Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 79

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Giang Dã trở lại làng Hoàng Nhai đã là năm giờ chiều.

Anh dừng xe xong thì lên lầu, nhìn sang cái sân nhỏ bên cạnh từ ban công, không thấy Tân Nguyệt đâu.

Một cảm giác bực bội xông lên, anh nhíu chặt mày lấy hộp t.h.u.ố.c lá ra châm một điếu, không vào phòng, chỉ tựa vào ban công hút thuốc.

Nương theo nicotine đi vào trong phổi, lông mày anh hơi dãn ra, nhưng vẫn còn một rãnh sâu trên trán.

Khi hút được nửa điếu, một bóng người xuất hiện, lắc lư trong tầm mắt anh.

Anh lập tức ngước mắt lên, đáy mắt chợt lóe lên một ít tia sáng.

Sau khi nhìn rõ bóng dáng của người kia, một chút tia sáng kia lại tối đi.

Cách đó không xa, Tân Long vác cuốc chậm rãi đi tới.

Trần Giang Dã hít sâu một hơi, không rõ vì sao, anh vô thức buông bàn tay đang kẹp điếu thuốc xuống.

“Tiểu Dã, hôm nay cháu không ra ngoài à?" Tân Long cũng nhìn thấy anh, chào hỏi.

“Cháu vừa về ạ.”

“Đi tiễn bạn à?”

“Vâng.”

Trần Giang Dã gật đầu.

Tân Long vừa móc chìa khóa ra vừa nói với anh: "Tối nay cháu qua ăn cơm nhé, hôm nay chú làm gỏi gà cho cháu."

Trần Giang Dã chớp mắt, đoán chắc Tân Nguyệt đã nói với bố cô chuyện anh muốn đến ăn cơm mỗi ngày.

“Cám ơn chú.”

“Cảm ơn cái gì chứ.”

Tân Long vẫy tay với anh, "Chú vào nhà đây.”

Tân Long mở cửa đi vào, gọi một tiếng Tân Nguyệt, không ai trả lời.

Ông bĩu môi, lấy điện thoại ra xem giờ xong, lẩm bẩm: "Giờ này mà còn chưa về, chắc lại đi hái mâm xôi rồi, lão Tào đang chờ mình đánh bài nữa."

Ông nghĩ một chút, xoay người lại gọi với lên Trần Giang Dã đang đứng trên ban công: "Tiểu Dã, nhờ cháu một chuyện."

“Dạ, chú nói đi.”

"Cháu giúp chú lên núi tìm Tân Nguyệt đi, bình thường con bé hay cắt cỏ cho lợn ở đập chứa nước đó, cháu biết đập chứa nước ở đâu không?"

“Cháu biết ạ.”

"Vậy thì được, tìm được con bé thì bảo nó về mau, ăn cơm xong chú còn có việc."

“Vâng, cháu lấy đồ xong sẽ đi ngay.”

Trần Giang Dã trở về phòng, dập tàn thuốc vào gạt tàn rồi ra cửa.

Đập chứa nước cách đây khoảng nửa tiếng đi bộ, một con đường núi không hẹp lắm dẫn thẳng tới đó, nếu Tân Nguyệt đang trên đường về, nhất định có thể gặp anh.

Hôm nay trời nhiều mây, gió núi hơi lạnh.

Đi bộ dọc theo đường núi không lâu, Trần Giang Dã bắt đầu đi chậm lại.

Anh nhìn thấy Tân Nguyệt đang ở trong bụi cây nhỏ đầy màu đỏ ven đường.

Trần Giang Dã không nhận ra loại thực vật này, nhìn giống như dâu tây phiên bản thu nhỏ treo trên cây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-79.html.]

Trên cành cây đầy gai nhọn, Tân Nguyệt cực kỳ chăm chú hái mâm xôi, không chú ý tới anh, hơn nữa ở đây có một mô đất cao ngang người, tạo sự chênh lệch về tầm nhìn, tầm mắt bên dưới của cô bị che khuất che khuất.

Con đường này thường xuyên có người qua lại, có lẽ Tân Nguyệt đã quen với việc xem nhẹ sự tồn tại của những người này, dù Trần Giang Dã đã đi tới cách cô chỉ còn một mét, cô vẫn chỉ chuyên chú cúi đầu tìm những quả mâm xôi đỏ giữa bụi cây.

Trần Giang Dã không gọi cô, lặng lẽ đứng ở phía trên cúi đầu nhìn cảnh tượng này.

Cô gái khom người hái mâm xôi trong bụi cây, vài sợi tóc rủ xuống trước trán, mặc cho gió nhẹ lay động.

Những quả mọng đỏ giống như trái cây xinh đẹp trong truyện cổ tích, thắp sáng cả bụi cây, cũng thắp sáng đôi mắt cô gái.

Tiếng ve sầu không dứt bên tai, kèm theo tiếng chim hót líu lo, nhưng thế giới lại tĩnh lặng.

Đối với một người sinh sống ở thành phố từ nhỏ, quen nhìn những tòa nhà cao tầng san sát, quen nghe tiếng còi ồn ào náo động mà nói, hình ảnh trước mắt quá mức yên tĩnh, trong lúc hoảng hốt lại cảm thấy có chút không chân thật.

Trần Giang Dã đã từng nhìn thấy những cô gái hái trà trên đồng, hay những cô gái ngửi hoa trong vườn hoa ở khu thắng cảnh, nhưng sự cố ý rõ rành rành đó làm sao có thể so sánh được với… Sự sống động như thế này.

Cảnh đẹp như vậy, khiến người ta thật sự không nỡ quấy rầy.

Anh không gọi Tân Nguyệt, chỉ lặng lẽ chờ đợi ở phía trên.

Bên đường mọc vài bụi hoa hồng dại, trong vài phút chờ đợi, anh thờ ơ ngắt mấy cánh hoa, nắm chặt trong lòng bàn tay.

Sau một lúc lâu, Tân Nguyệt cuối cùng cũng chú ý tới trên đường có người đang đứng ở nơi đó nhìn cô, bèn ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Hai ánh mắt còn chưa kịp giao nhau, một làn gió nhẹ chợt thổi qua.

Cảm nhận được làn gió và ánh mắt của cô, Trần Giang Dã đứng ở phía trên xòe tay ra, những cánh hoa trong lòng bàn tay bị gió thổi đi một đoạn, vừa vặn rơi lên gương mặt cô.

Những bông hoa chạm nhẹ vào mắt cô.

Cô bất chợt nhắm mắt lại, bả vai nhẹ nhàng nhún lên, giống như con nai con bị giật mình trong núi.

Ánh mắt Trần Giang Dã tối sầm lại, sau đó lại nhếch môi cười.

Tân Nguyệt nhăn mũi, phủi cánh hoa trên mặt, mở mắt ra nhìn thấy nụ cười bất cần đời của anh.

Tân Nguyệt lườm anh một cái: "Sao chỗ nào cũng gặp anh vậy?”

“Có một câu cô chưa nghe bao giờ à?”

Giọng nói của Trần Giang Dã vẫn còn khàn vì khói thuốc.

“Câu gì?”

Anh nhìn Tân Nguyệt từ trên cao xuống, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

"Nếu em cảm thấy luôn gặp được tôi, đó là vì em muốn gặp tôi."

- Anh thầm nói trong lòng, nhưng không mở miệng.

Lúc mở miệng, những chữ đó biến thành bốn chữ:

“Oan gia ngõ hẹp.”

Tân Nguyệt hơi ngẩn ra, ánh mắt vô thức né tránh: "Đừng dùng thành ngữ lung tung.”

"Oan gia" được giải thích trong bách khoa toàn thư Baidu như sau: Một là biệt danh dành cho người yêu. Hai là chỉ người mà mình vừa yêu vừa hận, người đó gây phiền phức cho mình nhưng bản thân lại không nỡ từ bỏ. Ba là chỉ kẻ thù.

Trong ba nghĩa này, cái nào cũng không thích hợp.

"Còn nữa, đây là một từ, không phải một câu."

Tân Nguyệt lại lườm anh một cái.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 79

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 79
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...