Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 130

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tự tìm đường chết, việc này dù thế nào cũng không giống phong cách của anh.

Hơn nữa, còn trong tình huống cô biết được.

Điều này khiến cô không khỏi nghĩ, có phải anh đã có biện pháp đối phó hay không.

Trong anh luôn có một cảm giác thư thái, như thể dù anh có làm gì cũng đều chắc chắn sẽ thành công.

Hoặc là, anh chỉ đơn thuần là đang trả thù cô, muốn cô phải lo lắng cho anh.

Lúc nghĩ tới đây, bên ngoài vang lên tiếng nhạc bật loa ngoài rất lớn.

Lưu Linh và dì quản lý ký túc xá là họ hàng, cho nên bọn họ chưa từng sợ sẽ bị dì quản lý ký túc xá báo cáo, chỉ cần qua thời gian giáo viên kiểm tra đột xuất, bọn họ sẽ công khai lấy điện thoại ra chơi, nhưng bọn họ cũng không thường xuyên mở nhạc lớn, hôm nay hình như Lưu Linh nhắc đến chuyện này, và hỏi xem gần đây có ca khúc nào nghe hay không.

Tân Nguyệt vốn không có lòng dạ nào chú ý đến buổi giao lưu âm nhạc của họ, nhưng cô nghe được một đoạn giai điệu cùng ca từ quen thuộc - -

Hoa chấp nhận tàn lụi,

Gió chấp nhận kiếm tìm,

Vết thương trong lòng vẫn còn đó nhưng không sao hết,

Em tôn trọng quyết định của anh,

Anh sẽ được ai đó ôm chặt,

Hát bài nào đó để dỗ dành cô ấy vui.

. . .

Trùng hợp đó là bài hát Trần Giang Dã từng hát cho cô.

Nhưng lời bài hát hình như hơi khác, cô nhớ rất rõ ràng, hai câu cuối cùng, Trần Giang Dã hát là:

[Em sẽ được anh ôm chặt, hát bài nào đó để dỗ dành em vui.]

Là anh hát sai sao?

Hay là cô nhớ lầm?

Để xác minh điều này, Tân Nguyệt ngồi dậy mở nhật ký ra.

Trong nhật ký có viết:

[Em sẽ được anh ôm chặt, hát bài nào đó để dỗ dành em vui.]

Nhưng mà, khi cô nghe hết bài hát bên ngoài, lời bài hát lặp lại nhiều lần, tất cả đều là:

[Anh sẽ được ai đó ôm chặt, hát bài nào đó để dỗ dành cô ấy vui.]

Cho nên, là anh hát sai.

Vậy là anh nhớ lầm, hay là…

Giai điệu nhanh chóng kết thúc, chuyển sang bài hát tiếp theo.

Tân Nguyệt nhìn quyển nhật ký trong tay, chợt nở nụ cười.

Người biết ca hát dỗ dành cô vui vẻ, người sẽ vì thành toàn cho cô mà rời đi, làm sao có thể cố ý quấy nhiễu tâm trạng cô.

Anh đã từng ước nguyện dưới cây hòe, hy vọng ước mơ của cô có thể trở thành sự thật.

Vậy thì anh chắc chắn sẽ không cố ý để cô lo lắng cho anh, cũng chắc chắn sẽ trở lại bên cô một cách an toàn, không tổn hại gì.

Đúng.

Chắc chắn là vậy.

Anh là Trần Giang Dã.

là đại thiếu gia kiêu ngạo, tự phụ kia.

Anh có thể sẽ đánh nhau, nhưng tuyệt đối không bị đánh.

Nghĩ như vậy, Tân Nguyệt mới cầm thuốc ngủ bên cạnh lên uống.

Dưới sự trợ giúp của thuốc ngủ, ý thức nhanh chóng rời xa, cô rơi vào một giấc mơ yên tĩnh.

Trong mơ, chân trời là những đám mây lớn với ánh chiều tà đỏ rực.

Thỉnh thoảng có hai con chim bồ câu trắng bay qua bầu trời, lại hạ cánh trên những ngọn cây trong rừng, cành cây nhẹ nhàng rung rinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-130.html.]

Cô đi trên con đường nhỏ trong núi, ven đường là những bông hồng dại nở rộ.

Ban đầu, xung quanh rất yên tĩnh, nhưng dần dần…

Cô nghe thấy tiếng ve kêu chỉ có mỗi khi hè đến.

Cô như được trở lại hai tháng trước, trở về mùa hè có anh.

Thế là, cô bắt đầu chạy trên con đường núi, bắt đầu tìm kiếm.

Cô băng qua từng bụi hoa hồng, từng dòng suối, trèo đèo lội suối, cuối cùng... Cô nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia ở cuối con đường núi, dưới ráng đỏ đầy trời.

Anh đứng đó, gió thổi bay ống tay áo màu trắng của anh, cũng làm rối mái tóc đen của anh.

Dù sao cũng đang ở trong giấc mơ, cô không hề ngần ngại chạy về phía anh.

Anh cũng mở rộng vòng tay, ôm lấy cô, rất chặt.

Cô vùi mặt vào n.g.ự.c anh, được bao quanh bởi hương thơm trên người anh, trao đổi nhiệt độ cơ thể của nhau.

Lúc này, bầu trời đổ cơn mưa, mưa bóng mây trong suốt.

Những hồi ức thuộc về hai người bọn họ, toàn bộ như đều hòa vào trong giấc mơ này.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, còn anh cúi đầu.

Hai người nhìn nhau trong mưa.

Giống như ngày hôm đó, mưa làm ướt tóc anh, chảy từ sau tai theo sườn mặt xuống, qua môi anh, rồi rơi trên môi cô.

Dường như anh cũng nhận ra, cho nên nở nụ cười.

Sau đó, Tân Nguyệt cảm giác mặt mình bị một đôi tay nâng lên. Trong tầm nhìn của cô, anh nhắm mắt lại, tiếp tục cúi đầu, hôn lên môi cô.

Trong giây phút đó giấc mơ đột nhiên trở nên an tĩnh, tiếng ve kêu cùng tiếng nước chảy róc rách đều biến mất không thấy đâu, chỉ còn lại tiếng nhịp đập trái tim của hai người.

Thời gian như bị nụ hôn này kéo dài vô tận, cho đến khi cảnh trong mơ dần dần phai màu, vỡ tan, bọn họ cũng chưa từng tách ra.

Cuối cùng…

Vào cuối giấc mơ, cô nghe thấy anh nói:

“Anh đã trở về.”

*

Sáu giờ sáng mùa đông, trời vẫn còn tối.

Tân Nguyệt mở mắt ra, rồi lại nhắm lại, như muốn trở lại giấc mơ.

Nhưng một lúc sau, cô vẫn rời giường.

Cô chỉ đánh răng và rửa mặt đơn giản, rồi chuẩn bị ra ngoài, chỉ lúc chuẩn bị ra ngoài mới soi gương một chút.

Vết thương trên miệng đã đóng vảy, nhưng trông còn dễ thấy hơn.

Vị trí này, vết thương này, thật sự rất khó để khiến người ta không nghĩ nhiều.

Ngày hôm qua, lúc đi vệ sinh, cô đã bắt gặp Hồ Tư Vũ đang nói chuyện với người khác, nói có phải cô bị mấy tên côn đồ kia cưỡng h**p rồi không.

Tân Nguyệt hít một hơi thật sâu, đặt gương xuống rồi đi ra ngoài.

Cô là người đầu tiên đến lớp.

Sau khi ngồi vào vị trí, cô lấy sách ra bắt đầu đọc, hơn mười phút sau, người trong lớp lần lượt tới.

Tiết tự học buổi sáng bắt đầu lúc bảy giờ mười lăm, thường thì tầm bảy giờ mọi người đều có mặt đông đủ. Bảy giờ hai phút, Hà Tình bước vào lớp, cầm thước gõ lên bục giảng.

"Yên lặng một chút, hôm nay chúng ta có một bạn học mới."

Nghe vậy, Tân Nguyệt rùng mình, dự cảm mãnh liệt nào đó đột nhiên ập tới.

Cô ngẩng đầu lên.

Lúc này, Hà Tình nhìn ra ngoài cửa, vẫy tay với người bên ngoài, nói: "Em vào đi."

Một người bước vào từ ngoài cửa, mặc áo thun đen thời trang, quần cargo rộng thùng thình cũng màu đen, ngoại trừ đôi đôi giày thể thao màu trắng dưới chân. Dường như toàn thân anh đều là một màu đen, từ tóc, đồng tử, ngay cả ánh mắt cũng tối tăm như màn đêm.

Lúc này, anh mắt đó nhìn xuyên qua toàn bộ lớp học, dừng lại trên người cô gái đang ngơ ngác ở hàng ghế sau.

Và, chỉ nhìn về phía cô.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 130

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 130
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...