Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 179

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giọng nói của mấy người đồng thời vang lên bên tai, ồn ào đến mức khiến màng nhĩ người ta đau nhức.

Trần Giang Dã bực bội “chậc” một tiếng: "Không phải mấy cậu đi quán net rồi sao?”

“Haizz.”

Từ Dương nói: "Anh sống c.h.ế.t không rõ, bọn này đâu còn tâm trí chơi game, một ván cũng chưa đ.á.n.h xong đã trở về chờ anh rồi."

Trần Giang Dã không nói gì, khép hờ mắt bước vào trong.

Mấy người lại vội vàng theo anh vào, Trần Giang Dã ngồi xuống ghế, bọn họ lập tức vây quanh anh.

“Anh Dã, nói đi, các anh có đ.á.n.h nhau không?”

“Đánh.”

Nghe vậy, mấy người cẩn thận đ.á.n.h giá anh từ trên xuống dưới một phen.

"Trông anh không giống người vừa mới đ.á.n.h nhau."

Trần Giang Dã: "Tôi không ra tay.”

“Vậy ai ra tay?”

“Nam Khải.”

“Nam Khải là ai?" Từ Dương quay đầu hỏi mấy người kia.

Hồ Vũ Hàng: "Nghe quen quen, nhưng không nhớ ra.”

Những người khác: "Không biết.”

Từ Dương lại quay đầu hỏi: "Nam Khải là ai?”

“Nam Khải là Nam Khải, còn con mẹ nó có thể là ai?”

Sự kiên nhẫn của Trần Giang Dã đã hoàn toàn cạn kiệt: "Các cậu còn con mẹ nó ở đây ngáng đường thì làm bài tập cho tôi nhé?"

"Bọn em không hỏi nữa, không hỏi nữa đâu, anh cứ làm xong bài tập đi."

Từ Dương nháy mắt với mấy người khác: "Chúng ta cũng đi làm bài tập."

Cậu kéo những người khác đi về phía trước, thì thầm với những người khác trên đường đi:

“Các cậu mau đi hỏi thử xem.”

Những người khác che miệng nói:

“Không phải là người qua đường đấy chứ?”

"Thời đại nào rồi mà còn có chuyện như thế nữa, cùng lắm là người có chút thế lực lăn lộn trong xã hội mà thôi."

“Anh Dã trâu thật, chẳng cần tự mình ra tay.”

Nam Khải quả thật rất có tiếng tăm ở huyện Bồ, học sinh bình thường có thể chưa từng nghe đến, nhưng chỉ cần ai quan tâm đến chuyện dân anh chị thì chắc chắn biết người này. Vì vậy, đám Từ Dương đã nhanh chóng tìm hiểu được thông tin, hơn nữa còn biết tình hình từ những người đến nhà máy ống thép hôm nay.

“Đậu xanh, đậu xanh, đậu xanh!!!”

Mấy người không thể giấu được sự kích động.

Bọn họ không dám la to để tránh làm phiền Trần Giang Dã, nhưng lại rất kích động, chỉ có thể hạ thấp giọng xuống.

“Anh Dã con mẹ nó quá đỉnh!”

“Thảo nào từ người anh ấy tỏa ra khí chất đại ca như vậy, hóa ra là đại ca hàng thật giá thật.”

“Anh Dã mẹ nó đúng là nam chính trong truyện sảng văn*!

*: Sảng văn: Nhân vật chính đều rất tài giỏi, thông minh, làm việc gì cũng thuận lợi, đ.á.n.h đâu thắng đó.

Mấy người kích động một hồi, quay đầu nhìn về phía Trần Giang Dã đang cau mày làm bài tập ở phía sau, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ.

“Đã thế lại còn là học bá.”

“Lại còn rất giàu.”

“Còn đẹp trai nữa.”

“Mẹ kiếp!”

Mấy người đồng thời kêu lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-179.html.]

Trần Giang Dã ngước mắt lên, liếc bọn họ một cái.

Hồ Vũ Hàng: “Tôi sắp yêu anh ấy rồi.”

Từ Dương: “Cho nên làm sao Tân Nguyệt có thể không yêu anh ấy được?”

Nghe được câu này, động tác viết chữ của Tân Nguyệt bỗng dừng lại.

Một lúc lâu sau, cô bật cười.

Cô không làm được.

Có lẽ, không ai có thể không yêu anh.

*

Tiết tự học buổi tối vẫn bị giáo viên chiếm dụng để kiểm tra.

Ba tiết học trôi qua nhanh chóng trong bài kiểm tra.

Sau khi tiết tự học buổi tối của học sinh nội trú kết thúc, Hà Tình vẫn như mọi khi, chuẩn bị đưa Tân Nguyệt về ký túc xá.

Lúc Hà Tình tới, Tân Nguyệt liếc Trần Giang Dã vẫn đang ngồi tại chỗ, nói với Hà Tình: "Cô Hà, sau này không cần phiền cô đưa em về nữa đâu.”

“Hả?” Hà Tình hơi bất ngờ.

“Đám nữ sinh lớp mười hai kia sẽ không làm phiền em nữa.”

“Sao em biết bọn họ sẽ không gây làm phiền em nữa?" Hà Tình hỏi.

Tân Nguyệt không có ý định bịa ra một lời nói dối nào, chỉ nói: "Khó giải thích với cô lắm, nhưng bọn họ thật sự sẽ không làm phiền em nữa."

Cô nói vậy, Hà Tình cũng không tiện hỏi thêm, cô ấy suy nghĩ một lúc rồi nói: "Được rồi, nhưng em vẫn phải chú ý an toàn khi về một mình đấy."

Tân Nguyệt gật đầu.

Hà Tình nhìn cô, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ vỗ vai cô.

“Vậy cô đi đây." Cô ấy dường như còn có chút không quen.

“Em chào cô ạ.”

Sau khi đưa mắt nhìn cô ấy rời khỏi lớp, Tân Nguyệt mới đeo cặp sách rời khỏi chỗ ngồi.

Lúc này một người khác cũng đứng dậy.

Hai người một trước một sau ra khỏi lớp. Bọn họ tiếp tục đi qua con đường nhỏ bên ngoài căn tin, đến ký túc xá, vẫn duy trì khoảng cách một trước một sau, không xa không gần.

Lúc sắp bước vào cửa ký túc xá, Tân Nguyệt dừng lại, xoay người.

Trong tầm mắt của cô, Trần Giang Dã đứng dưới tán cây long não bên cạnh đèn đường, anh đang nhìn cô.

Suốt quãng đường, Tân Nguyệt không quay đầu lại, nhưng cô biết anh ở ngay phía sau mình, chính vì biết điều đó, cô mới về một mình.

Thật ra, cô cũng không chắc đám người kia có còn đến làm phiền cô không, cô chỉ là tin chắc rằng –

Anh sẽ bảo vệ cô.

Cô đã từng cho rằng, chỉ có bản thân mới là chỗ dựa cho chính mình, thật ra suy nghĩ này đến bây giờ cũng không thay đổi, sau này cũng vậy, cô sẽ tiếp tục dựa vào chính mình để tiến về phía trước, chỉ là dù cô đi tới đâu, đi bao xa, cô tin rằng, Trần Giang Dã sẽ luôn ở phía sau cô.

Anh sẽ là hậu thuẫn của cô mãi mãi, cũng là bến đỗ để cô dừng lại.

Cảm giác này thật tuyệt.

Cho dù mạnh mẽ đến đâu, độc lập đến đâu, chắc chắn mỗi người đều hy vọng sẽ có một bến đỗ tránh gió thuộc về riêng mình. Nếu không phải vì không có ai để dựa vào, thì chẳng ai sẵn lòng một mình chống đỡ tất cả mọi chuyện.

Con đường của một người luôn dài đằng đẵng, nhưng nếu như anh đồng hành cùng cô, cô sẽ hy vọng con đường ấy có thể dài hơn một chút, dài hơn một chút nữa.

Thẳng hay quanh co đều không quan trọng, miễn là anh ở bên cạnh cô.

Tình yêu có thể bù đắp tất cả.

Thậm chí trong thời đại mà sự phản đối và tranh chấp về giới tính thường xuyên bị khơi mào, mọi người chế giễu lẫn nhau, nhưng không ai chế giễu tình yêu.

Tình yêu là sự tồn tại lãng mạn nhất trên thế giới này.

Như lúc này đây.

Chàng trai lẳng lặng đứng dưới tán cây, nhìn cô qua màn đêm. Anh chỉ nhìn thôi, cô còn chưa kịp thực hiện những điều trong giấc mơ của mình thì hoa đã nở rộ khắp nơi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 179

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 179
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...