Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 239

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Được, bố tin con.”

Ông gật đầu, trao tay Tân Nguyệt cho anh, dùng cả hai tay, như thể đang giao phó điều quý giá nhất trong đời mình.

Trần Giang Dã nhận lấy với tư thế trang trọng nhất trong đời, sau đó nắm tay cô, cùng cô bước lên chính giữa sân khấu.

Họ nắm tay nhau rất chặt, mười ngón tay đan vào nhau.

Người chủ trì buổi lễ vào vị trí. Sau lời mở đầu ngắn gọn, tiếp theo là bài phát biểu của người chứng hôn.

Khi đó, Tân Nguyệt và Trần Giang Dã không mất quá nhiều thời gian để thảo luận về việc mời ai làm người chứng hôn, vì cả hai đều nghĩ đến cùng một người ——

Hà Tình

Trong buổi tiệc tri ân thầy cô ngày đó, Tân Nguyệt mới biết Trần Giang Dã đã thú nhận với Hà Tình và những người khác lý do anh chuyển trường đến đây. Lúc đó cô mới nhận ra, Hà Tình đã biết tình cảm giữa họ từ rất lâu rồi, cho nên cô ấy không ngạc nhiên khi thấy họ nắm tay nhau hôm đó.

Hà Tình không chỉ chứng kiến tình yêu của họ, mà còn là giáo viên của cả hai, và cũng là ân nhân của Tân Nguyệt, không ai phù hợp làm người chứng hôn hơn cô ấy.

Khi nhận được lời mời của họ, Hà Tình cũng vui vẻ đến Thượng Hải để làm người chứng hôn.

Tại lễ cưới, có nhiều gương mặt quen thuộc của những ông trùm trong giới kinh doanh thường xuất hiện trên các bản tin, nhưng đối mặt với những nhân vật quan trọng này, Hà Tình không chút luống cuống, cô ấy tự tin mỉm cười và mở lời:

“Hôm nay là ngày cưới của anh Trần và cô Tân, tôi rất vinh dự khi được mời làm người chứng hôn cho hôn lễ long trọng và tráng lệ này, và tôi cũng chân thành chúc mừng cho hai em.

Từ năm năm trước, một chàng trai không ngại ngàn dặm xa xôi, chuyển trường từ Thượng Hải đến thị trấn nhỏ của chúng tôi, đến lớp học của tôi. Cậu ấy nói cho tôi biết, cậu ấy đặc biệt đến đây vì một người, đến để bảo vệ cô ấy, đến để bảo vệ ước mơ của cô ấy. Tôi đã biết chắc chắn sẽ có ngày hôm nay, ngày hai em sẽ kết thành vợ chồng, và sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.

Thế giới này là một hành trình dài, nhưng tôi tin rằng hai em sẽ nắm tay nhau đến cuối đời, đến đầu bạc răng long.

Kết thúc như vậy mới xứng đáng với những gian truân, thử thách mà hai em đã phải trải qua.

Có một câu nói của Shakespeare, tôi muốn gửi tặng hai em, cũng gửi đến tất cả mọi người ở đây.

“Journeys end in lovers meeting.”

Chúng ta đều là những kẻ lang thang trong cuộc hành trình khổ ải của đời người.

Và sự lang thang ấy kết thúc khi chúng ta gặp được người mình yêu.”

Nói xong, cô ấy hơi cúi đầu chào các vị khách.

Dưới sân khấu, những tràng pháo tay nhiệt liệt lập tức vang lên.

“Journeys end in lovers meeting.”

Tân Nguyệt lặp lại câu nói đó một lần nữa, mỉm cười với Trần Giang Dã, nói: "Em cũng thích câu này."

"Anh cũng đã từng đọc bài thơ này."

Tân Nguyệt quay đầu nhìn anh, ngạc nhiên vì anh lại biết đến bài thơ này.

Không những biết, Trần Giang Dã còn đọc thêm một câu khác trong bài thơ bằng giọng điệu trầm ấm và êm tai:

"What is love? 'Tis not hereafter."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-239.html.]

[Tình yêu là gì? Sau chưa biết.]*

[*] Tham khảo bản dịch của Lê Minh Sơn:

Tình yêu là gì? sau chưa biết;

Hiện tại bên nhau hãy cười tình;

Một câu quá đỗi phù hợp với hoàn cảnh.

Đôi mắt Tân Nguyệt hơi mở to, sau đó ý cười hiện lên trong đáy mắt.

Đại thiếu gia Trần trời sinh lãng mạn của cô, thực sự ngay cả nội tâm cũng rất lãng mạn.

Trần Giang Dã cũng khẽ cười, vẻ mặt dịu dàng.

Họ lặng lẽ nhìn nhau cười.

Tất cả mọi người dưới sân khấu đều không đành lòng quấy rầy.

Cuối cùng, vẫn là phù dâu Kiều Ngữ ra mặt, nhắc nhở hai người: "Được rồi, lát nữa tha hồ mà nhìn nhau, đến giờ trao nhẫn rồi."

Hai người hoàn hồn, nhìn về phía chiếc nhẫn trong tay Kiều Ngữ.

Trần Giang Dã cúi đầu, đưa tay lấy một chiếc nhẫn có khắc dòng chữ "Lunarnaut" từ gối nhẫn và đeo vào ngón áp út của Tân Nguyệt.

Sau đó, Tân Nguyệt cũng lấy chiếc nhẫn còn lại khắc chữ "Moon" và đeo vào tay anh.

Các ký tự khắc trên hai chiếc nhẫn đều rất rõ ràng, bất cứ ai nhìn vào cũng có thể nhận ra, Tân Nguyệt đã có phi hành gia của mình, và Trần Giang Dã đã có ánh trăng của anh.

Sau khi trao nhẫn xong, hai người ăn ý đồng thời ngẩng đầu, lại nhìn nhau cười, nhưng lần này, họ không nhìn nhau lâu.

Chú rể Trần Giang Dã nhắm mắt lại, ôm lấy gương mặt cô dâu của mình, cúi xuống hôn cô dưới sự chứng kiến của mọi người.

Nụ cười mỉm của chú rể và cái nhún vai khe khẽ không thể kìm nén của cô dâu cho mọi người thấy rằng:

Họ yêu nhau nhiều đến mức nào.

*

Đêm hôm đó.

Khi bữa tiệc còn chưa tàn, cặp đôi chính của buổi lễ đã nắm tay nhau chạy trốn khỏi lễ đường.

Dưới ánh trăng, họ chạy lên những bậc cầu thang của tòa lâu đài, cực kỳ giống hoàng tử và công chúa trong truyện cổ tích.

"Trần Giang Dã! Anh chạy chậm chút! Em vẫn đang đi giày cao gót!"

"Không chậm được."

Anh nói vậy, sau đó bế cô lên ngay giây tiếp theo.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 239

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 239
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...