Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 147

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tân Nguyệt nhìn ánh mắt khó đoán của anh, chợt cảm thấy căng thẳng, một dự cảm không lành dấy lên trong lòng.

Trần Giang Dã dừng lại trước mặt cô, khoảng cách rất gần, đôi giày thể thao của anh gần như chạm vào mũi chân cô.

Sau đó, anh cúi người, môi mỏng dán vào tai cô.

Tân Nguyệt hoảng hốt, vội vàng đưa tay đẩy n.g.ự.c anh: "Anh làm gì vậy?”

Trần Giang Dã di chuyển con ngươi tới đuôi mắt, ánh mắt có chút nghiền ngẫm.

"Thứ kia nói ra cho người khác nghe thấy thì không tốt."

Tân Nguyệt nhíu hàng lông mày thanh tú, lẩm bẩm: "Có gì mà không tốt chứ.”

“Em nghe xong sẽ biết.”

Anh cười khẽ, tiếng cười trầm thấp truyền vào màng nhĩ, rung động khiến người ta tê dại cả nửa người.

Rõ ràng anh chỉ cười một tiếng, nhưng Tân Nguyệt lại có cảm giác như khoảnh khắc anh đè lên người cô, hôn lên môi cô ở trong khách sạn ngày đó, từng đợt tê dại như dòng điện chạy dọc theo sống lưng chui vào đại não, như thể bị người ta bỏ bùa.

Thấy cô hơi ngẩn ra, Trần Giang Dã tiếp tục cúi đầu, đưa khóe môi đến gần bên tai cô, hạ thấp giọng, nói:

“Đó là bao cao su, đã qua sử dụng.”

Cả gương mặt Tân Nguyệt đỏ bừng chỉ trong chưa đầy một giây, đỏ đến mức vành tai cũng nóng bừng.

Trần Giang Dã cách cô hai centimet dường như cũng cảm nhận được chóp tai nóng hổi của cô, điều này khiến người ta không nhịn được muốn áp lên đó để xem… Nóng cỡ nào?

Yết hầu anh từ từ hạ xuống, một lúc sau mới từ từ lăn lên.

“Tân Nguyệt.”

Anh gọi tên cô, từ từ đứng thẳng dậy, cúi đầu nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô: "Đã mười tám tuổi rồi, bao cao su cũng không biết, em bảo tôi nên nói em thuần khiết, hay là ngu ngốc?"

Từ "ngu ngốc" cuối cùng, nghe thế nào cũng đen tối.

Tân Nguyệt đã mất đi khả năng phân biệt, không còn tâm trí để so đo anh ngả ngớn trêu đùa, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.

Trong những lúc thế này, khi ở bên anh, ngay cả khi anh không nói gì, không làm gì, cô vẫn cảm thấy như đang thở ra hơi nóng.

“Tôi… Tôi đi giặt cây lau nhà.”

Tân Nguyệt tùy tiện tìm một cái cớ vụng về, cúi đầu nhanh chóng chạy trốn.

Trần Giang Dã nhìn cô chạy đi, nụ cười bên môi cũng theo đó lan rộng, sau đó anh chậm rãi đi về hướng cô vừa bỏ chạy.

Bên kia là một hành lang hoa tử đằng dài dẫn tới sân thể dục, đi dọc hành lang một đoạn có một cái ao. Vào những lúc tổng vệ sinh, rất nhiều người lười vào nhà vệ sinh để giặt cây lau nhà, họ lập tức giặt ở ao, làm nước ao vốn đã không sạch sẽ càng thêm vẩn đục. Trường học không can thiệp, xem như ngầm đồng ý cho mọi người giặt cây lau nhà ở đây, quả thật tiện lợi hơn nhiều.

Đã đến đây rồi, Tân Nguyệt cũng dứt khoát giặt cây lau nhà ở đây.

Cô ngồi xổm xuống bên cạnh ao, nhấn cây lau nhà vào nước, nhấn lên nhấn xuống mấy lần, vừa giặt cây lau nhà vừa dùng tay còn lại hạ nhiệt khuôn mặt.

Ở đây cũng không thể giặt sạch hoàn toàn, cảm giác nhiệt độ trên mặt đã hạ xuống gần hết, Tân Nguyệt nhấc cây lau nhà lên, đứng dậy chuẩn bị trở về.

Tuy nhiên, khi vừa xoay người, cô nhìn thấy có một người không biết đã xuất hiện sau lưng mình từ lúc nào, cách cô rất gần, là một nữ sinh, dọa cô sợ c.h.ế.t khiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-147.html.]

Nữ sinh kia dường như cũng bị giật mình sửng sốt, giống như không ngờ tới cô sẽ quay lại đúng lúc này, tay đang giơ lên không biết nên thu lại hay nên tiếp tục động tác trong kế hoạch.

Tân Nguyệt cảm thấy cô ta hơi quen mặt, nhưng khi chưa kịp nhớ ra rốt cuộc cô ta là ai, chỉ thấy đáy mắt cô ta chợt hiện vẻ hung ác, đột nhiên đẩy bàn tay đang giơ lên giữa không trung về phía cô.

Đôi mắt Tân Nguyệt chợt mở to, trong nháy mắt, cô nhớ ra cô ta là ai - -

Đó là cô gái thường xuyên dính kẹo cao su lên người cô.

Mỗi lần cô ta xông tới, dính kẹo lên tóc cô rồi bỏ chạy, cho nên cô vẫn không thấy rõ mặt cô ta, chỉ có thể dựa theo kiểu tóc và thân hình để phân biệt.

Cũng trong khoảnh khắc này, Tân Nguyệt biết vừa rồi cô ta đứng sau lưng cô để làm gì.

Cô ta muốn đẩy cô xuống nước.

Cô không kịp né tránh, người kia đã dùng sức đẩy cô một cái thật mạnh, cơ thể bị va chạm không thể khống chế ngã xuống ao.

Bây giờ điều duy nhất cô có thể làm, chỉ có - -

Duỗi tay, nắm lấy cánh tay cô gái này.

Kéo cô ta xuống cùng.

“Bùm - -!”

Một tiếng rơi xuống nước vang lên thật lớn.

May mắn là tay cô đang cầm cây lau nhà, Tân Nguyệt dùng cây lau nhà giữ thăng bằng cơ thể, không hoàn toàn ngã xuống nước.

Nhưng nữ sinh kia lại không may mắn như vậy, lúc Tân Nguyệt ngã xuống đã kéo mạnh cánh tay của cô ta, khiến cô ta ngã nhào xuống nước.

Bởi vì miệng đang mở, nước bẩn còn tràn mấy ngụm vào cô ta.

Nước trong ao không sâu lắm, nữ sinh kia nhanh chóng giãy dụa, ngồi quỳ trong nước, cúi đầu điên cuồng nôn hết nước bẩn có mùi tanh hôi trong miệng ra.

Rất nhiều người nhanh chóng hướng tụ tập lại đây xem náo nhiệt, cho nên dù nữ sinh kia còn đang nôn mửa chắc chắn vẫn có thể cảm nhận được những ánh mắt cười nhạo xen lẫn buồn nôn đang nhìn về phía mình.

Sự lúng túng và nhếch nhác này khiến cô ta tạm thời quên đi cảm giác buồn nôn trong miệng, mắt chớp liên tục.

Giờ phút này, cách cô ta không đến một mét, Tân Nguyệt đứng vững, lạnh lùng nhìn cô ta một cái, sau đó không cảm xúc kéo đôi chân đang ngâm trong nước về phía cạnh ao.

Mùa đông, nước trong ao lạnh thấu xương, cộng thêm quần dày, nước tràn vào, khiến ống quần nặng hơn cả chì, làm cô đi cực kỳ vất vả.

Mắt thấy cả người Tân Nguyệt vẫn sạch sẽ, càng lúc càng gần cạnh ao, sắp chỉ còn lại một mình cô ta chật vật trong ao nước, lòng tự trọng và lý trí của cô ta lập tức sụp đổ hoàn toàn. Cô ta như phát điên, đột nhiên lao về phía Tân Nguyệt.

Mục đích của cô ta rất rõ ràng, cô ta muốn kéo Tân Nguyệt trở lại, nhấn xuống nước, để Tân Nguyệt uống vài ngụm nước bẩn tanh hôi như mình, cũng chật vật như chính cô ta.

Tân Nguyệt nghe thấy tiếng bọt nước b.ắ.n tung tóe, cảnh giác quay đầu lại.

Nhưng mà, tầm mắt cô bị một bóng người che khuất.

Chẳng biết từ lúc nào, Trần Giang Dã đã nhảy xuống ao, đứng sau lưng cô, giống như một bức tường cao lớn.

Anh nhìn chằm chằm nữ sinh kia, sự tức giận đáng sợ hiện lên trong đáy mắt, sắc bén, lạnh lùng.

"Cô dám đến gần cô ấy thêm một bước thử xem?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 147

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 147
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...