Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 142

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ừ.”

Dù anh chỉ ừ một tiếng, nhưng không hề chần chừ.

“Vãi!”

“Tôi đã nói rồi mà.”

"Khi cậu đến đây, tôi đã thấy cậu cứ nhìn chằm chằm Tân Nguyệt, tôi còn tưởng cậu thấy cậu ấy xinh đẹp nên mới vậy, không ngờ cậu đã thích người ta từ lâu."

“Có phải ở Thượng Hải cũng không tìm ra được người nào đẹp hơn cậu ấy không?”

Mấy người làm ầm lên, đầy kích động, chỉ có Hồ Duệ Dương tỏ vẻ thản nhiên, còn thở dài nói:

“Quả nhiên không có chàng trai nào là không thích Tân Nguyệt.”

Nghe cậu ta nói vậy, mí mắt Trần Giang Dã nhảy lên, giương mắt liếc cậu ta.

“Anh, anh đừng nhìn em như vậy.”

Hồ Vũ Hàng rít một hơi thuốc dài rồi thở ra, nói: "Không ai cướp với anh đâu."

“Cũng không cướp được.”

Cậu ta lại bổ sung thêm một câu, vẻ mặt ít nhiều vẫn có phần buồn bã và chán nản.

Trần Giang Dã không biểu lộ cảm xúc gì trên mặt, chỉ lặng lẽ rời mắt.

“Người anh em.”

Từ Dương vỗ bả vai Hồ Vũ Hàng: "Có những chuyện tự mình hiểu lấy là được.”

Nói xong, Từ Dương lại nhìn về phía Trần Giang Dã, vẻ mặt đảm bảo, cậu nói: "Anh, anh cứ yên tâm, cho dù anh không có ở đây cũng không ai dám có ý gì với Tân Nguyệt đâu, bọn này làm gì xứng đáng với người ta."

“Đúng rồi.”

Cậu chuyển đề tài, lại tiếp tục hỏi: "Anh và Tân Nguyệt đã phát triển đến bước nào rồi?”

Trần Giang Dã hừ lạnh một tiếng: "Có thể đến bước nào, trong đầu cô ấy ngoại trừ việc học thì còn có thứ gì khác?"

“À.”

Mấy người ngạc nhiên đến ngây người: "Không phải chứ, anh cũng không được?!”

Sự ngạc nhiên của bọn họ rõ ràng là khẳng định cho giá trị nhan sắc của Trần Giang Dã.

Có người lắc đầu cảm thán: "Ý chí và nghị lực của Tân Nguyệt thật sự quá mạnh mẽ, đúng là chỉ một lòng đọc sách thánh hiền."

Còn có người đưa tay ra chỉ vào mặt Trần Giang Dã, nói: "Khuôn mặt này cũng không được, nếu còn ai chưa từ bỏ ý định thì hãy nhanh chóng c.h.ế.t tâm đi."

Hồ Vũ Hàng không muốn nhắc tới chuyện thương tâm này nữa, đụng vào cánh tay Trần Giang Dã, hỏi: "Chiều nay anh ra khỏi trường bằng cách nào?"

“Trèo tường.”

Hồ Hàng Không lập tức kêu lên một tiếng “Đệt”: "Tường cao như vậy, một mình anh làm sao trèo ra được?”

Trần Giang Dã chỉ hơi nhướng mày: "Cao lắm à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-142.html.]

Hồ Vũ Hàng không nói gì nữa, lập tức giơ ngón tay cái lên cho anh.

"Anh giai à, anh thật là trâu bò, ngày đầu tiên chuyển trường mà đã trèo tường ra ngoài rồi."

Từ Dương hất cằm về phía những người khác, sau đó vỗ n.g.ự.c nói với Trần Giang Dã, "Sau này chúng em đều gọi anh là anh."

Trần Giang Dã không nói gì, chỉ thản nhiên hút một hơi thuốc.

Những người khác nhìn anh với vẻ mặt "Đây chính là khí chất đại ca sao". Bọn họ thật sự sùng bái anh, bất kể là vẻ đẹp trai ngời ngợi này, khí chất hay cử chỉ ăn nói.

Chờ đến khi chuông báo vào học vang lên, mấy người hết sức tự giác để Trần Giang Dã đi trước.

Trần Giang Dã chưa có đồng phục, anh mặc một bộ đồ đen toàn thân, đi trước một đám nam sinh mặc đồng phục màu xanh trắng, đúng là rất có khí chất "đại ca".

Tiết thứ tư buổi tối của trường Trung học Đan Hồ là tự học, sinh viên ngoại trú học xong tiết này là có thể về nhà, sinh viên nội trú thì phải tiếp tục học thêm một tiết tự học nữa.

Khi tiết học thứ tư tự học kết thúc, Trần Giang Dã không rời đi, điều này khiến Tân Nguyệt rất là bất ngờ, cô cho rằng anh chắc chắn là học sinh ngoại trú.

Dù sao cũng không còn giả vờ không quen biết, Tân Nguyệt lập tức quay đầu hỏi anh: "Anh ở ký túc xá?"

Trần Giang Dã: "Chứ sao?”

“Anh vậy mà lại ở ký túc xá!”

Tân Nguyệt tỏ vẻ khiếp sợ.

"Tại sao tôi không thể ở ký túc xá?"

Anh là đại thiếu gia Trần đó.

Tân Nguyệt nghĩ như vậy trong lòng, nhưng không nói ra, cái từ “đại thiếu gia” này nói trước mặt người khác khá là ngượng ngùng.

Tân Nguyệt nghĩ một chút, hỏi: "Anh không có tiền à?”

Trần Giang Dã cười một tiếng, vẻ mặt khinh miệt: "Trần Giang Dã tôi cái gì cũng có thể không có, nhưng không thể không có tiền."

". . ."

Anh rất giỏi làm màu.

Tân Nguyệt: "Vậy anh ở ký túc xá làm gì?”

“Muốn ở thì ở.”

Anh cũng giỏi văn chương vớ vẩn.

Tân Nguyệt biết không hỏi được gì thêm, nên quay đầu đi, kết quả vừa quay đầu lại, cô bắt gặp rất nhiều người đang nhìn bọn họ.

Cô thở dài, con người ấy à, quả nhiên bản chất là thích hóng hớt.

*

Tiết tự học hôm nay được giáo viên Sinh học trông coi, cho nên sau giờ học giáo viên Sinh học cũng đưa Tân Nguyệt về.

Vừa tan học, Tân Nguyệt đè thấp vành mũ, đeo khẩu trang, theo giáo viên Sinh học về ký túc xá.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...