Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 101

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cô... Cô biết tôi?”

Giọng Điền Hạo run rẩy, không biết là do sợ hãi hay không thể tin được.

“Cút xuống cho tao.”

Điền Hạo nuốt nước miếng, run rẩy xuống khỏi giường Tân Nguyệt.

“Đến bên cạnh, ôm đầu, ngồi xổm xuống." Tân Nguyệt ra lệnh cho hắn ta.

Bị d.a.o chĩa vào, Điền Hạo không dám làm trái lời cô, chỉ là hắn ta cũng là người có kinh nghiệm, thấy Tân Nguyệt cũng bước xuống giường, lùi về phía cửa, biết cô muốn đi gọi người tới, hắn ta vội vàng năn nỉ:

“Xin cô đừng gọi người!”

Không ai không ghét kẻ trộm, càng đừng nói là một tên trộm mò vào phòng con gái với ý đồ dâm ô. Tân Nguyệt đoán trước kia hắn ta chắc chắn đã bị bắt, biết rõ nếu cô ra ngoài gọi người, hắn ta sẽ gặp phải hậu quả gì.

“Xin cô…”

Hắn ta run rẩy nói: "Tôi tôi tôi không dám nữa, xin cô đừng gọi người, gọi người tới cũng không tốt cho thanh danh của cô."

"Thanh danh?"

Tân Nguyệt hừ lạnh một tiếng.

Cô không có thanh danh gì cả.

Cho dù có, cô cũng không quan tâm.

Bây giờ cô hoàn toàn không quan tâm người ngoài sẽ nói gì về mình, dù có truyền tin đồn “Cô bị cưỡng gian” khắp thành phố, thậm chí cả nước, cô cũng không để tâm, cô chỉ muốn những tên cặn bã này phải đi ăn cơm tù.

Cô tiếp tục bước ra ngoài.

“Cầu xin cô, thật sự cầu xin cô!" Điền Hạo vẫn năn nỉ.

Tân Nguyệt thờ ơ, trở tay vặn tay nắm cửa phòng.

Nghe thấy tiếng mở cửa, hai mắt Điền Hạo ẩn trong bóng tối bắt đầu run rẩy điên cuồng.

Những trải nghiệm bị treo lên, l*t s*ch đồ và đánh đập không ngừng xuất hiện trong đầu.

Hắn ta không muốn trải qua lần thứ hai.

Tân Nguyệt không nhìn thấy ánh mắt của hắn ta, tay dùng sức, mở cửa ra.

Tiếng mở cửa dường như k*ch th*ch Điền Hạo, hắn ta đột nhiên lao tới như phát điên.

Khi hắn ta đi ngang qua cửa sổ, Tân Nguyệt thấy được vẻ mặt vặn vẹo của hắn ta, dáng vẻ đó giống hệt như khuôn mặt đã từng xuất hiện vô số lần trong cơn ác mộng của cô.

Trong nửa giây đó, Tân Nguyệt như bị đóng đinh tại chỗ, ngây ngốc nhìn hắn ta xông tới.

Đầu óc cô như ngừng chuyển động, nhưng cơ thể lại phản ứng theo bản năng…

Giơ d.a.o lên.

“A - -!”

Một tiếng kêu thảm thiết xé rách màn đêm vang lên bên tai.

Một chất lỏng ấm áp lập tức b.ắ.n lên mặt, Tân Nguyệt đột nhiên bừng tỉnh.

Cô không biết mình đã làm gì, trước mắt hoàn toàn tối đen, cô không nhìn thấy gì cả, chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Điền Hạo. Mà tiếng kêu thảm thiết cùng chất lỏng dính trên mặt đều nhắc nhở cô đã xảy ra chuyện gì.

Cô vội vàng bật đèn trong phòng.

“Tạch” một tiếng, ánh đèn trong phòng sáng lên, cô nhìn thấy Điền Hạo ôm cánh tay, đau đớn lăn lộn trên mặt đất, m.á.u tươi đầy nền.

Tân Nguyệt nhíu mày, lập tức xoay người vào bếp lấy một nắm tro thực vật.

Cô ngồi xổm xuống, một tay giữ chặt Điền Hạo, một tay quyết đoán đè tro thực vật lên vết thương của hắn ta.

“A - -!”

Điền Hạo đau đến điên cuồng giãy dụa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-101.html.]

“Không muốn c.h.ế.t thì chịu đựng cho tao!" Tân Nguyệt rống to một câu với hắn ta.

Vết thương trên cánh tay Điền Hạo rất dài, nếu không kịp thời cầm máu, dù hiện tại có đưa hắn ta đến bệnh viện, nhất định vẫn nguy hiểm đến tính mạng. Dùng tro thực vật cầm máu, tạm thời hắn ta không c.h.ế.t được.

“Tân Nguyệt!”

Lúc này, một tiếng hét vang lên bên ngoài, là giọng của Trần Giang Dã.

Sau đó là một loạt tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.

“Tân Nguyệt! Mở cửa! Cô không mở là tôi đạp cửa đấy!”

Anh nói rất nhanh, có lẽ đã nghe thấy động tĩnh bên này.

“Đừng đạp!”

Tân Nguyệt vội vàng hô một tiếng, sau đó đứng dậy đi mở cửa.

Cửa vừa mở ra, lần đầu tiên Tân Nguyệt nhìn thấy biểu cảm sợ hãi trên mặt Trần Giang Dã.

Cô sửng sốt, không biết anh sợ khuôn mặt đầy m.á.u của cô, hay là sợ cô đã xảy ra chuyện gì.

“Những vết m.á.u này là sao?" Ngay cả giọng anh cũng có chút run rẩy.

Bây giờ Tân Nguyệt không có tâm tư suy nghĩ về chuyện tình cảm, chỉ là Trần Giang Dã trước mắt thật sự không giống bình thường, vẻ mặt vẫn hơi ngẩn ngơ.

“Cô con mẹ nó nói nhanh đi!”

Tân Nguyệt bị anh gào đến mức toàn thân cô run lên.

Vẻ mặt Trần Giang Dã khựng, giọng nói lại thấp xuống: "Cô mau nói đi."

"Đứa con trai mà thím Vương nói lúc trước vừa mới chạy vào phòng tôi, tôi đã c.h.é.m một nhát vào cánh tay hắn ta."

Đôi mắt Trần Giang Dã đột nhiên mở to.

“Hắn ta làm gì cô?!”

"Không, hắn ta vừa tiến vào thì tôi phát hiện."

Nghe Tân Nguyệt nói vậy, Trần Giang Dã như thở phào nhẹ nhõm, hai mắt chậm rãi khôi phục lại kích thước bình thường, thoạt nhìn giống như một khe núi hẹp dài mà sâu thẳm.

“Người đâu?" Anh lại hỏi.

Tân Nguyệt nghiêng đầu chỉ vào trong phòng, giọng điệu bình tĩnh: "Ở bên trong, tôi vừa dùng tro thực vật để cầm m.á.u cho hắn ta, tạm thời không c.h.ế.t được."

“Ha.”

Trần Giang Dã đột nhiên cười một tiếng.

Tân Nguyệt không biết vì sao anh lại cười, quay đầu lại, nhìn anh một cách kỳ quái.

Trần Giang Dã đón lấy ánh mắt của cô, chậm rãi cúi người.

Khoảng cách bị kéo gần, Tân Nguyệt có thể thấy rõ sự chuyển động trong đôi mắt anh - -

Ánh mắt của anh chuyển từ mắt cô tới mặt cô, rồi đến môi, cuối cùng lại trở về đôi mắt cô.

“Tân Nguyệt.”

Anh gọi tên cô, sau đó giơ tay lau m.á.u trên mặt cô.

Do sự tiếp xúc của anh, hai vai Tân Nguyệt hơi nhún lên, lông mi dài khẽ chớp.

Trong ánh mắt có chút bối rối và lóe sáng, cô nhìn thấy khóe môi anh từ từ nhếch lên, sau đó anh cười, nói:

“Cô thật sự con mẹ nó rất thú vị.”

Tân Nguyệt nhíu mày, mắng anh: "Anh có bệnh à.”

Anh không giận mà cười: "Ai mà chẳng có bệnh."

“Tôi đang bệnh nặng, và tôi biết cô cũng vậy.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 101

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 101
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...