Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 153

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hà Tình rất lo lắng cho cô, nhưng nhìn sắc mặt cô vẫn ổn, nghĩ chắc là chỉ sốt nhẹ, uống thuốc hạ sốt là được. Cũng bởi vì sắc mặt cô tốt nên không ai phát hiện ra cô không khỏe trong bốn tiết học tối nay.

Không biết vì cố gắng chống đỡ quá lâu hay nào, sau khi ra khỏi lớp và bị gió lạnh thổi qua, Tân Nguyệt đột nhiên cảm giác cả người mình như sắp lảo đảo.

Cô cắn chặt răng, không để Hà Tình nhận ra sự bất thường.

Trên đường, Hà Tình nói con trai cô ấy cũng bị cảm sốt, cho nên Tân Nguyệt kiên quyết bảo cô ấy đưa mình đến cửa ký túc xá là được, cô tự mình lên lầu.

Nghĩ đến việc về phòng là ngủ ngay, Tân Nguyệt không mang cặp sách, chỉ cầm ly nước.

Vừa vào phòng ngủ, cô phát hiện lần đầu tiên ba người còn lại trong phòng trở về ký túc xá trước mình, điều này khiến cô cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng bây giờ cô rất không thoải mái, không có thời gian để nghĩ ngợi nhiều, chỉ muốn nhanh chóng uống thuốc và đi ngủ. Cô lập tức đi thằng đến máy nước bên cạnh để lấy nước.

Sau khi uống thuốc, cô kéo cơ thể sắp không chống đỡ nổi đi về phía giường mình.

Tuy nhiên, ngay khi cô ngồi xuống, lòng bàn tay chống trên giường cảm nhận được sự lạnh lẽo và ẩm ướt.

Sự lạnh lẽo truyền từ lòng bàn tay lên đến đại não khiến Tân Nguyệt ngay lập tức tỉnh táo.

Cô mở to mắt nhìn xuống, thấy một mảng nước lớn đọng trên ga giường và chăn.

Lửa giận bùng phát ngay lập tức, cô quay đầu nhìn về phía những người vốn sẽ không xuất hiện trong phòng lúc này, trong lòng đột nhiên hiểu rõ mọi chuyện, nhất là khi nhìn thấy một chiếc điện thoại được đặt ở trong giỏ treo, chỉ lộ camera đen kịt.

Cô đứng dậy đi qua, rút điện thoại đó ra, ấn nút khóa màn hình rồi ném lên giường Hồ Tư Vũ, trực tiếp ném vào mặt cô ta.

“A!”

Hồ Tư Vũ bị ném trúng, kêu lên một tiếng.

“Tân Nguyệt mày điên rồi?!”

Hồ Tư Vũ ôm mặt hét lên với cô.

Tân Nguyệt cười lạnh: "Tôi bị cận chưa đến một độ, không mù đâu."

Cô nhìn về phía hai người còn lại trong phòng, chỉ vào giường của mình, chất vấn: "Ai làm?”

Khi hỏi câu này, cô nhìn chằm chằm Trịnh Miểu Miểu. Mặc dù Trịnh Miểu Miểu đã chuẩn bị sẵn câu trả lời, nhưng bị cô dọa đến mức không dám nói chuyện, chỉ có thể nhìn về phía Lưu Linh, ánh mắt cầu xin giúp đỡ.

“Là bọn Hạ Mộng Nghiên làm, sao cậu lại tức giận với bọn tôi?”

Lưu Linh khó chịu nói: "Cậu biết bọn họ xấu xa cỡ nào mà, cậu ta uy h**p bọn tôi, không cho bọn tôi nói với cậu, bọn tôi biết làm sao."

“Hạ Mộng Nghiên?”

Tân Nguyệt quay đầu nhìn về phía Lưu Linh, hừ lạnh một tiếng: "Vậy các cậu có dám cùng tôi đi xem camera không? Xem Hạ Mộng Nghiên có tới không?”

Nghe cô nói vậy, Lưu Linh và hai người khác đều bất ngờ, họ đã quên mất việc có camera giám sát ở chỗ dì quản lý ký túc xá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-153.html.]

Nhìn vẻ mặt của bọn họ, đáy mắt Tân Nguyệt lạnh lẽo hơn, cô xoay người đi về phía ban công.

Phòng ngủ của bọn họ có một vòi nước bị rò rỉ, để tránh lãng phí nước, họ lấy một cái chậu lớn để hứng và dùng nó để rửa gạch.

Lúc này nước đã đầy một chậu lớn, Tân Nguyệt bưng chậu nước kia lên, ba người trong phòng còn chưa kịp phản ứng, cô nhanh tay nâng chậu lên giội về phía giường của họ, nhân tiện còn giội luôn cả ba người.

Những tiếng thét chói tai lập tức vang lên trong phòng.

“Tân Nguyệt, mày con mẹ nó điên rồi!”

“Đ* mẹ mày, mày là con mụ điên!”

Lưu Linh và Hồ Tư Vũ vừa c** đ* vừa mắng.

Tân Nguyệt lạnh lùng nhìn họ: "Lúc mấy người làm ướt giường tôi thì nên nghĩ đến hậu quả này."

"Bọn tao đã nói không phải chúng tao làm!"

“Vậy sao các người không dám theo tôi đi xem camera?”

“Chuyện gì vậy?”

Dì quản lý ký túc xá nghe được tiếng động, chạy tới.

Nhìn thấy dì quản lý ký túc xá, Lưu Linh lập tức khóc lóc chạy về phía bà ta: "Dì nhỏ, cậu ta giội nước lên bọn cháu."

Tân Nguyệt luôn biết rằng dì quản lý ở tầng này là họ hàng thân thích của Lưu Linh, cho nên bà ta mới dung túng cho bọn họ ầm ĩ suốt đêm.

Dì quản lý ký túc xá nước, nhìn thấy sàn nhà đầy nước và mấy người bị ướt sũng, lập tức mắng Tân Nguyệt: "Cháu bị bệnh à! Mùa đông lạnh thế này mà lại tạt nước vào người khác, thật thiếu đạo đức!”

Tân Nguyệt chỉ vào vết nước đọng trên giường, mặt không đổi sắc, cô nói: "Là họ giội trước, chẳng qua cháu chỉ trả lại cho bọn họ thôi."

Dì quản lý nghe vậy, quay đầu nhìn Lưu Linh một cái, thấy ánh mắt cô ta né tránh, cũng tự hiểu ra Tân Nguyệt đang nói sự thật.

Bà ta lườm Lưu Linh một cái, sau đó chỉ vào từng người trong phòng ngủ mà quát: "Đều là học sinh lớp mười hai cả rồi, còn tưởng mình mới mấy tuổi sao? Lớn thế này rồi mà còn làm như vậy! Mấy đứa có thấy xấu hổ không?”

“Tôi nói cho các cháu biết.”

Bà ta chỉ vào từng người: "Lần này coi như xong, nếu còn có lần sau, tôi nhất định sẽ báo với chủ nhiệm lớp của các cháu!"

Nghe đến đây, Tân Nguyệt cười lạnh một tiếng trong lòng.

Việc này nói lớn thì không lớn, không đánh nhau, cũng không ai bị thương, nhưng tính chất còn nghiêm trọng hơn cả đánh nhau, mà dì quản lý ký túc xá lại bỏ qua như vậy. Nếu là người khác làm, sợ là không nói hai lời mà gọi ngay cho chủ nhiệm lớp.

Thật không hổ là thân thích của Lưu Linh.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 153

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 153
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...