Vào một đêm đầu hè, gió nhẹ nhàng nhưng trời vẫn hơi khô hanh, những ngọn đèn đường màu cam vàng lần lượt được thắp sáng, dưới những ngọn đèn là những con côn trùng nhỏ bay lượn.
Tân Nguyệt đứng cạnh cột đèn đường, ánh mắt cô luôn nhìn về con đường phía trước, như thể cô đang chờ đợi ai đó ——
Cô đang đợi Trần Giang Dã.
Hôm nay, sau khi thi xong, cô lấy điện thoại ra và nhìn thấy tin nhắn WeChat từ Trần Giang Dã:
[Anh sắp lên máy bay, chín rưỡi tối sẽ đến huyện Bồ, em đợi anh ở ngoài quán lẩu khô lần trước]
Vài giây sau, anh lại nhắn thêm:
[Gần đến giờ hãy ra đó, đừng đến sớm quá, anh sẽ đến đúng giờ]
Tân Nguyệt đoán có lẽ anh cảm thấy buổi tối không an toàn, nhưng nếu đã cảm thấy không an toàn thì sao lại không hẹn ở trường mà lại hẹn ở đây.
Có thể anh muốn ăn lẩu khô ở quán này.
Tân Nguyệt nghĩ vậy.
Trần Giang Dã bảo Tân Nguyệt đừng đến sớm quá, nhưng cô đã đến đây đợi anh từ tám giờ hơn.
Lẽ ra con gái nên dè dặt mới đúng, nhưng cô không thể chờ đợi được nữa.
Cảm giác này giống như thần tượng mà bạn thích từ lâu nói rằng đợi bạn thi đại học xong sẽ hẹn hò với bạn, ai mà e dè nổi?
Không thể dè dặt thêm nữa dù chỉ một giây.
Cô thậm chí còn mặc chiếc váy duy nhất mà cô có.
Từ khi gặp Trần Giang Dã, ngoài váy ngủ, cô chưa bao giờ mặc váy. Thật ra, không chỉ trong năm nay, từ nhỏ đến giờ cô cũng chưa từng mặc váy. Khi mua chiếc váy này, cô chưa bao giờ nghĩ đến việc mặc nó, chỉ nghĩ rằng là con gái thì nên có một chiếc váy.
Hôm nay mặc chiếc váy này, cô đoán Trần Giang Dã chắc chắn sẽ trêu chọc cô, nhưng không sao cả.
Hôm nay dù là có chuyện gì thì cũng không sao cả.
Cơn gió trong hẻm thổi đến, làm tung bay làn váy của cô gái. Những sợi tóc mai bên tai bị gió thổi phất qua che lên đôi mắt, nhưng cô không bị ảnh hưởng. Xuyên qua những sợi tóc, cô nhìn về phía con hẻm, mong đợi sự xuất hiện của người ấy.
Dù vẫn còn nửa tiếng nữa mới đến giờ hẹn.
Con hẻm này khá đông đúc, hầu như ai đi ngang qua cũng nhìn về phía cô gái mặc váy trắng tinh khiết đứng bên cột đèn đường, ánh đèn lặng lẽ chiếu xuống cô, nhưng dường như cô mới là nguồn sáng, chiếc váy trắng bừng sáng cả đêm đen.
Hơn mười phút trôi qua, chiếc điện thoại trong tay cô rung lên, có người gọi đến. Tân Nguyệt vội vàng nhấc máy, tên của Trần Giang Dã hiện trên màn hình.
"Alo, anh đến đâu rồi?" Cô lên tiếng ngay sau khi nối máy.
Đầu dây bên kia dường như có tiếng cười khẽ, sau đó, giọng nói hơi khàn vang lên từ đầu dây bên kia điện thoại:
"Quay đầu."
Tân Nguyệt ngẩn người, lập tức quay đầu lại, mái tóc đuôi ngựa cao vẽ một đường cong đẹp mắt trong không trung.
Ở góc cua cuối con hẻm, cô nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-203.html.]
Cách khoảng hai mươi mét, cô không nhìn rõ nét mặt anh, nhưng cô biết anh đang nhìn cô, mỉm cười với cô.
"Lại đây."
Giọng anh lại vang lên từ điện thoại.
Tân Nguyệt không nói gì, vẻ mặt hơi ngơ ngác, nhưng cơ thể theo bản năng bước về phía anh, một bước, hai bước, bước chân không ngừng nhanh hơn, nhưng giữa chừng thì cô tỉnh táo lại. Cô cố gắng kiềm chế bản thân, không đi quá nhanh, cố gắng giữ vẻ dè dặt, bình tĩnh đi về phía anh.
Cô rất nóng lòng, nhưng giờ thì anh đã xuất hiện, cô vẫn hy vọng người chủ động là anh, anh sẽ là người mở đầu câu chuyện này.
Vì anh lãng mạn hơn cô.
Cô muốn có một khởi đầu lãng mạn.
Anh nói cô là đại thi nhân, nhưng anh mới thật sự giống người làm thơ hơn. Anh dùng ánh mắt, những lời nói vô tư nhưng cũng cực kỳ cảm động, những hành động liên tục chạm đến trái tim cô, rồi dùng những cơn mưa lấp lánh, tuyết phủ trắng trời, để làm thơ tặng cô.
Khi đến gần hơn, Tân Nguyệt thấy anh thật sự đang cười, biểu cảm đầy ẩn ý, như thể anh dễ dàng nhìn thấu suy nghĩ của cô.
Nhìn thấy vẻ giễu cợt quá rõ ràng trong mắt anh, Tân Nguyệt nhăn mũi, dừng lại khi chỉ còn cách anh hơn một mét.
"Lại đây."
Anh hơi nghiêng đầu.
Tân Nguyệt vô thức c.ắ.n môi, biểu cảm như không muốn qua đó, nhưng cô vẫn bước thêm một bước về phía anh.
Khoảng cách được rút ngắn xuống còn một mét.
Anh vẫn nói: "Lại gần hơn nữa."
Tân Nguyệt giận dỗi lườm anh một cái, rồi nhanh chóng cúi đầu xuống, sau đó lầm bầm: "Gần thế để làm gì?"
"Hôn em."
Hai từ đó lọt vào tai cô, Tân Nguyệt chưa kịp phản ứng, gương mặt cô đã bị một đôi tay thon dài và mạnh mẽ nâng lên, đôi môi hé mở của cô ngay lập tức chạm vào đôi môi của người đối diện.
Khi môi họ chạm vào nhau, Tân Nguyệt chợt mở to mắt.
Nhưng khi vừa mở mắt ra, cô nhìn thấy sự đ*ng t*nh trong đôi mắt anh, quá nhiều h*m m**n.
Cô hoảng sợ nhắm mắt lại, chịu đựng nụ hôn mãnh liệt này trong tầm nhìn tối tăm.
Anh hôn rất sâu, rất mạnh mẽ.
Đến mức mà, đôi tay nâng mặt cô phải trượt xuống bên cổ cô để làm điểm tựa, sau đó một tay còn lại di chuyển ra sau cổ, giữ chặt lấy gáy cô, tiếp tục hôn sâu thêm. Môi và lưỡi của anh không để cho cô có cơ hội chống cự, cứ thế mạnh mẽ xâm nhập sâu vào bên trong.
Tân Nguyệt hoàn toàn không chuẩn bị tinh thần, bằng cách nào đó hàm răng của cô đã bị cạy mở, môi và lưỡi đều bị quấn lấy, hơi thở ra vào trong khoang miệng liên tục quấn quýt, đan xen, hòa quyện vào nhau, trong khoang mũi thì ngập tràn mùi t.h.u.ố.c lá thoang thoảng đầy mê hoặc trên người anh, mang theo sự xâm lược toàn diện.
Những tia lửa không ngừng nổ tung trong bộ não trống rỗng của Tân Nguyệt. Hàng mi dài và mảnh của cô run rẩy dữ dội, cơ thể cô cũng không tự chủ được mà run rẩy.
Tân Nguyệt không thể chịu đựng được dù chỉ một phút, chân cô yếu đi, phải dựa vào anh mới có thể miễn cưỡng đứng vững, cuối cùng gần như hoàn toàn dựa vào lòng anh, hoàn toàn bị anh kiểm soát.
Cô lạc lối trong nụ hôn của anh, không biết phải thở như thế nào, phải hành động ra sao, bản năng tiếp nhận sự đòi hỏi tham lam và vô độ của anh, để mặc trái tim tự do loạn nhịp vì anh.
--------------------------------------------------