Đối với Tinh Ngu, việc này quá dễ dàng. Hơn nữa, với gương mặt từng làm dậy sóng toàn cõi mạng chỉ với một bức ảnh, Tân Nguyệt đã dễ dàng đạt được danh hiệu "Mười nhân vật ảnh hưởng nhất Trung Quốc" trong năm nay, và thành công được mời làm diễn giả tại "Thế giới này".
Ngày cô xuất hiện trong chương trình, Trần Giang Dã đã từ chối tất cả công việc, cùng cô đến Bắc Kinh, ngồi ở hàng ghế khán giả trong trường quay để xem cô diễn thuyết.
Lúc tám giờ tối, tất cả nhân viên công tác và khán giả đã có mặt tại trường quay.
Ánh đèn sân khấu sáng lên.
Tân Nguyệt bước ra từ sau tấm màn sân khấu.
Trần Giang Dã ngồi ở hàng ghế khán giả nhìn cô bước đến giữa sân khấu, đứng dưới ánh đèn, mỉm cười với anh.
Rõ ràng ánh sáng chiếu lên người cô, nhưng dường như chính cô mới là nguồn sáng, như trong bài thơ cô đã viết, chiếu sáng thế gian này, cũng chiếu sáng cả vầng trăng mà anh ngắm nhìn từ xa.
Mà vầng trăng, vốn dĩ là ngôi sao sáng nhất.
"Xin chào mọi người, tôi là Tân Nguyệt, là một bác sĩ."
Tân Nguyệt bình tĩnh đứng trên sân khấu, bắt đầu bài diễn thuyết của mình.
"Tôi rất vinh dự khi được mời đến đây để diễn thuyết. Chủ đề hôm nay của tôi rất đơn giản, chỉ có hai từ:
Phải thắng
Thắng cái gì?
Thắng ngày mai, thắng lý tưởng, thắng cuộc đời.
Tôi tin rằng nhiều người trong số các bạn đã đọc bài viết giới thiệu về cuộc đời tôi, nếu chưa thì cũng không sao, tôi sẽ kể cho các bạn nghe.
Khi tôi mười hai tuổi, tôi tình cờ phát hiện một hiện trường phạm tội và may mắn thoát được. Nhưng không may, từ đó tôi bị phần lớn người trong làng đặt điều và khinh bỉ.
Bọn họ thường hỏi tôi:
Sao mày không c.h.ế.t đi?
Đối với một đứa trẻ mới mười hai tuổi, câu nói đó không khác gì một nhát d.a.o đ.â.m vào cổ. May mắn là lúc đó tôi sợ c.h.ế.t, nên không nghe theo lời họ mà thực sự đi tìm c.h.ế.t.
Sau đó, tôi lên cấp hai, không lâu sau khi vào trường, tôi bị bạo lực học đường suốt ba năm. Trong thời gian đó, tôi còn bị t.a.i n.ạ.n xe hơi, suýt mất thị lực."
Tôi kể những điều này không phải để than thân trách phận, mà chỉ muốn nói với mọi người rằng: Tôi đã vượt qua. Nếu bạn đang gặp phải những khó khăn khó có thể vượt qua, hãy cố gắng kiên trì thêm một chút, hướng về phía ánh sáng, ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.
Mượn lời của thầy La Tường:
"Xin hãy kiên trì, hết lần này đến lần khác, không ngừng nghỉ, ngàn lần vạn lần, hay đừng do dự khi tự cứu chính mình khỏi biển lửa trần gian."
Hãy vượt qua.
Chạy thật nhanh về phía trước.
Ngày mai chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn.
Tôi không phủ nhận rằng mình là người may mắn mới có thể thoát khỏi những hiểm nguy chồng chất, nhưng tôi cũng từng nghĩ rằng mình bị thượng đế bỏ rơi.
Vì vậy, tôi hy vọng mỗi người đều giữ vững quyết tâm phải thắng dù thế nào đi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-250-end.html.]
Chúng ta chắc chắn sẽ chiến thắng, sẽ có được một ngày mai tràn ngập ánh sáng.
Đó là những gì tôi muốn gửi đến những đứa trẻ đang gặp khó khăn trong cuộc sống, giống như tôi ngày xưa. Tiếp theo, tôi muốn nói về lý tưởng.
Vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi trước đây đã cướp đi ánh sáng của tôi trong vài tháng, nhưng nó cũng mang đến cho tôi lý tưởng kiên định suốt cuộc đời này.
Tôi muốn trở thành một bác sĩ, một bác sĩ khoa mắt, bác sĩ khoa mắt hàng đầu, để kéo những người từng mất ánh sáng như tôi ra khỏi bóng tối.
Và con đường duy nhất để thực hiện lý tưởng này —
Chính là học tập.
Thành tích học tập của tôi ở cấp hai không thực sự tốt, vì vậy tôi không thi đậu vào trường trọng điểm của thị trấn, mà học tại trường cấp hai duy nhất của huyện chúng tôi. Nhưng cuối cùng, điểm thi đại học của tôi cao hơn điểm chuẩn của Đại học Thanh Hoa hai mươi điểm.
Tôi đã từng tự hỏi, điều gì đã giúp tôi đạt được bước nhảy vọt lớn như vậy.
Tôi nghĩ đó chính là quyết tâm nhất định phải chiến thắng lý tưởng.
Tiềm năng của con người là vô hạn, nếu bạn tin vào sức mạnh của lý tưởng, thì bạn cũng có thể trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Chúng ta đều có thể trở thành những con sóng lớn cuộn trào mãnh liệt.
Hãy là những ngọn cỏ lay động trong gió.
Tất nhiên, không phải ai cũng cần có lý tưởng lớn lao, chỉ cần sống tốt mỗi ngày, gặp được người yêu, đó cũng là lý tưởng, là cuộc đời lý tưởng của chúng ta.
Để có được cuộc đời lý tưởng đó, chúng ta vẫn cần phải nỗ lực, vẫn cần phải phấn đấu, để chiến thắng, chiến thắng cuộc đời lý tưởng của chính mình.
Lý tưởng rực rỡ và tươi sáng.
Chúng ta đều phải thắng.”
Đến đây, bài diễn thuyết cũng kết thúc.
Tân Nguyệt cúi đầu, nhìn người nọ dưới sân khấu, mỉm cười nói những câu cuối cùng:
"Hy vọng mỗi người đều có thể đạt được điều mình mong muốn.
Trở thành phiên bản lý tưởng của chính mình.
Cũng có được tình yêu lý tưởng.
Luôn rơi nước mắt xúc động trước thế giới này."
- KẾT THÚC TRUYỆN -
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Tôi sẽ mãi tự hào về Tân Nguyệt và Trần Giang Dã, mãi yêu họ, không mong mọi người yêu họ mãi mãi, chỉ hy vọng mọi người có thể nhớ về họ lâu hơn.
Những điều khác muốn nói, tôi đều đã nói trong truyện rồi, nên tôi sẽ không nói thêm nữa.
--------------------------------------------------