Khi mùa đông đến, mùa xuân không còn xa, và mùa hè cũng nhanh chóng theo sau.
Ngày mười một tháng Bảy, là khởi đầu của giữa mùa hè.
Một hôn lễ diễn ra đúng như kế hoạch.
Trong lâu đài rộng lớn, các khách mời ngồi thành hàng ở hai bên.
Chú rể trong bộ vest trắng đứng chờ cô dâu dưới hành lang được rải đầy hoa.
Xung quanh là biển hoa hồng mênh mông.
Những bông hồng mọc trên vùng đất phủ đầy cát trắng, nhẹ nhàng lay động theo gió, như đang nhảy múa theo giai điệu êm dịu vang vọng khắp nơi, dường như chúng cũng như chú rể, đang háo hức nhìn về nơi cô dâu sẽ xuất hiện.
Trong ba bản thiết kế lễ đường trước đó, Tân Nguyệt đã chọn bản thiết kế giống lúc Trần Giang Dã tỏ tình với cô nhất.
Cô nói rằng chỉ cần một cảnh tượng tuyệt vời nhất trong đời là đủ, quá nhiều chắc chắn sẽ dẫn đến lãng quên, và cô không muốn quên bất kỳ khoảnh khắc nào.
Họ bước vào tình yêu cuồng nhiệt trên một mặt trăng trải đầy hoa hồng, thì cũng sẽ bước vào lễ đường trên một mặt trăng đầy hoa hồng.
Trần Giang Dã tôn trọng lựa chọn của cô, cũng tâm đầu ý hợp với cô, nếu không thì đã không có bản thiết kế như vậy.
Anh cũng nhớ cô đã từng nói: “Mỗi bông hồng nên được sinh trường trong đất, hoặc được người ta chăm sóc cẩn thận trong bình hoa.”
Vì vậy, lần này anh không chọn tổ chức trong nhà.
Anh đã mua một tòa lâu đài và trang viên, trồng đầy hoa hồng khắp trang viên cho cô, rồi tổ chức hôn lễ với cô ở đây.
Chạng vạng, cơn gió mang theo hương hoa hồng ngoài vườn thổi tung mái tóc trên trán anh. Anh đã nhuộm lại thành đen, dù sao đám cưới cũng phải trông trang trọng.
Mùa hè là thời điểm có những ngày đêm ngắn và ngày dài nhất trong năm.
Hoàng hôn trải rộng khắp bầu trời, những đám mây đỏ như như lửa cuồn cuộn nhuộm thế giới thành màu tím xen lẫn ánh hồng vô cùng lãng mạn.
Trong khoảnh khắc lãng mạn nhất của thế gian này, Trần Giang Dã nhìn thấy cô dâu của mình ở nơi cuối làn gió chiều.
Cô dâu của anh mặc chiếc váy cưới do chính tay anh thiết kế, đang bước về phía anh.
Anh đã tưởng tượng ra hình ảnh cô trong chiếc váy cưới hoa hồng không biết bao nhiêu lần, anh nghĩa sẽ rất đẹp, nhưng cô trước mắt thực sự còn đẹp hơn cả trong tưởng tượng của anh. Cô giống như một công chúa bước ra từ truyện cổ tích, là công chúa của riêng anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-238.html.]
Từ rất lâu trước đây, anh đã âm thầm thề rằng, đời này mình sẽ không bao giờ khóc nữa, anh muốn quãng đời còn lại của mình và cô đều tràn ngập nụ cười. Nhưng vào ngày hôm nay, ngày cô trở thành cô dâu của anh, nhìn cô từng bước tiến về phía anh, đôi mắt anh đang nóng bừng lên.
Anh hít một hơi thật sâu, kìm nén hơi nóng cay xè trong mắt, tiếp tục đứng thẳng lưng, chờ đợi cô dâu đến bên mình.
Quãng đường này dường như vô cùng dài, Tân Nguyệt nhìn Trần Giang Dã từ xa, nước mắt liên tục dâng lên trong mắt cô, lại bị cô cố gắng kìm nén, lặp đi lặp lại nhiều lần, bọn họ vẫn còn cách nhau một khoảng.
Mỗi bước đi, cô đều hít thở sâu một lần, không để nước mắt rơi xuống.
Cô không muốn nước mắt làm hỏng lớp trang điểm, cô muốn gả cho anh với dáng vẻ xinh đẹp nhất của mình.
Váy cưới rất nặng, vương miện trên đầu cũng nặng, lại còn đi giày cao gót, khiến mỗi bước đi của cô đều có chút khó khăn, nhưng cô không hề dừng lại một phút giây nào, kiên định tiến về phía anh, bất kể quá trình có khó khăn thế nào, khoảng cách bao xa.
Cuối cùng, cô cũng đến bên anh.
Tân Nguyệt rưng rưng nước mắt, và Tân Long đang khoác tay cô cũng vậy.
Có người bố nào nỡ gả con gái đi.
Tân Long không nỡ, thật sự không nỡ, cả đời ông đã bị vợ phản bội, bố mẹ lần lượt mất sớm, bạn bè và người thân cũng không nhiều, giờ đây cô con gái duy nhất của ông cũng sắp lấy chồng.
Ông cúi đầu, rút tay Tân Nguyệt đang khoác trên cánh tay mình ra, một giọt nước mắt bất ngờ rơi xuống, rơi đúng trên mu bàn tay cô.
Tân Long đưa tay lau giọt nước mắt , hít một hơi sâu, ngẩng đầu lên và mỉm cười với Tân Nguyệt.
Những giọt nước mắt mà Tân Nguyệt đã cố kìm nén bỗng chốc vỡ òa trong khoảnh khắc này.
“Đừng khóc.”
Tân Long đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt của cô, cố gắng để không làm hỏng lớp trang điểm của cô.
“Hôm nay là ngày vui.”
Tân Nguyệt gật đầu, c.ắ.n chặt môi, cố gắng ngăn nước mắt không rơi xuống.
Tân Long lại mỉm cười, sau đó nắm tay cô, quay người lại, nhìn Trần Giang Dã trước mặt.
Ông thu lại vẻ hời hợt thường ngày, trịnh trọng nói với Trần Giang Dã: “Bố đã hứa với con, sẽ yên tâm giao Tân Nguyệt cho con. Bố rất yên tâm, tốt nhất là con hãy khiến bố luôn cảm thấy như vậy."
Trần Giang Dã nhìn thẳng vào mắt Tân Long, giọng nói kiên định: “Con sẽ khiến bố cảm thấy yên tâm mãi mãi.”
--------------------------------------------------