“Cậu ấy đã từ bỏ sự tự do để yêu cậu.”
“Nhưng cậu không cần cảm thấy gánh nặng, vì cậu ấy đã nói…”
“Không có cậu, tự do chẳng có ý nghĩa gì.”
Nghe những lời như vậy, nước mắt của Tân Nguyệt gần như rơi xuống ngay lập tức.
Thậm chí cô còn không chớp mắt.
"Đừng khóc."
Kiều Ngữ muốn lau nước mắt cho cô, nhưng lại sợ Trần Giang Dã ở xa nhìn thấy, tay vừa nâng lên lại hạ xuống, bất lực nói: "Lát nữa Trần Giang Dã lại bảo tôi bắt nạt cậu đấy."
Tân Nguyệt nghẹn ngào một chút, tự giác nghiêng đầu về phía Trần Giang Dã không nhìn thấy để lau nước mắt.
Cô cũng không muốn khóc, nhưng không thể kìm nén được.
Trước khi gặp Trần Giang Dã, cô đã nhiều năm không khóc, giờ đây lại trở nên mít ướt.
Nhưng thực ra, dù là trước đây hay hiện tại, cô luôn dễ bị cảm động, chẳng qua trước đây không có ai khiến cô cảm động, còn Trần Giang Dã thì mang đến cho cô quá nhiều điều cảm động.
"Tôi biết cậu cảm động."
Kiều Ngữ nghiêng đầu nhìn cô, như một người chị gái dỗ dành đứa bé đang khóc, ánh mắt dịu dàng, cô ấy khẽ cười, nói: "Nếu cảm động thì hãy ở bên cậu ấy, đừng bao giờ chia xa, hai người rất xứng đôi."
Tân Nguyệt ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn cô ấy, một giọt nước mắt vương trên mi dưới vừa vặn rơi xuống, đôi mắt mở to còn đầy ánh nước, hốc mắt đỏ hồng, đẹp đến mức khó tin.
"Khóc mà còn đẹp như vậy."
Kiều Ngữ không khỏi cảm thán.
Câu nói này lại khiến hàng mi ướt đẫm của Tân Nguyệt run lên, khiến cô trông càng đáng yêu hơn.
Giống như lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, Kiều Ngữ ngỡ ngác trước vẻ đẹp của cô mà phải hít một hơi sâu, sau khi chầm chậm thở ra, cô ấy đột nhiên mỉm cười. Nụ cười ấy có chút tinh quái, không biết cô ấy đang nghĩ gì.
Tân Nguyệt ngơ ngác chớp chớp mắt.
Trong lúc Tân Nguyệt chớp mắt, Kiều Ngữ đã đến gần cô, nhếch miệng cười, hỏi nhỏ cô:
"Vậy có phải cậu ấy thích làm cậu khóc trên giường không?"
Đồng tử của Tân Nguyệt lập tức co lại.
"Kiều Ngữ!" Tân Nguyệt hoảng hốt gọi tên cô ấy.
Kiều Ngữ vẫn không ngừng cười, hơn nữa còn cười rất xấu xa, cô ấy nói tiếp:
"Tối qua hình như tôi đã nghe thấy cậu khóc."
"Á a a a!"
Tân Nguyệt không chịu nổi, cả người đỏ bừng lên như sắp phát điên. Cô không quan tâm đến việc mình có quen thân với Kiều Ngữ hay không, vươn tay muốn bịt miệng cô ấy.
Kiều Ngữ nhanh chóng lăn qua bên kia ghế, không cho cô bịt miệng, còn tiếp tục nói:
"Cậu có biết cậu khóc to đến mức nào không? Khách sạn chúng ta ở cách âm rất tốt mà tôi vẫn có thể nghe thấy đấy."
"Kiều Ngữ!!!"
Tân Nguyệt thực sự sắp điên đến nơi, lao tới đuổi theo Kiều Ngữ, muốn bịt miệng cô ấy cho bằng được.
Kiều Ngữ thực sự đã nghe thấy tiếng khóc của cô.
Tối qua, Trần Giang Dã hứa chỉ làm một lần, và thực sự anh chỉ làm một lần. Nhưng chính vì chỉ làm một lần nên anh như trút hết h*m m**n trong một lần đó, dù cô cầu xin thế nào cũng không dừng lại, cô thật sự không thể kìm nén được mà bật khóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-216.html.]
Tân Nguyệt chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng tối qua là đã muốn c.h.ế.t quách đi cho rồi, huống chi còn bị Kiều Ngữ nghe thấy! Cô ấy còn nói ra nữa chứ!
A a a a a a!!!
Tân Nguyệt thực sự phát điên, đuổi theo Kiều Ngữ.
Tân Nguyệt là nữ sinh chạy nhanh nhất ở trường, nhưng Kiều Ngữ lại là vận động viên chạy cự li ngắn cấp quốc gia, cô hoàn toàn không đuổi kịp.
Vì vậy, hai người đuổi nhau chạy một quãng xa trên bãi biển.
Người ta nói tình bạn của các chàng trai đến nhanh và thuần khiết, nhưng thực ra, tình bạn của các cô gái cũng đơn giản như vậy.
"Hai người họ thân thiết với nhau như vậy từ lúc nào thế?"
Từ Minh Húc nằm trên ván lướt sóng gãi đầu.
"Đúng vậy."
Lưu Duệ cũng gãi đầu.
Ở bên cạnh đó, Trần Giang Dã và Phó Thời Việt không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn họ từ xa, đồng thời hơi mỉm cười.
Các cô gái vẫn đang đuổi nhau trên bờ biển.
Sóng vỗ lên bãi cát, từng đợt một, như không bao giờ ngừng nghỉ.
*
Tối hôm đó, vì chơi đùa thỏa thích, mấy người bọn họ đã uống chút rượu ở một quán nhỏ ven biển.
Rượu là thứ mà khi không vui thì muốn uống, khi vui lại càng uống hăng hơn.
Bọn họ đã uống rất say sưa, Tân Nguyệt cũng không muốn làm mọi người mất hứng, uống cùng bọn họ hết ly này đến ly khác.
Trần Giang Dã không ngăn cản, cô uống say thì anh cõng cô về.
Tửu lượng của Tân Nguyệt sao có thể so với những người ngày ngày ngâm mình trong rượu, cô chỉ uống vài ly đã say.
Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tân Nguyệt. Cô nghĩ khi say, mình sẽ nôn thốc nôn tháo nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo giống như cái đêm Trần Giang Dã rời đi. Nhưng đêm đó là trường hợp đặc biệt, trong những lúc bình thường thì ngược lại, cô chưa đến mức muốn nôn, nhưng đầu óc đã không còn tỉnh táo.
Nếu đầu óc cô còn một chút tỉnh táo, cô tuyệt đối sẽ không liên tục chui vào lòng Trần Giang Dã trước mặt mọi người, lại còn phát ra những tiếng ngâm khẽ như tiếng em bé.
Những người còn lại đều lên tiếng:
"Cậu mau đưa cô ấy về đi, tụi này không chịu nổi nữa đâu."
Nhân tiện nhắc thêm một câu:
"Hoặc là xong việc trước khi tụi này quay lại, hoặc là nhỏ giọng chút."
Trần Giang Dã không dễ xấu hổ như Tân Nguyệt, mặt không đỏ, tim không đập nhanh, anh thậm chí còn cười, nói: “Vô nghĩa.”
"Nhanh lên! Nhanh lên!"
Cẩu độc thân Từ Minh Húc không chịu nổi khi thấy anh cười như vậy.
Trần Giang Dã kéo Tân Nguyệt ngồi dậy, nhưng trước khi anh kịp bế cô lên, cô đã tự quàng tay lên cổ anh, còn dụi đầu vào mặt anh, vừa làm nũng vừa nói:
"Trần Giang Dã, nóng quá, anh cởi giúp em..."
"Đệt!"
Từ Minh Húc lập tức nhảy dựng lên:"Ông đây con mẹ nó muốn đi đào rau dại, đào hết lên!"
--------------------------------------------------