Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 245

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có lẽ giống như câu nói được lưu truyền rộng rãi kia: Nếu tôi chưa từng nhìn thấy ánh sáng, thì tôi sẽ chịu đựng được bóng tối.

Nếu như anh không gặp được cô, anh có thể cứ sống vật vờ trong thế giới không có cô. Nhưng một khi đã gặp, anh không thể chịu đựng một thế giới thiếu vắng cô nữa.

Ánh mắt Tân Nguyệt trầm xuống.

Trần Giang Dã biết cô đã hiểu, nên buông cô ra, lặng lẽ cúi đầu nhìn cô.

Vài giây sau, Tân Nguyệt hít sâu một hơi, nói với anh: "Em sẽ cố gắng sống đến một trăm tuổi."

"Không phải cố gắng, mà là nhất định."

"Được rồi, nhất định."

Tân Nguyệt đồng ý với anh.

Trần Giang Dã cười.

Tân Nguyệt cũng cười theo, đôi mắt cong lên.

Sau bao nhiêu năm, dường như cô vẫn là cô gái có đôi mắt cong cong mỗi khi cười giống như ngày nào, vẫn xinh đẹp đến lạ thường.

Trần Giang Dã không nén nổi lòng mình, đưa tay ra sau đầu cô, kéo cô vào lồng n.g.ự.c mình. Anh cúi đầu hôn lên nốt ruồi giữa hai lông mày của cô, sau đó xoa đầu cô: "Đi thôi."

"Đi đâu?"

"Về nhà nấu cho em một bữa thịnh soạn."

"Bữa thịnh soạn?"

"Chứ còn gì nữa? Ước mơ của vợ anh cuối cùng cũng thành hiện thực, chẳng lẽ anh không nấu nổi cho em một bữa thịnh soạn để ăn mừng sao?"

Tân Nguyệt cười không ngớt.

Trần Giang Dã đã đưa cô đi ăn nhiều món ăn do đầu bếp của các khách sạn năm sao và nhà hàng cao cấp làm, nhưng món ăn cô yêu thích nhất vẫn là do chính Trần Giang Dã nấu. Không phải đồ ăn anh làm ngon hơn những đầu bếp đó, mà chỉ cần nghĩ đến việc những món đó được chính tay tổng giám đốc của tập đoàn nghìn tỷ nấu cho cô, lại còn là một tổng giám đốc đẹp trai, cô đã thấy cực kỳ vui sướng. Dù chỉ là một bát cơm chiên trứng, cô cũng có thể cảm nhận được hương vị của Mãn Hán toàn tịch*.

[*] Mãn Hán toàn tịch: là một đại tiệc lớn kết hợp các món ăn đặc sắc của người Mãn và người Hán, được bắt nguồn từ triều đình của nhà Thanh và ban đầu là một bữa tiệc mừng sinh nhật 66 tuổi của Hoàng đế Khang Hy.

Trần Giang Dã thực sự đã nấu cho cô một bữa thịnh soạn, với tận chín món chính.

Tuy nhiên, Trần Giang Dã biết Tân Nguyệt không thích lãng phí, nên chín món này đều được chuẩn bị vừa đủ cho hai người ăn, nhưng Tân Nguyệt vẫn ăn no căng.

Cô ôm cái bụng căng tròn nằm dài trên sofa, không muốn cử động, Trần Giang Dã lấy hai viên t.h.u.ố.c tiêu hóa và đưa cho cô.

"Uống đi."

Tân Nguyệt hơi ngơ ngác: "Cũng chưa no đến mức phải uống t.h.u.ố.c tiêu hóa đâu."

"Tiêu hóa nhanh hơn, mười giờ còn phải tập quyền."

Tân Nguyệt trợn mắt: "Hôm nay cũng phải tập?!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-245.html.]

"Tháng này em mới tập được vài lần, lần gần nhất đã là một tuần trước rồi, hôm nay phải tập."

Anh nghiêm khắc chỉ vào cô: "Đừng nghĩ đến việc lười biếng với anh."

Tân Nguyệt chán nản.

Kể từ ngày xảy ra một sự cố y tế tại một bệnh viện gần nơi bọn họ sống khi cô đang học lên tiến sĩ, Trần Giang Dã bắt đầu kéo cô đi tập cận chiến và tán thủ.

Sau nhiều năm luyện tập, giờ đây cô có thể dễ dàng hạ gục một người đàn ông trưởng thành bình thường, nhưng môn này phải luyện tập đều đặn, nếu hai, ba tháng không tập thì tốc độ phản xạ sẽ giảm đi đáng kể.

Tân Nguyệt thở dài chấp nhận số phận, ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c tiêu hóa, chờ đến mười giờ thì ngoan ngoãn vào phòng tập thể hình cùng anh.

Mỗi lần, họ đều dự định luyện tập một tiếng, nhưng thường thì trong quá trình luyện tập, Trần Giang Dã lại muốn làm việc khác.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, thậm chí anh dường như muốn “làm” cô ngay tại chỗ.

Tân Nguyệt không thể chịu đựng nổi anh nữa.

"Trần Giang Dã, sao lúc nào anh cũng tràn đầy d*c v*ng thế?"

Trần Giang Dã cười, đáp lại: "Ba mươi như sói, bốn mươi như hổ. Em chưa từng nghe câu này sao? Anh còn có thể sung mãn thêm hai mươi năm nữa."

Tân Nguyệt lườm anh: "Câu đó nói về phụ nữ cơ mà?"

Trần Giang Dã dường như chỉ chờ câu này của cô, anh nhướng mày, nắm cằm cô: "Vậy em như sói như hổ cho anh xem."

Tân Nguyệt: ...

Trần Giang Dã rất thích nhìn dáng vẻ bị làm khó của cô, anh mỉm cười cúi đầu hôn cô, khiến Tân Nguyệt sợ đến mức tưởng anh thật sự sẽ làm cô ngay tại chỗ, vội vàng đẩy anh ra, nói: "Lên giường! Em không muốn ở đây."

Trần Giang Dã nhếch môi: "Anh đâu có nói là ở đây."

Tân Nguyệt: ...

Trần Giang Dã bế cô lên, cười suốt đường về phòng ngủ.

*

Sau khi xong việc.

Trần Giang Dã ôm Tân Nguyệt đi tắm.

Anh vừa lau người cho cô vừa hỏi: "Ngày mai em tan làm lúc mấy giờ?"

"Ngày mai sẽ hơi muộn á."

"Anh đến đón em."

Tân Nguyệt vốn đang nhắm mắt làm ổ trong vòng tay anh, nghe vậy thì mở mắt nhìn anh: "Ngày mai có phải ngày đặc biệt gì đâu, anh không cần phải chạy xa như vậy làm gì."

"Không xa."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 245

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 245
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...