Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu - Loan

Chương 119

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng Chủ nhật, Mộ Mai vừa thức dậy đã gặp Hồng Tiểu Hiền còn ngái ngủ trong sân. Thấy cô, Hồng Tiểu Hiền vội lên tiếng: "Lâm Mộ Mai, tối qua Vưu..."

"Đừng nói nữa! Hồng Tiểu Hiền, bây giờ tôi không rảnh thảo luận việc này với cô." Mộ Mai nghiêm túc ra hiệu với Hồng Tiểu Hiền, "Giờ tôi có việc phải ra ngoài."

Hồng Tiểu Hiền vội bảo sẽ đi cùng với Mộ Mai, bởi vì nhiệm vụ của cô là trông coi bạn gái của Vưu thiếu gia. Vưu thiếu gia đã ra lệnh, kể cả Lâm Mộ Mai ho một tiếng cũng phải báo cáo với anh.

Nào ngờ Mộ Mai lại chỉ vào mấy bồn hoa trong sân: "Hồng Tiểu Hiền, hôm nay cô ở nhà bảo vệ mấy bồn hoa này đi."

Hồng Tiểu Hiền chỉ biết trố mắt. Mộ Mai muốn cắt đuôi cô cũng đâu cần tìm cái cớ tệ vậy chứ.

Lúc ra cửa, Mộ Mai đã chỉnh điện thoại im lặng. Đúng vậy, hôm nay Mộ Mai phải đi xin lỗi một người đàn ông Bắc Kinh khác, đi chịu đòn nhận tội với anh ấy. Mà muốn dễ dàng được người ta tha thứ thì trước tiên nên làm người ta nhìn thuận mắt cái đã.

***

Chập tối, Triệu Cẩm Thư rủ ba đồng nghiệp người Anh đến quán bar xem trận đấu cúp C1 của đội MU và Arsenal. Đa số người ở đây đều là fan cuồng của hai đội, họ reo hò điên cuồng khi đội mình dẫn bóng và mắng chửi ầm ĩ khi đội khách đá lọt lưới. Trong tiếng cười nói huyên náo, một đồng nghiệp kéo tay Triệu Cẩm Thư, ngả ngớn chỉ về phía khác: “Cô gái kia vừa bước vào đây đã nhìn chằm chằm về phía chúng ta, rõ ràng là nhắm trúng cậu đấy."

Triệu Cẩm Thư nhìn về phía kia liền thấy Lâm Mộ Mai để tóc xoăn, mặc áo khoác da và váy ngắn theo phong cách của Julia Robert mà anh thích. Cô vẫn yên lặng ngồi đấy, ánh mắt né tránh anh. Bất chợt trong đầu anh ngờ ngợ hiểu ra lý do gì đó, bình tĩnh chờ xem diễn biến.

Cốc bia to đùng đặt trước mặt Mộ Mai khiến Triệu Cẩm Thư không khỏi nhíu mày. Quả nhiên ba phút sau, một người đàn ông mặc áo đội MU đi đến, kề sát vào người cô bắt chuyện làm quen. Mộ Mai chẳng buồn nhìn anh ta lấy một cái, chỉ giơ bình xịt hơi cay trong tay lên.

Năm phút sau lại có một người đàn ông mặc áo đội Asenal đến bắt chuyện với cô, Mộ Mai lại giơ bình xịt hơi cay lên lần nữa.

Tám phút sau, một đám đàn ông đến vây quanh Lâm Mộ Mai, bởi hành động lúc nãy của Mộ Mai đã chọc giận đám bạn của gã đàn ông mặc áo Arsenal kia.

Trong quán bar bóng đá luôn tràn ngập mùi thuốc súng thường xảy ra chuyện gây hấn. Ví dụ trong trường hợp fan của đội Arsenal đang bị dẫn trước thế này, họ sẽ dễ nổi nóng, trút giận lên cô gái kiêu căng chỉ có một mình như Mộ Mai.

Triệu Cẩm Thư lập tức đứng dậy chạy đến góc quầy bar, đẩy đám người rồi kéo Lâm Mộ Mai ra sau. Anh đấm một cú vào mặt gã đàn ông hất cốc bia vào cô đến nỗi lảo đảo. Ba vị đồng nghiệp của anh cũng chạy theo.

Có lẽ do vóc người Triệu Cẩm Thư cao lớn, cộng thêm vóc dáng của ba người bạn ngoại quốc tạo nên khí thế át người, đám đàn ông cổ vũ đội Arsenal cũng không dám manh động, chỉ trừng mắt nhìn họ chòng chọc.

Ông chủ quán bar vội đến hòa giải hai bên, cùng lúc đó nửa hiệp sau của trận đấu cũng bắt đầu, cuộc ẩu đả chưa kịp mở màn đã bị dập tắt. Đám đàn ông kia lôi bạn mình về chỗ, vây quanh trước màn hình tivi theo dõi tiếp trận đấu, còn Triệu Cẩm Thư kéo Lâm Mộ Mai ra một góc khác cách xa chỗ họ.

Mộ Mai giả vờ giả vịt cầm tay anh lên nịnh nọt: "Cho em xem quả đấm của anh Cẩm Thư chắc hay là cằm gã kia chắc hơn nào. Eo ôi, quả nhiên là anh Cẩm Thư lợi hại mà, tay không hề trầy xước gì cả."

Những phỏng đoán khi nhìn thấy cô cộng thêm tâm trạng tức giận vừa rồi làm Triệu Cẩm Thư phiền não. Trong đầu anh văng vẳng câu nói mấy ngày trước với Vưu Liên Thành, trái tim như thắt lại: "Lâm Mộ Mai, em và Vưu Liên Thành sống chung với nhau rồi hả?"

Mộ Mai không dám trả lời.

"Em không hề rời khỏi Bắc Kinh đúng không?"

Mộ Mai cắn môi im thin thít.

Triệu Cẩm Thư phẫn nộ lùi về sau một bước: "Lâm Mộ Mai, em giỏi lắm."

Những tức giận bi ai len lỏi trong từng mạch máu anh, khiến ruột gan anh như lộn ngược: "Mẹ kiếp, nếu em đã to gan làm vậy thì sao còn xuất hiện trước mặt tôi làm gì? Còn ăn mặc kiểu này không phải làm điều thừa sao? Để tôi đoán nhé, cả tháng nay ở Bắc Kinh chắc em luôn nghĩ đủ cách để lấy lòng Vưu thiếu gia của em đúng không. Giờ cậu ta thỏa mãn rồi thì em lại đến đây dỗ dành tôi à? Lâm Mộ Mai, em đúng là vĩ đại thật đấy, loay hoay giữa hai người đàn ông không làm em mệt mỏi sao."

Mộ Mai giữ chặt tay Triệu Cẩm Thư, nài nỉ van xin: "Anh Cẩm Thư, anh hãy tha thứ cho em đi. Em biết mình là con nhỏ đốn mạt, anh có thể la em mắng em, nhưng xin anh đừng bỏ mặc em."

Nhìn Mộ Mai bị bia xối ướt mèm, Triệu Cẩm Thư thoáng mềm lòng, dù trước đây cô dầm mưa đêm khuya chạy đến mái hiên nhà anh cũng không nhếch nhác đến vậy. Giờ khắc này người anh như bị rút cạn sức lực, một khi tình cảm trao ra qua nhiều thì ngược lại trái tim càng nặng trĩu. Tình cảm anh dành cho cô như một dãy công thức tích cóp theo thời gian dài đằng đẵng.

Triệu Cẩm Thư yêu Lâm Mộ Mai = Thương hại + Thiện cảm + Động lòng + Si Mê + Chờ Đợi + Tiếp tục Chờ Đợi... Tuy nhiên bây giờ thì không còn gì có thể tiếp tục được nữa.

Anh cố dằn lòng xuống, cố gạt tay cô ra: "Lâm Mộ Mai, anh mệt rồi, nếu cứ tiếp tục dây dưa như vậy nữa,em đã lựa chọn cậu ta, anh cũng phải đi tìm cuộc sống thuộc về anh, chúng ta chấm dứt ở đây thôi."

Mộ Mai chậm rãi buông tay ra, rủ mi mắt. Năm nay Triệu Cẩm Thư đã ba mươi mốt tuổi, nếu không phải anh xui xẻo gặp cô, hiện tại chắc anh đã có gia đình êm ấm, vợ đẹp con ngoan hệt như những người bạn anh rồi. Thế nhưng cô chỉ còn một người anh này thôi, cô không thể để mất anh được.

"Nếu mấy năm trước anh nói câu này, em nghĩ em cầu còn không được ấy chứ. Nhưng hiện giờ thì không, hiện giờ Lâm Mộ Mai vẫn sẽ mặt dày mày dạn bám riết Triệu Cẩm Thư, bởi vì người thân duy nhất trên đời của Lâm Mộ Mai chỉ còn mỗi mình anh thôi, không có anh, cuộc đời em sẽ không trọn vẹn. Nếu hôm nay em nghe theo anh, không xuất hiện trước mặt anh nữa, như vậy những năm tháng qua sẽ trở thành vô nghĩa và chìm vào quên lãng." Tay cô đặt lên lồng ngực anh, "Anh Cẩm Thư, anh tự hỏi lòng mình đi, anh thật sự hi vọng anh em mình cả đời không qua lại với nhau hay sao?"

Cô gái này đúng là tham lam, Triệu Cẩm Thư bật cười chua chát: "Ở Trung Quốc có câu tục ngữ "cá và tay gấu không thể lấy được cả hai". Lâm Mộ Mai, làm người đừng quá tham lam."

"Em biết." Mộ Mai hít vào thật sâu, "Nhưng mà em muốn có cả hai, em cần anh và cần cả anh ấy."

Hãy nghe xem, giọng điệu cô cuồng vọng cỡ nào kìa! Triệu Cẩm Thư bỗng nảy sinh ý nghĩ ác độc, muốn làm tổn thương cô thật đau, giống như cô đã gây ra cho anh. Anh cầm điện thoại di động của mình lên, bấm vào những tấm ảnh đích thân anh chụp vào bữa tiệc rượu mấy hôm trước. Hình ảnh đôi nam nữ tình cảm với nhau trong ảnh giống hệt những đôi tình nhân trong phim được người người hâm mộ.

Những bức ảnh này chụp lại tình cảnh hai người họ phối hợp rất ăn ý. Cô gái tham gia tiệc rượu đã say ngà ngà, chàng trai thì đau lòng. Anh chìa bờ vai mình cho cô gái tựa, che mưa che gió thay cô ấy.

Mộ Mai nhìn chằm chằm vào bàn tay Vưu Liên Thành ôm lấy eo Ngô Phương Phỉ hồi lâu mới ngẩng đầu lên, ánh mắt rưng rưng.

Khuôn mặt Triệu Cẩm Thư ẩn trong bóng tối, cười vô cùng đắc ý: "Lâm Mộ Mai, thượng đế không thích đứa bé quá tham lam đâu." Anh chỉ vào điện thoại di động, lạnh lùng gằn giọng, "Bây giờ chắc Vưu thiếu gia cũng muốn có cả hai như em đấy. Lâm Mộ Mai, anh nghĩ trong vị trí này, em chắc hẳn là tay gấu, còn thiên kim của Vinh gia thì là cá rồi. Tay gấu cũng có giá trị nhưng chỉ không cao như cá thôi. Hôm đó đáng ra em phải có mặt ở hiện trường, xem thử Vưu thiếu gia của em thể hiện cái sự khôn khéo và phong thái áp đảo người khác của bản chất thương nhân như thế nào mới đúng."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu - Loan
Chương 119

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 119
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...