Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 105

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hút xong điếu thuốc cuối cùng, Trần Giang Dã dập tàn thuốc, ném vào đống rác ở góc tường.

“Đã từng uống rượu chưa?" Anh đột nhiên hỏi một câu.

Tân Nguyệt quay đầu nhìn anh một cái: "Đã từng.”

Lớn như vậy rồi ai mà chưa từng uống rượu chứ, chỉ là vấn đề nhiều hay ít thôi.

"Chỗ tôi còn vài chai, ngày mai uống với tôi." Anh không hỏi Tân Nguyệt có đồng ý hay không, giọng điệu hoàn toàn ra lệnh.

Tân Nguyệt cũng không từ chối, nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.

Sau đó, lại trầm mặc.

Cũng may chỉ một lát sau, Tân Long mang cá tới.

“Đi thôi đi thôi, về nhà thôi.”

Tân Long treo cá lên tay lái xe máy: "Tân Nguyệt, lên xe."

Tân Nguyệt giẫm bàn đạp lên xe, còn chưa ngồi vững, Tân Long đã vặn ga.

Dường như cô nghĩ đến điều gì đó, hai mắt vừa mở to nhanh chóng khép lại dưới tác động của quán tính.

*

Khi về đến nhà đã là sáu giờ.

Vừa xuống xe, Tân Long bắt đầu bận rộn nấu ăn, kết quả lúc nêm gia vị mới phát hiện trong nhà không có giấm.

“Tân Nguyệt, đi đại đội mua bình giấm về đây.”

“Dậ.”

Tân Nguyệt cầm hai mươi đồng Tân Long đưa ra ngoài mua giấm.

Lúc này rau đã được cắt xong, chỉ chờ giấm về là có thể cho vào nồi, Tân Long rửa tay chuẩn bị hút một điếu thuốc.

Ông vừa mới thò tay vào trong túi lấy hộp thuốc lá, một điếu thuốc đã đưa tới trước mặt.

"Chú, chỗ cháu có thuốc lá."

Tân Long cũng không khách khí, nhận lấy.

Hai người vừa châm thuốc vừa đi ra ngoài.

"Thuốc của cháu nặng đấy, rất đắt đúng không?"

“Cũng tạm ạ.”

Trần Giang Dã gảy tàn thuốc, thở ra một hơi khói: "Chú, cháu có chuyện muốn nói với chú."

“Cháu nói đi.”

"Việc xảy ra hôm qua, sau này chắc không còn ai dám chọc Tân Nguyệt nữa, nhưng chú vẫn đừng để cô ấy lên núi một mình, dù sao cô ấy vẫn là một nữ sinh."

Lúc nói lời này, anh cúi đầu nhìn mặt đất, nhìn không ra cảm xúc nơi đáy mắt là gì, nhưng có nhiều thứ dù giấu thế nào cũng không giấu được.

Tân Long nhìn anh, thu lại dáng vẻ lười biếng và không đáng tin cậy ngày thường, lần đầu tiên ông gật đầu như một trưởng bối chững chạc: "Chú biết."

Trần Giang Dã rít một hơi thuốc mạnh, một lát sau, anh ngẩng đầu lên nhìn Tân Long, giọng nói rất trầm và khàn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-105.html.]

“Chú vất vả một năm thôi, sau này…”

Anh dừng một chút, đè nén cổ họng, tiếp tục nói: "Sau này, cô ấy sẽ sống tốt, hai người sẽ có cuộc sống rất tốt."

Tân Long có chút không rõ hàm nghĩa của câu nói này, nhưng ngẫm lại cũng đúng, ông vẫn luôn tin tưởng sau này Tân Nguyệt sau này sẽ thành công, nên gật đầu.

Lúc này, ông nhìn thấy Trần Giang Dã lấy một tấm thẻ từ trong túi ra.

Trần Giang Dã đưa tấm thẻ này cho ông: "Chú nhận tấm thẻ này đi, mật khẩu là 123123."

Tân Long vô cùng khiếp sợ, vội vàng giơ tay đẩy ra: "Cháu làm gì vậy?!”

Trần Giang Dã nở nụ cười, sự bình tĩnh trong đôi mắt đen của anh vỡ vụn trong khoảnh khắc anh cười đó, cảm xúc ẩn sâu trong đáy mắt lộ ra qua những khe hở.

“Chú, chú nhìn ra được mà.”

Anh cười, thẳng thắn nói ra: "Cháu thích Tân Nguyệt."

Anh cười, nhưng giọng nói lại như sắp vỡ vụn.

"Đây là điều duy nhất cháu có thể làm cho cô ấy lúc này."

Tân Long ngây ngẩn cả người, không đơn giản là bởi vì lời của anh.

Ông chưa từng thấy đứa bé này như vậy.

Trần Giang Dã nhân lúc ông ngây người, nhét thẻ vào tay ông.

"Chú cầm đi, cháu không muốn cô ấy lên đại học còn phải đi làm thêm, học y đã rất vất vả rồi."

Tân Long thở dài: "Tiểu Dã, cháu là đứa trẻ ngoan, chú biết cháu thích Tân Nguyệt, chú không phải người quá cổ hủ, không phản đối Tân Nguyệt yêu sớm, nhưng hiện tại con bé đang học lớp mười hai, quả thật là..."

“Cháu biết.”

Anh dừng một chút, như còn muốn nói gì đó, nhưng không thể nói lời nào vì cổ họng nghẹn lại.

Đã rất nhiều, rất nhiều năm anh không có được cảm xúc nào như thế này, cũng chưa từng cảm nhận được sự xa cách như vậy, như thể trơ mắt nhìn chính mình bị rút đi một khúc xương, đau đớn vô cùng, nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn, không thể động đậy.

“Cho nên.”

Giọng anh khàn đến kỳ lạ: "Chú, chú đừng nói cho cô ấy biết những chuyện này.”

“Kẻo cô ấy lo lắng sốt vó, ảnh hưởng đến việc học.”

Anh dùng giọng điệu tự giễu, vẻ mặt thờ ơ, còn nhếch môi cười, nhưng đáy mắt lại không hề có chút vui vẻ nào.

Đôi mắt vốn đã đen và sâu giờ lại càng thêm tối tăm hơn, như thể núi non sương mù, cỏ cây và vạn vật, đều biến mất nơi đáy mắt anh.

"Cô ấy nói muốn thi vào Đại học Y Tân Hải, muốn trở thành một bác sĩ."

“Cháu hy vọng cô ấy sẽ đạt được ước nguyện của mình.”

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Tại sao nói cô ấy sẽ sống tốt, bởi vì cô ấy sẽ ở bên anh ấy.

P/s: Đừng bỏ qua hai chương tiếp theo, thật sự đừng bỏ qua.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 105

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 105
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...