Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 144

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này Tân Nguyệt chưa ăn bánh bao, dùng hai bàn tay nhỏ bé nâng ở trước n.g.ự.c sưởi ấm, thoạt nhìn giống như một con sóc đang ôm quả hạch màu trắng.

Trần Giang Dã liếc cô qua đuôi mắt, thờ ơ bất cần đời.

“Lạnh đến mức đó sao?”

Tân Nguyệt liếc anh một cái: "Tôi chỉ lạnh tay thôi."

Trần Giang Dã lấy cái gì đó trong túi ra, nhìn một chút, lại cất vào, sau đó hỏi:

“Tay con gái bọn em thường đều dễ bị lạnh à?”

“Đều?”

Tân Nguyệt nhíu mày, liếc anh: "Rất nhiều cô gái nói với anh tay bọn họ lạnh à?”

Nhìn vẻ mặt của cô khi nói câu này, Trần Giang Dã hừ một miệng, nhưng giọng nói lại ẩn chứa ý cười: "Đây không phải là kiến thức cơ bản sao?"

Tân Nguyệt cũng hừ một tiếng: "Kiến thức cơ bản mà anh còn hỏi?”

"Tôi làm sao biết em là vấn đề sinh lý phổ biến hay là có bệnh nên tay mới lạnh."

“Anh mới có bệnh." Tân Nguyệt trừng anh.

Bị mắng có bệnh, nụ cười bên môi Trần Giang Dã lại càng rõ ràng hơn.

“Tay tôi cũng không lạnh.”

Giọng nói của anh mang theo nụ cười lơ đãng và lười biếng, nghe vào trong tai như có ý trêu chọc khó diễn tả được thành lời.

Câu nói của anh chẳng biết vì sao lại khiến Tân Nguyệt hơi ngẩn người, lông mi dài chớp một cái, thu hồi tầm mắt, kéo khẩu trang xuống, cúi đầu cắn bánh bao.

Chỉ là, cô đã quên bánh bao được bỏ trong túi nilon, nên thứ cô cắn phải là túi nilon.

Cô cắn một miếng, người nào đó lập tức bật cười thành tiếng.

Tiếng cười tùy ý quanh quẩn trên hành lang không người, cũng chấn động nơi lồng n.g.ự.c cùng cơ thể, như đang thiêu đốt, xua tan toàn bộ cái lạnh của mùa đông.

Tân Nguyệt vùi đầu, vành mũ che khuất khuôn mặt đỏ bừng của cô, nhưng không che được vành tai ửng đỏ.

Trần Giang Dã nhìn vành tai đỏ ửng của cô, ánh mắt trở nên có phần sâu xa.

Theo hiểu biết của anh về cô, da mặt cô không mỏng như vậy, nếu có xấu hổ thì cũng không đến mức lỗ tai đỏ như vậy.

Cho nên... Cô đang nghĩ gì vậy?

Hai tay anh nhét trong túi bắt đầu xoa xoa, như có chút ngứa ngáy, muốn nắm lấy cái gì đó.

Gió mùa đông thổi vù vù, nhưng cả hai trong gió đều không hề thấy lạnh, cơ thể họ nóng và hơi khô.

Bọn họ chầm chậm đi đến lớp, Tân Nguyệt đã ăn bánh bao xong, đang cúi đầu cắn ống hút sữa đậu nành. Cô vừa uống sữa đậu nành vừa lấy chìa khóa trong túi ra mở cửa, nhưng một tay không dễ mở, cô xoay chìa khóa nửa ngày cũng không mở được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-144.html.]

“Chậc.”

Người bên cạnh “chậc” một tiếng, đưa tay cầm chìa khóa trong tay cô, mở cửa chỉ trong hai lần xoay.

Vì anh lấy chìa khóa từ tay cô, nên tay anh tất nhiên cũng chạm vào tay cô.

Ách... Tay anh đúng là không lạnh, rất nóng.

Mở cửa xong, Trần Giang Dã tiện tay ném chìa khóa cho Tân Nguyệt, sau đó, chỉ nghe thấy một tiếng “bộp”--

Chìa khóa rơi xuống đất.

Trần Giang Dã quay đầu, nhướng một bên lông mày nhìn Tân Nguyệt: "Sao em không đón lấy?”

“Anh nói ném cho tôi à?”

“Cái này còn phải nói?”

“Phải!”

Tân Nguyệt nhấn mạnh từ này, tức giận ngồi xổm xuống nhặt chìa khóa lên.

Trần Giang Dã không nói gì nữa, chỉ cười nhạt nhìn cô.

Tân Nguyệt lườm anh một cái, đi vào lớp.

Cô ngồi vào chỗ, lấy cuốn sổ từ vựng ra học từ đơn, Trần Giang Dã thì mở một cuốn tài liệu ra đọc, thỉnh thoảng cầm bút ghi chép mấy dòng vào sổ.

Gần bảy giờ, người phòng lớp dần dần đến đông đủ.

Từ Tuấn Kiệt đến lớp lúc sáu giờ năm mươi lăm phút, vừa vào đã vọt tới chỗ ngồi nói với Tân Nguyệt:

“Tân Nguyệt, video kia của cậu không còn nữa, gần như khắp các mạng xã hội đều không thấy nữa!”

Tân Nguyệt kinh ngạc mở to mắt.

Từ Tuấn Kiệt tiếp tục nói: "Mình tìm kiếm mãi mà không thấy, mấy tài khoản marketing lớn đăng bài về cậu cũng biến mất, cả tài khoản của nữ sinh lớp mười hai quay video cậu cũng không còn.”

Hai mắt mở to của Tân Nguyệt lại càng to hơn.

“Đây là… Chuyện gì thế?”

Bởi vì quá mức kinh ngạc, đầu óc Tân Nguyệt không kịp phản ứng, nói chuyện hơi chậm chạp.

"Có một tài khoản marketing nói rằng video của người đó bị nền tảng này khóa. Mình thấy trong phần bình luận có người tự xưng biết tin tức nội bộ, người đó nói, bây giờ cậu chưa ký hợp đồng với bất kỳ công ty lớn đào tạo người nổi tiếng nào, bọn họ sợ cậu cướp mất độ phổ biến của những người nổi tiếng dưới trướng bọn họ, nên đã hợp sức phong sát cậu."

Tân Nguyệt nghe xong thì nhướng mày: "Nếu đúng là như vậy, tôi đây ngược lại phải cảm ơn bọn họ rồi."

Nhưng cô luôn cảm thấy, chuyện không phải như vậy.

Hiện tại, người nổi tiếng bị đào thải quá nhanh, ngay cả những người nổi tiếng trên nhiều nền tảng khác nhau, nếu nội dung không chất lượng thì sẽ nhanh chóng bị các người mới nổi thay thế. Việc mấy công ty chuyên đào tạo người nổi tiếng có thể độc quyền một thị trường lớn như vậy, đó là tuyệt đối không có khả năng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 144

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 144
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...