Có lẽ giống như câu nói được lưu truyền rộng rãi kia: Nếu tôi chưa từng nhìn thấy ánh sáng, thì tôi sẽ chịu đựng được bóng tối.
Nếu như anh không gặp được cô, anh có thể cứ sống vật vờ trong thế giới không có cô. Nhưng một khi đã gặp, anh không thể chịu đựng một thế giới thiếu vắng cô nữa.
Ánh mắt Tân Nguyệt trầm xuống.
Trần Giang Dã biết cô đã hiểu, nên buông cô ra, lặng lẽ cúi đầu nhìn cô.
Vài giây sau, Tân Nguyệt hít sâu một hơi, nói với anh: "Em sẽ cố gắng sống đến một trăm tuổi."
"Không phải cố gắng, mà là nhất định."
"Được rồi, nhất định."
Tân Nguyệt đồng ý với anh.
Trần Giang Dã cười.
Tân Nguyệt cũng cười theo, đôi mắt cong lên.
Sau bao nhiêu năm, dường như cô vẫn là cô gái có đôi mắt cong cong mỗi khi cười giống như ngày nào, vẫn xinh đẹp đến lạ thường.
Trần Giang Dã không nén nổi lòng mình, đưa tay ra sau đầu cô, kéo cô vào lồng n.g.ự.c mình. Anh cúi đầu hôn lên nốt ruồi giữa hai lông mày của cô, sau đó xoa đầu cô: "Đi thôi."
"Đi đâu?"
"Về nhà nấu cho em một bữa thịnh soạn."
"Bữa thịnh soạn?"
"Chứ còn gì nữa? Ước mơ của vợ anh cuối cùng cũng thành hiện thực, chẳng lẽ anh không nấu nổi cho em một bữa thịnh soạn để ăn mừng sao?"
Tân Nguyệt cười không ngớt.
Trần Giang Dã đã đưa cô đi ăn nhiều món ăn do đầu bếp của các khách sạn năm sao và nhà hàng cao cấp làm, nhưng món ăn cô yêu thích nhất vẫn là do chính Trần Giang Dã nấu. Không phải đồ ăn anh làm ngon hơn những đầu bếp đó, mà chỉ cần nghĩ đến việc những món đó được chính tay tổng giám đốc của tập đoàn nghìn tỷ nấu cho cô, lại còn là một tổng giám đốc đẹp trai, cô đã thấy cực kỳ vui sướng. Dù chỉ là một bát cơm chiên trứng, cô cũng có thể cảm nhận được hương vị của Mãn Hán toàn tịch*.
[*] Mãn Hán toàn tịch: là một đại tiệc lớn kết hợp các món ăn đặc sắc của người Mãn và người Hán, được bắt nguồn từ triều đình của nhà Thanh và ban đầu là một bữa tiệc mừng sinh nhật 66 tuổi của Hoàng đế Khang Hy.
Trần Giang Dã thực sự đã nấu cho cô một bữa thịnh soạn, với tận chín món chính.
Tuy nhiên, Trần Giang Dã biết Tân Nguyệt không thích lãng phí, nên chín món này đều được chuẩn bị vừa đủ cho hai người ăn, nhưng Tân Nguyệt vẫn ăn no căng.
Cô ôm cái bụng căng tròn nằm dài trên sofa, không muốn cử động, Trần Giang Dã lấy hai viên t.h.u.ố.c tiêu hóa và đưa cho cô.
"Uống đi."
Tân Nguyệt hơi ngơ ngác: "Cũng chưa no đến mức phải uống t.h.u.ố.c tiêu hóa đâu."
"Tiêu hóa nhanh hơn, mười giờ còn phải tập quyền."
Tân Nguyệt trợn mắt: "Hôm nay cũng phải tập?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-245.html.]
"Tháng này em mới tập được vài lần, lần gần nhất đã là một tuần trước rồi, hôm nay phải tập."
Anh nghiêm khắc chỉ vào cô: "Đừng nghĩ đến việc lười biếng với anh."
Tân Nguyệt chán nản.
Kể từ ngày xảy ra một sự cố y tế tại một bệnh viện gần nơi bọn họ sống khi cô đang học lên tiến sĩ, Trần Giang Dã bắt đầu kéo cô đi tập cận chiến và tán thủ.
Sau nhiều năm luyện tập, giờ đây cô có thể dễ dàng hạ gục một người đàn ông trưởng thành bình thường, nhưng môn này phải luyện tập đều đặn, nếu hai, ba tháng không tập thì tốc độ phản xạ sẽ giảm đi đáng kể.
Tân Nguyệt thở dài chấp nhận số phận, ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c tiêu hóa, chờ đến mười giờ thì ngoan ngoãn vào phòng tập thể hình cùng anh.
Mỗi lần, họ đều dự định luyện tập một tiếng, nhưng thường thì trong quá trình luyện tập, Trần Giang Dã lại muốn làm việc khác.
Hôm nay cũng không ngoại lệ, thậm chí anh dường như muốn “làm” cô ngay tại chỗ.
Tân Nguyệt không thể chịu đựng nổi anh nữa.
"Trần Giang Dã, sao lúc nào anh cũng tràn đầy d*c v*ng thế?"
Trần Giang Dã cười, đáp lại: "Ba mươi như sói, bốn mươi như hổ. Em chưa từng nghe câu này sao? Anh còn có thể sung mãn thêm hai mươi năm nữa."
Tân Nguyệt lườm anh: "Câu đó nói về phụ nữ cơ mà?"
Trần Giang Dã dường như chỉ chờ câu này của cô, anh nhướng mày, nắm cằm cô: "Vậy em như sói như hổ cho anh xem."
Tân Nguyệt: ...
Trần Giang Dã rất thích nhìn dáng vẻ bị làm khó của cô, anh mỉm cười cúi đầu hôn cô, khiến Tân Nguyệt sợ đến mức tưởng anh thật sự sẽ làm cô ngay tại chỗ, vội vàng đẩy anh ra, nói: "Lên giường! Em không muốn ở đây."
Trần Giang Dã nhếch môi: "Anh đâu có nói là ở đây."
Tân Nguyệt: ...
Trần Giang Dã bế cô lên, cười suốt đường về phòng ngủ.
*
Sau khi xong việc.
Trần Giang Dã ôm Tân Nguyệt đi tắm.
Anh vừa lau người cho cô vừa hỏi: "Ngày mai em tan làm lúc mấy giờ?"
"Ngày mai sẽ hơi muộn á."
"Anh đến đón em."
Tân Nguyệt vốn đang nhắm mắt làm ổ trong vòng tay anh, nghe vậy thì mở mắt nhìn anh: "Ngày mai có phải ngày đặc biệt gì đâu, anh không cần phải chạy xa như vậy làm gì."
"Không xa."
--------------------------------------------------