm lên.

Anh học theo giọng điệu của Tân Nguyệt trước đây, bình luận dưới bài thơ cô đăng:

“Đại học bá Tân, hóa ra cũng là đại thi nhân Tân.”

Lúc nhìn thấy bình luận này, trong lòng Tân Nguyệt "Thịch" một tiếng, giọng điệu này cô chỉ nói một lần cách đây hai tháng, anh lại nhớ kỹ như vậy.

Cô từ từ chớp mắt, trở lại trang trò chuyện, bấm vào avatar của người duy nhất trong thanh trò chuyện, cũng là người duy nhất trong danh bạ, gõ mấy chữ rồi gửi cho anh:

[Anh chưa ngủ à?]

Rất nhanh, bên kia trả lời, cũng là bốn chữ này:

[Em chưa ngủ à?]

M: [Sắp ngủ rồi.]

L: [Tôi cũng sắp ngủ.]

Hai người họ không phải kiểu người sẽ ngọt ngào chúc nhau ngủ ngon, cuộc trò chuyện đến đây hẳn là kết thúc, nhưng Tân Nguyệt cầm điện thoại suy nghĩ một lúc, lại gửi cho anh một tin nhắn:

[Chúc anh mơ đẹp.]

Nhận được bốn chữ này, Trần Giang Dã nở nụ cười, sau đó tắt điện thoại, nhắm mắt lại với khóe môi vẫn đang cong lên.

Có lẽ vì nhận được lời chúc của cô, anh thật sự đã có một giấc mơ rất đẹp.

Trong giấc mơ, anh đưa cô đi du lịch đến những nơi xa xôi, ngắm núi, ngắm biển, ngắm sa mạc và rừng mưa nhiệt đới, phong cảnh rất đẹp, bọn họ hôn nhau trong gió chiều hoàng hôn.

Hình ảnh chân thật đến mức không giống như một giấc mơ, mà là một thời không khác, ở tương lai của họ.

Vì thế, đêm đó, nụ cười vẫn luôn hiện diện trên môi anh.

*

Hôm sau là thứ Sáu.

Tuần này sẽ có hai ngày nghỉ.

Khi tiết học đầu tiên kết thúc, Tân Nguyệt nghe thấy phía trước có người đang khóc lóc, kêu ca tại sao còn phải học nhiều tiết nữa mới được tan học, cảm thấy thật khổ sở, vân vân và mây mây.

Cô như nghĩ đến điều gì đó, ngừng viết.

Một lát sau, cô quay đầu lại hỏi Trần Giang Dã: "Tuần này anh ở khách sạn hay ở nhà thím Vương như trước?"

Trần Giang Dã đặt bút xuống: "Nhà thím Vương.”

"Vậy ai sẽ đến thị trấn đón anh?"

“Tôi không cần ai đón.”

Tân Nguyệt không hiểu: "Sau khi xuống xe khách, anh đến nhà thím Vương kiểu gì?”

Trần Giang Dã cười: "Ai nói tôi đi xe khách?"

Tân Nguyệt ngạc nhiên: “Anh định chạy chiếc mô tô đó về à? Anh điên rồi sao, hôm nay lạnh thế này, không chừng trên núi còn có tuyết rơi đấy."

“Ngoại trừ xe khách thì chỉ có mỗi mô tô thôi sao?”

Trần Giang Dã nhướng một bên mày: "Tôi tự lái ô tô không được à?”

Lúc này Tân Nguyệt mới nhớ ra anh biết lái ô tô.

“Anh vẫn chưa trả chiếc xe kia sao?”

“Ừ.”

“À…”

Lần này, Tân Nguyệt càng thêm chắc chắn số tiền anh đưa cho Nam Khải không phải là số tiền lớn bình thường, ngay cả xe cũng có thể đưa hẳn cho anh.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 185

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 185
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...