Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 133

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Con mẹ nó hôn cũng hôn rồi, còn nói không quen?”

Trái tim Tân Nguyệt đập "Thịch" một tiếng, cổ họng cũng đột ngột thắt lại.

Cô nuốt nước bọt hai lần mới mở miệng, giọng điệu cứng rắn: "Nếu không thì tôi phải nói như thế nào, nói quen anh, sau đó người khác hỏi tôi vì sao anh lại chuyển từ Thượng Hải đến đây, tôi phải trả lời như thế nào đây?"

Trần Giang Dã “Xì” một tiếng: "Nếu em muốn biết vì sao tôi đến đây, vậy thì cứ hỏi thẳng, bớt con mẹ nó quanh co lòng vòng với tôi đi."

Tân Nguyệt cũng hừ một tiếng: "Tôi hỏi thì anh sẽ nói à?”

“Sẽ.”

Tân Nguyệt sửng sốt, đột nhiên cảm thấy căng thẳng. Anh nói anh sẽ trả lời, cô lại có chút không dám hỏi.

Nếu anh nói bởi vì cô bị bắt nạt nên mới trở về, cô phải làm sao bây giờ?

Những lời tổn thương nhất cô đã nói hết rồi, không có ích gì, anh vẫn không đi.

Thậm chí bây giờ anh đã chuyển trường tới đây, rõ ràng là sẽ không trở về Thượng Hải.

Tân Nguyệt thở dài trong lòng.

Tính cách của cô vẫn luôn là “Việc gì đã đến thì cứ an phận”, nếu chuyện đã đến nước này, không thể thay đổi, cô cũng lười phải tốn công tốn sức giày vò lẫn nhau, lại càng không muốn nói thêm những lời dối lòng khiến cả hai đều tổn thương.

Cô suy nghĩ một lúc rồi cũng nghĩ thông, điều bây giờ cô nên nghĩ không phải là làm sao để đuổi anh đi, mà là làm sao để giữ bình tĩnh khi gặp anh mỗi ngày, không để anh ảnh hưởng đến việc học.

Vốn dĩ, lúc trước cô không cho anh ở lại là vì cô không dám mạo hiểm, luôn cảm thấy với sức hút của anh đối với cô, cô rất khó kiểm soát bản thân.

Mà khi anh thật sự xuất hiện ở đây, cô lại cảm thấy mình sẽ không vô dụng đến vậy. Những năm qua, cô đã trải qua không ít sóng gió, cô không tin bản thân có thể bị một người đàn ông kéo xuống vực sâu.

Cô cũng bằng lòng tin tưởng, cho dù cô trầm luân, Trần Giang Dã cũng sẽ không kéo cô xuống vực.

Vì cô mà anh đã cầu nguyện với thần linh.

Tân Nguyệt hít một hơi sâu, trái tim bị người trước mắt quấy nhiễu dần dần bình tĩnh lại.

Cô cảm thấy mình có thể nói chuyện vui vẻ với anh.

"Vậy thì nói đi, tại sao anh lại chuyển đến đây?"

“Tìm một nơi không bị đám Từ Minh Húc quấy rầy học tập.”

Vẻ mặt Tân Nguyệt lập tức khiếp sợ.

Cô không nghe lầm chứ?

Học tập?!

Cô có chút bán tín bán nghi, cô bằng lòng tin rằng anh thật sự không có ý định tiếp tục sống trong trạng thái mơ hồ, thậm chí còn hy vọng câu nói này là thật, nhưng lý do anh trở về cũng quá gượng ép.

Cô cảm thấy anh không nói thật, nhưng cô cũng lười hỏi tận gốc rễ, lý do anh trở về giờ đã không còn quá quan trọng với cô, cô chỉ muốn mượn chuyện này để nói chuyện vui vẻ với anh.

Ngay khi cô chưa nghĩ ra cách mượn những lời này để bắt chuyện, anh đã nói tiếp:

“Nhân tiện nhìn xem bây giờ em kém cỏi cỡ nào.”

Vẻ mặt Tân Nguyệt trở nên nghiêm túc, đáy mắt lóe lên tia lửa: "Tại sao tôi lại kém cỏi?”

"Em đừng tưởng rằng tôi không biết, em bị đám kia làm cho thần kinh suy nhược, phải uống thuốc ngủ mới ngủ được."

Người này quả nhiên đã tìm người hỏi thăm tin tức của cô, thậm chí còn biết được cả chuyện cô uống thuốc ngủ, nhất định là do đám Hồ Tư Vũ truyền ra.

Tân Nguyệt khẽ cắn môi, lớn tiếng phản bác: "Tôi uống thuốc ngủ không phải vì bọn họ, được chưa!"

Mí mắt Trần Giang Dã giật giật, ánh mắt nhìn chằm chằm cô chợt tối sầm lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-133.html.]

Một lúc lâu sau, anh nhếch môi.

“Vậy thì vì ai?" Anh hỏi cô với giọng đùa cợt.

Tân Nguyệt đột nhiên ngẩn ra, sau đó, đôi mặt giận dữ trừng to của cô không kiểm được mà chớp liên tục, khuôn mặt trong nháy mắt hơi nóng lên.

Trần Giang Dã nhìn vẻ mặt hoảng hốt cùng với khuôn mặt phiếm hồng của cô, đáy mắt vốn như mây đen giăng kín giờ lại lóe lên ý cười, cảm giác lạnh lẽo trên người anh cũng biến mất.

“Tôi à?”

Anh nhướng một bên lông mày.

Tân Nguyệt lại mở to mắt.

Nhận ra mình phản ứng thái quá, cô lại nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, quát anh: "Anh bớt tự kỷ đi!"

Trần Giang Dã không để ý tới sự phủ nhận của cô, lười biếng thay đổi tư thế dựa vào ghế, nhưng ánh mắt vẫn luôn khóa chặt lấy cô, môi nở nụ cười xấu xa.

“Tân Nguyệt.”

Nghe thấy anh gọi tên mình, trong lòng Tân Nguyệt vang lên tiếng chuông cảnh báo.

Cô biết anh lại sắp nói ra những lời khiến trái tim cô đập loạn nhịp, ngay cả khi trước đó trái tim cô đã bắt đầu đập điên cuồng rồi.

Trong tiếng tim đập dữ dội, cô nhìn thấy anh hất chiếc cằm xinh đẹp lên, đôi mắt hẹp dài hơi nheo lại, cười nói:

“Em thích tôi đến vậy sao? Nhớ tôi đến mức mất ngủ.”

Giọng nói của anh trầm thấp mà êm tai, tiếng cười mê người theo dây thanh quản co rút lại phát ra cùng những lời nói vốn đã vô cùng khiêu khích kia, khiến cả khuôn mặt Tân Nguyệt đỏ bừng.

Cô muốn thề thốt phủ nhận, nhưng mặt cô nóng bừng, nói gì cũng không có sức thuyết phục.

Mà Trần Giang Dã dường như không có ý buông tha cho cô, lại khẽ nhếch đôi môi mỏng lên, trêu chọc cô: "Tôi là người muốn chăm chỉ học tập, khuyên em nên c.h.ế.t cái tâm này đi, đừng làm ảnh hưởng đến tôi."

“Cái gì cơ?”

Tân Nguyệt nghi ngờ mình nghe lầm.

“Tôi nói.”

Trần Giang Dã không nhanh không chậm lặp lại lần nữa: "Em đừng làm ảnh hưởng đến tôi."

Tân Nguyệt thành công bị anh khiêu khích đến mức tức giận, hai mắt bốc lửa trừng anh, nói: "Tôi cũng muốn cảnh cáo anh đừng làm ảnh hưởng đến tôi đấy!"

"Tôi làm ảnh hưởng đến em?"

Trần Giang Dã hừ lạnh: "Đừng quên, chính miệng ai thừa nhận rằng bản thân thích tôi."

Tân Nguyệt lại sửng sốt.

Bây giờ cô chỉ muốn đập đầu mà chết.

Nếu cô biết trước anh chuyển đến đây học, cô đã không nói với anh những lời đó, lại còn chủ động…

Cô thật sự muốn đập đầu c.h.ế.t quách cho rồi.

Trần Giang Dã dựa vào ghế nhìn sắc mặt lúc xanh lúc đỏ của cô, nụ cười trên môi càng rõ nét.

Tân Nguyệt không muốn bị anh chê cười nữa, tức giận quay đầu đi.

Cô không nói chuyện với anh nữa!

Nhưng mà, vừa quay lại không lâu, cô mới nhớ ra một chuyện, cô còn một câu hỏi rất quan trọng chưa hỏi anh.

Cô không nhịn được, mắng thầm trong lòng một tiếng, chờ sau khi nhiệt độ trên mặt hạ xuống mới quay đầu lại.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...