"Để tôi nấu bánh trôi cho anh."
"Từ nay về sau, mỗi năm đều như vậy."
Tân Nguyệt nhìn Trần Giang Dã, Trần Giang Dã cũng nhìn lại cô, còn Tân Long bị kẹt ở giữa thì giơ tay lên che khuôn mặt già nua của mình.
Lúc này, Tân Long rất muốn nhắc nhở Tân Nguyệt:
Con gái yêu của bố à, bố con vẫn đang ở đây đấy.
Một lúc sau, Tân Long mới bỏ tay xuống, vẻ mặt khó diễn tả.
"Hai đứa sưởi đi, bố đi xem tivi."
Nói xong, ông đứng dậy rời đi.
Tân Nguyệt sửng sốt, lúc này cô mới nhận ra bầu không khí ngượng ngùng này, đôi mắt mở to.
Cô vội vàng quay đi, nhìn về phía đống lửa.
Tiếng bước chân rời đi của Tân Long dần xa, chỉ còn lại tiếng củi cháy lách tách trong bếp.
Một giọng nói trầm thấp vang lên trong sự yên tĩnh:
"Cảm ơn."
Nghe anh nói "Cảm ơn", Tân Nguyệt cảm thấy khó tả trong lòng, như có một dòng điện nhẹ nhàng chạy qua.
Không phải anh chưa bao giờ cảm ơn cô, lúc đó anh thậm chí còn cảm ơn với giọng điệu rất kiêu ngạo, không giống như bây giờ, giọng điệu chân thành, âm thanh cũng dịu dàng.
Tân Nguyệt quay lại nhìn anh, mặt vẫn đỏ ửng nhưng cô không quan tâm, chỉ lặng lẽ nhìn anh, không nói gì.
Không biết là do ánh lửa ấm áp phản chiếu lên người anh, hay là vì ánh mắt anh dịu dàng, các đường nét trên khuôn mặt anh dường như không còn sắc sảo như thường ngày nữa.
Trần Giang Dã thấy cô ngơ ngác nhìn mình, anh còn khẽ cười.
Tân Nguyệt chợt bừng tỉnh, mặt càng đỏ hơn.
Cô không biết tại sao, dù đã nhìn thấy anh cười rất nhiều lần, nhưng cho dù có là lần thứ bao nhiêu, cô vẫn khó lòng cưỡng lại, trái tim cô luôn rung động mỗi khi anh cười.
Một lúc lâu sau, Tân Nguyệt mới cụp hàng mi dài xuống che mắt, không nhìn anh nhưng lại gọi tên anh: "Trần Giang Dã."
"Ừ."
Giọng anh vẫn khá dịu dàng.
"Năm nào tôi cũng thức đón giao thừa, năm nay cũng vậy."
Nói đến đây, Tân Nguyệt cảm thấy tốt hơn là nên nhìn anh và nói chuyện. Cô lén hít một hơi thật sâu rồi ngước mắt lên, nhưng vừa đối diện với đôi mắt chứa đầy ý cười dịu dàng của anh, cô lại có chút không thể chống đỡ nổi, cả người nóng bừng. Cô muốn tránh đi, nhưng lại không muốn để mình trông vô dụng như vậy, nên cô cố gắng kiểm soát ánh nhìn của mình, không né tránh, đôi mắt sáng như sao đêm khẽ run, đẹp đến lạ thường.
Trong ánh mắt khẽ run đó, cô nói với anh: "Tôi sẽ nấu bánh trôi cho anh, anh ở lại đón giao thừa với tôi nhé."
Giọng nói không còn lạnh lùng và cứng rắn như trước, giọng điệu mềm mại, giọng nói cũng nhẹ nhàng, tựa như thì thầm.
Trần Giang Dã sững sờ trong vài giây, yết hầu vô thức lăn lộn.
Anh kìm nén cảm giác ngứa ngáy trong lòng, giọng nói hơi khàn cất lên:
"Mỗi năm sao?"
Ánh mắt của Tân Nguyệt vốn đã run, giờ lại run lên lần nữa.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, nhẹ nhàng trả lời:
"Ừ, mỗi năm."
Ngọn lửa bên cạnh bọn họ vẫn đang nổ lách tách, bọn họ nhìn nhau trong ánh lửa, trong mắt chỉ có nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-198.html.]
*
Ngày hôm sau, đêm giao thừa.
Tân Long hiếm khi dậy sớm vào thị trấn mua thực phẩm, khi về mang theo nào gà, vịt, cá, thịt đầy cả hai tay.
Sau khi ăn bữa trưa đơn giản, ông bắt đầu hầm nước canh, vì bữa cơm tất niên này, ông bận rộn suốt cả buổi chiều, làm chín món chính.
Có lẽ vì nghĩ rằng Trần Giang Dã là người đã từng ăn ở nhà hàng lớn, nên ông còn bỏ công sức để trang trí cho các món ăn thêm đẹp mắt, mang ra nhà hàng lớn cũng không hề thua kém.
"Chú, chú ở đây thật là lãng phí tài năng."
Trần Giang Dã nhận xét như vậy.
"Phải không đó?"
Tân Long đắc ý nhướng mày: "Tay nghề của chú không thua kém gì đầu bếp ở Thượng Hải đúng không?"
"Chẳng những không thua kém, mà còn có thể làm bếp trưởng ở khách sạn cơ."
"Đừng tâng bốc chú nữa."
Tân Long nói vậy, nhưng vẻ mặt đã không thể giấu được sự phấn khích.
"Cháu không tâng bốc chú đâu. Khi nào chú không muốn ở đây nữa, cứ nói với cháu một tiếng, có hơn chục khách sạn ở Thượng Hải cho chú lựa chọn. Cháu không hoang phí đến mức phá hủy danh tiếng của nhà mình đâu.”
Tân Long sửng sốt, ông biết nhà Trần Giang Dã giàu có, nhưng không biết nhà anh lại giàu đến thế.
"Nhà cháu có hơn chục khách sạn ở Thượng Hải à?"
"Vâng."
Thượng Hải quả thực chỉ có hơn chục khách sạn thôi.
Tân Long tấm tắc hai tiếng: "Thảo nào bố cháu lại từ chối nhường tài sản cho người khác, để người ngoài điều hành hơn chục khách sạn, nếu là chú thì chú cũng không hào phóng như vậy."
Trần Giang Dã hơi nhướng mày, không nói gì thêm, chỉ cười.
"Được rồi, ăn cơm thôi."
Tân Long cũng không để tâm, coi như anh đang đùa.
Bữa cơm tất niên ở vùng Tứ Xuyên không có gì đặc biệt, chỉ đơn giản là cả nhà quây quần ăn bữa cơm ngon, quan trọng là đoàn tụ, nhưng trước khi ăn vẫn phải nâng ly, chúc nhau những lời may mắn gì đó.
Tân Long rót rượu cho Trần Giang Dã và mình, ném một hộp sữa cho Tân Nguyệt, đứng dậy nói: "Bố vẫn muốn nói mấy câu, nhưng trình độ học vấn của bố không cao nên chỉ nói một một câu thôi."
Ông nâng ly lên và nói: "Chúc chúng ta năm nào cũng thịnh vượng, năm nào cũng có ngày hôm nay."
Tân Nguyệt và Trần Giang Dã đồng thời ngẩn người, sau đó lại cùng đứng dậy, cùng đồng thanh nói:
"Năm nào cũng có ngày hôm nay."
Bọn họ chỉ nói câu này.
Tân Long: ... Hai đứa nói như vậy khiến bố cảm thấy mình rất thừa thãi đấy.
Ông thở dài, buồn bực uống cạn ly rượu trong một hơi.
Trần Giang Dã cũng ngửa đầu uống cạn ly rượu trong một hơi, rượu trắng cay nồng vào bụng, cả người lập tức ấm lên, thực sự rất ấm, thậm chí đáy lòng cũng nóng bừng.
Trước đây, mỗi năm vào bữa cơm tất niên, anh vẫn phải trở về ăn, nhìn đám người kia giả vờ khách sáo, cụng ly chúc mừng, còn thú vị hơn nhiều so với xem một vở kịch, chẳng giống một bữa cơm tất niên mà giống bữa tiệc Hồng Môn trong các bộ phim cung đấu hơn.
Bữa cơm tất niên năm nay là lần anh tham gia có ít người nhất, chỉ có ba người, nhưng cũng là lần náo nhiệt nhất, trái tim anh như sục sôi, rung động mạnh mẽ.
*
--------------------------------------------------