Trần Giang Dã từ tốn nói: "Quỹ Nhi đồng Trăng Non đang tổ chức một bữa tiệc từ thiện ở gần chỗ của em, anh sẽ đến đó vào tối mai."
Quỹ Nhi đồng Trăng Non là tổ chức từ thiện do Trần Giang Dã thành lập để giúp đỡ những trẻ em không có tiền chữa bệnh. Chỉ trong bốn năm thành lập, quỹ đã giúp đỡ hàng nghìn trẻ em nghèo mắc bệnh.
Trần Giang Dã không chỉ thành lập quỹ này, anh còn có các quỹ giúp đỡ người mù, hỗ trợ trẻ em nghèo vùng núi và cứu trợ người khuyết tật, và nhiều người có hoàn cảnh khó khăn khác.
Từ khi anh trở về trụ sở chính của Hằng Viễn, mỗi năm anh đều đầu tư ít nhất một trăm triệu tệ vào từ thiện.
Và tất cả những điều này không phải Tân Nguyệt yêu cầu anh làm.
Tân Nguyệt chưa từng hỏi tại sao anh muốn làm từ thiện, bất kể lý do gì, cô đều tự hào về anh.
"Cảm ơn anh."
Cô nói với anh.
Trần Giang Dã ngừng động tác lau khô người cho cô, nhướng mày nhìn cô: "Cảm ơn anh vì điều gì?"
Tân Nguyệt: "Em thay mặt những đứa trẻ cảm ơn anh."
Trần Giang Dã lại ngước mắt nhìn cô, ánh mắt hơi trầm xuống, hai giây sau, anh nhếch môi: "Muốn cảm ơn anh thì làm điều gì thiết thực một chút đi."
Tân Nguyệt lập tức hiểu ý của anh.
"Thêm một lần nữa."
Tân Nguyệt: Quả nhiên...
"Được thôi."
Vì bọn nhỏ, cô sẵn sàng hy sinh.
Cô nhắm mắt lại, ưỡn ngực.
Nhìn dáng vẻ như thể sẵn sàng xả thân vì chính nghĩa của cô, Trần Giang Dã bật cười. Anh cười lớn thành tiếng, thoải mái và không gò bó.
Tân Nguyệt nghe thấy tiếng cười của anh, cô mở mắt ra, rồi ngây ngẩn cả người.
Người trước mắt cô không giống một tổng giám đốc quyết đoán, anh thực sự chưa bao giờ thay đổi, vẫn là đại thiếu gia Trần tự do, thẳng thắn và phóng khoáng của cô.
*
Tối hôm sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-246.html.]
Trần Giang Dã đến dự buổi tiệc tối từ thiện như đã hẹn.
Hầu hết những người tham gia buổi tiệc này là pháp nhân doanh nghiệp* có giao dịch với Hằng Viễn, cũng là nhà tài trợ chính của Quỹ Trăng non.
[*] Pháp nhân doanh nghiệp: là tổ chức kinh tế, xã hội độc lập thực hiện hoạt động sản xuất, kinh doanh hàng hóa nhằm mục đích sinh lời .
Trần Giang Dã thường rất hiếm khi xuất hiện tại các hội nghị thương mại, nếu không phải là lãnh đạo cấp cao của những công ty hợp tác sâu rộng, người khác gần như rất khó gặp được anh. Sau khi biết anh nhiệt tình làm từ thiện, nhiều người đã tìm ra cách để gặp anh ——
Họ chiều theo sở thích của anh, quyên góp cho vài tổ chức từ thiện dưới quyền anh.
Trần Giang Dã tất nhiên biết ý định của bọn họ, và vì lợi ích từ thiện nên anh sẵn sàng nể mặt bọn họ, chỉ cần là tiệc tối sung quỹ từ thiện thì hầu như anh đều tham gia.
Dù là tiệc tối sung quỹ từ thiện hay bất kỳ buổi tiệc tối nào khác, cơ bản cũng chỉ ăn uống. Người tham dự rất đông, ngồi kín mười mấy bàn, nhưng chỉ những người quyên góp nhiều nhất mới có tư cách ngồi cùng bàn với Trần Giang Dã.
Một đám người xa lạ ngồi cùng nhau, ngoài những lời tâng bốc thương mại thì chỉ có những lời khen ngợi, một, hai người trong đó còn tâng bốc Trần Giang Dã lên tận trời.
Họ nói anh xuất sắc hơn bố mình. Bố anh là một doanh nhân thiên tài, không ngờ con trai còn giỏi hơn.
Họ còn nói, nếu con cái nhà họ có được một phần mười trí óc kinh doanh của anh, thì họ đã thắp hương tạ ơn trời.
Còn khen anh phong độ, khen anh là một nhà hảo tâm vĩ đại.
Trần Giang Dã nghe bọn họ khen ngợi mình một cách hoa mỹ, nhưng anh vẫn giữ vẻ điềm nhiên "tôi chỉ lặng lẽ nghe các người tâng bốc", chỉ khi nghe đến mấy từ "nhà hảo tâm vĩ đại" thì anh mới nhướng mày.
Anh chưa bao giờ nghĩ mình là người tốt.
Nhưng biểu cảm này trong mắt người khác lại khiến họ nghĩ rằng anh rất hài lòng, thế là bọn họ tiếp tục bắt chuyện với anh theo chủ đề đó.
"Tổng giám đốc Trần còn trẻ như vậy mà đã đam mê từ thiện, quả là hiếm có."
"Những con người nhỏ bé như chúng tôi đây chỉ có thể gặp được tổng giám đốc Trần ở các hoạt động từ thiện mà thôi."
Những người khác nói vậy, có người không nhịn được hỏi:
"Có thể hỏi tại sao tổng giám đốc Trần lại đam mê từ thiện như vậy không? Trẻ như thế mà đã có nhận thức này, quả là hiếm thấy."
Trần Giang Dã cúi đầu cười khẽ, xoay chiếc nhẫn cưới trên tay rồi nói: "Tôi không phải là người tốt, chẳng qua vị nhà tôi là một bác sĩ rất vĩ đại, tôi muốn trở thành người có thể xứng đôi với cô ấy."
Từ rất lâu trước đây, anh chưa từng ngần ngại thổ lộ tình yêu của mình với cô trước mặt bất kỳ ai.
Biểu cảm của những người có mặt đều không giấu nổi sự ngạc nhiên. Có lẽ trong mắt bọn họ, bác sĩ chẳng có gì vĩ đại, làm sao tổng giám đốc của một trong mười doanh nghiệp đứng đầu cả nước có thể không xứng được, thế mà anh lại cảm thấy phải làm từ thiện mới có thể xứng với cô.
--------------------------------------------------