Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 164

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mà Trần Giang Dã của thế giới này không dừng lại quá lâu, anh tiếp tục bước về phía “mặt trăng” của mình.

Tân Nguyệt, trăng non.

Không chỉ tên cô giống mặt trăng, con người cũng giống, trong trẻo nhưng lạnh lùng, lại tỏa sáng.

Trần Giang Dã bước tới bên cạnh cô.

Hai người không nói gì, cùng nhau đi về phía căn tin.

Lúc này, căn tin chưa có ai, quầy nhận cơm cũng chưa mở, chỉ có thể nhìn thấy hơi nước bốc lên ở bên trong qua khung cửa kính, loáng thoáng nghe thấy các đầu bếp nói chuyện.

Tân Nguyệt và Trần Giang Dã tìm một chỗ ngồi xuống.

Tân Nguyệt nhìn quầng thâm nặng nề dưới mắt Trần Giang Dã, khẽ hỏi anh: "Anh có muốn ngủ một lát không?”

Trần Giang Dã nhìn cô một cái, sau đó "Ừ" một tiếng.

“Vậy anh ngủ đi, lát nữa tôi sẽ gọi anh.”

Trần Giang Dã khẽ gật đầu, đặt tay lên bàn, gối đầu lên cánh tay nhắm mắt lại.

Tân Nguyệt ngồi đối diện anh, có thể thoải mái nhìn anh, giống như cách anh nhìn cô khi cô ngủ.

Còn hai mươi phút nữa là đến sáu giờ rưỡi.

Trong thời gian hai mươi phút này, ánh mắt Tân Nguyệt không rời khỏi người Trần Giang Dã, cứ như vậy lẳng lặng nhìn anh, không cảm thấy nhàm chán chút nào, thậm chí cảm thấy thời gian hai mươi phút này quá ngắn, không biết sao lại trôi qua nhanh như vậy.

Những người mặc áo đầu bếp màu trắng bắt đầu xuất hiện lác đác phía sau quầy nhận cơm, bưng nồi hấp [*] bốc hơi nghi ngút đi ra.

Tân Nguyệt nhìn Trần Giang Dã đến mức ngây ngẩn, cho đến khi bên quầy có người đụng vào cái gì đó gây ra một tiếng vang thật lớn, cô mới hoàn hồn.

Cô đoán Trần Giang Dã cũng nghe thấy tiếng động này, bởi vì anh nhíu mày.

Tân Nguyệt không vội đánh thức anh, nhân lúc bây giờ không có ai, và anh đang nhắm mắt, cô nhẹ nhàng cúi người, tựa cằm vào mu bàn tay, nhìn anh thật kỹ.

Cô không biết tại sao có người sinh ra lại đẹp như vậy, từng đường nét từng ngũ quan trên khuôn mặt đều giống như Thượng Đế tỉ mỉ phác họa.

Cũng chính lúc này, cô mới phát hiện, lông mi của anh thật dài, rất dài. Cũng chỉ tại đôi mắt kia quá sâu thẳm và mê người mới khiến cô không thể chú ý tới hàng mi tuyệt đẹp này.

Rất ít nam sinh có hàng mi dày và dài như vậy, có lẽ chính vì lông mi quá dày này mới làm cho ánh mắt của anh trông sâu sắc như vậy.

Thật sự rất đẹp, khiến người ta nhìn vào mà không kiềm lòng được, muốn đưa tay ra gẩy một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-164.html.]

Tân Nguyệt giơ một ngón tay lên, dù không dám gẩy thật, nhưng có thể tới gần một chút cũng tốt.

Cô cẩn thận đưa đầu ngón tay qua, cách lông mi anh chỉ một hai cm mới dừng lại.

Đúng lúc này, Trần Giang Dã mở mắt ra.

Anh cảm thấy có gì đó lóe lên trước mắt mình.

Thoạt nhìn, thứ anh thấy là một ngón trỏ mảnh mai, trắng mịn. Khi anh ngước mắt lên, anh thấy một đôi mắt như chứa đầy sao trời, lại giống ánh mắt của con nai nhỏ trong rừng.

Cô gái đang nằm sát mặt bàn nhìn anh ở khoảng cách gần, dường như muốn dùng ngón tay chạm nhẹ vào anh một cái.

Và bị anh phát hiện rồi.

“Em làm gì vậy?”

Anh nhướng đuôi mắt.

Ngón tay của Tân Nguyệt vươn ra rồi lập tức rụt lại khi anh mở mắt, giờ nó đang nắm chặt trong lòng bàn tay, nhưng không có ích gì, đã bị phát hiện rồi.

Đầu óc cô xoay chuyển nhanh chóng, cuối cùng cười gượng với anh hai tiếng: "Muốn hỏi anh ăn gì? Tôi đi mua cho.”

Trần Giang Dã cũng không lật tẩy cô, lười biếng gối lên cánh tay nói: "Bánh quẩy và sữa đậu nành.”

“Được, tôi đi mua.”

Nói xong, Tân Nguyệt đứng lên, chạy chậm đến quầy nhận cơm, giống như một con mèo bị một con ch.ó săn lớn dọa sợ tới mức chạy trối chết.

Trần Giang Dã ngước mắt nhìn cô, mí mắt nặng trĩu, rất nặng, nhưng anh không muốn nhắm lại.

Cả đêm không ngủ, hai mắt anh đầy vẻ mệt mỏi, nhưng sự vui vẻ trong đáy mắt lại nhiều hơn, bóng dáng nhỏ nhắn kia phản chiếu trong con ngươi.

Cô gái mặc đồng phục màu xanh trắng đang mua bữa sáng cho anh, là sữa đậu nành và bánh quẩy, sự kết hợp hoàn hảo. Sữa đậu nành mới ra lò chắc hẳn rất nóng, cô gái vừa chạm vào ly giấy đựng sữa đậu nành đã bị nóng đến mức vội vàng đưa tay chạm vào tai mình.

Thật đáng yêu.

Có lẽ không muốn anh phải chờ, mặc dù rất nóng, cô vẫn cầm hai cái ly lên, chịu nóng và chạy thật nhanh về phía anh.

Sau khi chạy tới, cô vội vàng đặt sữa đậu nành lên bàn, nóng đến mức vung tay liên tục.

Ánh mắt Trần Giang Dã chứa đầy ý cười, anh chậm rãi ngẩng đầu, lấy tay chống cằm nhìn cô: "Nóng thì chờ một lát, tôi đâu phải sắp c.h.ế.t đói đâu."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 164

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 164
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...