Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu - Loan

Chương 135

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngô Phương Phỉ ném vấn đề rắc rối này cho cô. Mộ Mai ngơ ngác, ậm ừ muốn cất lời nhưng mãi không thốt được câu nào.

Mặt trời dần dần lặn xuống, tầm chạng vạng tháng Mười một rét căm căm, Ngô Phương Phỉ chỉ mặc chiếc áo len mỏng, chắc hẳn lúc ra ngoài cô ấy đã quên mang theo áo khoác, nên hiện giờ đang lạnh run cầm cập.

"Phương Phỉ, vào nhà đi thôi, mình pha cho cậu một tách cà phê nóng, có lẽ uống xong tâm trạng cậu sẽ khá hơn đấy." Mộ Mai khó khăn thốt lời.

Ngô Phương Phỉ để mặc cô kéo vào nhà, rồi ấn ngồi xuống sô pha.

Mộ Mai lấy một chiếc chăn bông từ phòng phía Tây choàng lên vai Ngô Phương Phỉ, sau đó ngồi đối diện cô ấy nhưng không dám ngước lên nhìn thẳng. Hiện tại Mộ Mai không có mặt mũi để tỏ vẻ nhân từ hay thương hại với Ngô Phương Phỉ.

"Nghe mình nói này Phương Phỉ, dù chuyện lớn thế nào đi nữa cũng sẽ qua thôi." Và dường như đây là lời duy nhất Mộ Mai có thể nói với cô ấy.

Đúng vậy, dù chuyện lớn cỡ nào thì cũng sẽ qua đi, vì mỗi ngày mặt trời đều mọc cơ mà.

"Ngày hay tin mẹ Xuân mất, mình đứng trên boong tàu nhìn lên trời, cảm thấy nó như sắp sụp đến nơi rồi. Mình đau khổ nghĩ rằng trên thế giới này chỉ còn lại một mình, không còn người thân nào nữa cả. Ngắm tia nắng ban mai đỏ rực, mình cho rằng có lẽ từ nay về sau sẽ không thể nào cảm nhận được cảnh bình minh tươi đẹp nữa rồi, bởi vì bi thương đã chiếm trọn tâm hồn. Rất lâu sau đó, mình không dám đứng trên boong tàu ngắm mặt trời mọc nữa. Dần dần theo thời gian trôi qua, đáy lòng mình đã tĩnh lặng trở lại, lần nữa mình có đủ dũng cảm để ngắm cảnh sớm mai trên boong tàu. Phương Phỉ, hãy tin mình, thời gian và thiên nhiên sẽ xóa nhòa tất cả mọi nỗi đau."

Đứng giữa dòng chảy của thời gian và đất trời rộng lớn, nỗi đau sẽ trở nên nhạt nhòa. Lời khuyên của Lâm Mộ Mai như dòng suối êm đềm chảy qua thân thể Phương Phỉ, xoa dịu linh hồn đang túa máu. Ngô Phương Phỉ nghĩ mình đã tìm đúng người rồi. Lâm Mộ Mai là người bạn lắng nghe cô chia sẻ về mối tình đầu, đồng thời đóng vai một người thầy ôn hòa nhất.

"Phương Phỉ, bây giờ cậu đừng nghĩ ngợi nhiều, mình pha cho cậu một tách cà phê nóng, để từng hạt cà phê đầy ma lực tiết lộ cho cậu biết nên làm gì tiếp theo nhé."

Thời khắc đó, Ngô Phương Phỉ thật sự tin rằng mọi thứ sẽ xảy ra đúng như những gì Mộ Mai nói.

Trước khi vào phòng bếp, Mộ Mai bật nhạc cho Ngô Phương Phỉ thư giãn, giai điệu nhẹ nhàng có thể chữa lành mọi tổn thương tâm hồn.

Dưới ánh đèn ấm áp sáng ngời và trong không gian có đồ gia dụng đơn sơ, ảnh trẻ con đáng yêu dán đầy cửa sổ, hoa hải đường trồng ngoài bệ cửa, ánh tà dương rải đầy trong sân, Ngô Phương Phỉ ngỡ như mình đã tìm được một vùng thế ngoại đào viên. Nơi đây yên tĩnh, ấm cúng, ngăn cách với thế giới bên ngoài; không có điện thoại reo inh ỏi, không có tin đồn thất thiệt, không có internet độc ác; thời gian như ngược dòng về mấy thập niên trước, niên đại thuần phác và ấm áp tình người biết bao.

Nhà của Lâm Mộ Mai tuyệt quá!

Ngô Phương Phỉ vùi mặt vào chăn bông, chiếc chăn như có thể làm vơi đi chút đau buồn trong cô, nỗi đau về Vưu Liên Thành. Có điều trong chăn còn có một mùi hương đặc biệt, mùi hương này nửa quen nửa lạ, thoang thoảng như gần như xa.

Một số hình ảnh bắt đầu ùa về trong trí nhớ cô theo đó. Ngô Phương Phỉ như bị thôi miên, đờ đẫn đứng dậy, đi về phía căn phòng phía Tây mà khi nãy Lâm Mộ Mai lấy chăn.

Cửa phòng chỉ khép hờ, ánh đèn dìu dịu bên trong hắt qua khe hở, sắc thái căn phòng y hệt cảnh tượng kỳ dị nhất trong tiểu thuyết trinh thám. Ngô Phương Phỉ mê muội bước vào trong...

***

Mộ Mai đặt tách cà phê nóng trước mặt Ngô Phương Phỉ, cô ấy vẫn giữ nguyên tư thế như khi cô rời đi, mắt nhìn xuống, lông mi ươn ướt phản chiếu ánh đèn. Cô gái ngốc nghếch này lại khóc lúc cô đi pha cà phê sao?

"Được rồi." Mộ Mai hắng giọng, "Uống hết đi rồi bọn mình đi chơi, đến trung tâm thương mại mua quần áo đẹp, trang điểm lộng lẫy vào. Mình đảm bảo nỗi buồn của cậu sẽ vơi đi một phần ba đấy."

Ngô Phương Phỉ cúi đầu nhìn tách cà phê đen đặc bốc hơi nóng nghi ngút. Cô ấy bưng tách cà phê lên, kề mũi hít hà, hương cà phê thơm ngát giống thứ thuốc mê che mờ ánh mắt và tâm hồn người khác.

Thình lình điện thoại di động của Ngô Phương Phỉ vang lên tiếng chuông vui tươi kèm theo cái tên "My Hulk" nhấp nháy trên màn hình.

Mộ Mai biết, đây là biệt danh của Phương Phỉ đặt cho Liên Thành, ý nghĩa cái tên này xuất phát từ buổi đầu hai người họ gặp nhau. Ngô Phương Phỉ kể cho cô nghe, lúc cô ấy nhảy xuống từ trên bờ tường đã được anh đón lấy, từ đó về sau, anh trở thành người khổng lồ xanh của riêng cô.

Tách cà phê chưa vơi giọt nào được đặt trở lại bàn, Ngô Phương Phỉ quay mặt sang nhìn điện thoại với ánh mắt nghiền ngẫm trong chốc lát. Cuối cùng cô ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực.

Ngô Phương Phỉ cầm điện thoại đi ra ngoài, còn Mộ Mai ngồi xuống sô pha, ngơ ngác nhìn làn hơi nóng bốc lên từ miệng tách rồi tan dần trong không khí. Mãi cho đến khi tách cà phê gần nguội, Ngô Phương Phỉ mới quay trở lại.

Thế là tất cả đã lặng lẽ thay đổi, Mộ Mai ngồi ở chỗ Ngô Phương Phỉ vừa ngồi, còn Ngô Phương Phỉ đứng ở vị trí của cô, không khí hoàn toàn khác biệt. Mộ Mai ngước mắt lên.

Giờ khắc này tinh thần Ngô Phương Phỉ rất hăng hái, đôi mắt trong veo, gò má  ửng hồng, bộ ngực phập phồng kích động. Cô ấy cúi người xuống, ôm lấy Mộ Mai.

"Mộ Mai, anh ấy đã gọi cho mình, bảo muốn giải thích. Mộ Mai, ngay cả anh ấy cũng không biết giọng của bản thân sốt ruột đến cỡ nào nữa kia. Rốt cuộc anh ấy đã giống với người bạn trai thực thụ của mình rồi, mình còn tưởng anh ấy chẳng bao giờ như vậy nữa chứ?"

Tay Mộ Mai trở nên cứng đờ, không có sức lực ôm lại Ngô Phương Phỉ. Vào lúc này, đứng ở vị trí bạn bè, cô nên ôm lại cô ấy đúng không, trong phim thường diễn như thế mà?

"Mộ Mai, mình biết là Liên Thành quan tâm đến mình mà, điều này mình có thể xác định. Trước đây mấy người bạn của anh ấy nói cho mình biết, ngoại trừ Đông Tiểu Quỳ ra, xưa nay không có cô gái nào ở bên cạnh Vưu thiếu gia lâu như vậy."

Đám bạn của anh đã nói vậy sao? Rõ ràng họ đang nói dối. Cô gái ở bên cạnh Vưu Liên Thành lâu nhất là Lâm Mộ Mai mới đúng. Không, không phải, có lẽ bạn anh không nói dối, trong mắt tất cả bọn họ, Lâm Mộ Mai chỉ là cô hầu học một tháng mười nghìn bảng Anh của Vưu thiếu gia thôi.

Đầu óc cô trở nên hỗn loạn, cuộc điện thoại gọi đến di động của Ngô Phương Phỉ và vẻ mặt bỗng rạng rỡ của cô ấy đã khiến Mộ Mai hoang mang.

"Mộ Mai, mình đi gặp anh ấy đây, mình muốn nghe anh ấy giải thích." Giọng Ngô Phương Phỉ ríu rít bên tai cô, "Đoạn clip kia xuất hiện quá đột ngột làm mình không kịp suy nghĩ. Mình tin Liên Thành không phải loại người bắt cá hai tay, người đàn ông mà Ngô Phương Phỉ yêu tuyệt đối không phải người như vậy. Mộ Mai, mình phải tin tưởng anh ấy giống như tin ở chính mình. Mình tin khoảng thời gian bọn mình ở bên nhau, đã từng có khoảnh khắc anh ấy rung động thật sự vì mình, nhất định có."

Lúc Ngô Phương Phỉ rời đi, còn nói câu cuối cùng với một niềm tin vững chắc: "Mộ Mai, cậu có tin không? Mình sẽ là người ở bên cạnh anh ấy cho đến giờ phút cuối cùng."

Khi ấy khoảng mười giờ rưỡi, từ đó cho đến mười hai giờ Vưu Liên Thành không hề gọi đến cho cô. Có thể suốt thời gian đó anh phải bận giải thích với bạn gái của mình rồi.

Giải thích? Anh sẽ giải thích thế nào? Vưu thiếu gia có nhớ điều gì mới là trọng điểm không vậy?

Hôm sau, Mộ Mai mua một cặp nhẫn ở trung tâm thương mại, kiểu dáng rất đơn giản. Cô bảo thợ bạc ở cửa hàng khắc hai chữ cái đầu tên mình và Liên Thành vào mặt trong nhẫn. Dĩ nhiên tên Liên Thành phải được đặt trước còn tên cô thì nằm phía sau, bởi lắm lúc Vưu thiếu gia rất gia trưởng.

"Đây thưa cô." Người thợ bạc trung niên mỉm cười giao nhẫn cho Mộ Mai, "Tôi chắc cô yêu cậu ta lắm."

Đương nhiên rồi, cô yêu anh đến mức không đợi nổi đến khi anh cầu hôn, yêu đến mức phải đi cầu hôn anh trước cơ đấy.

Đặt cả niềm tin và hi vọng vào đôi nhẫn, cô ra về trong hạnh phúc. Nhưng không ngờ hai giờ mười phút sau, Mộ Mai lại thấy được Ngô Phương Phỉ trước cửa nhà mình.

Cô ấy mặc bộ váy màu vàng kem xinh xắn, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ và khuyên tai dài lấp lánh lắc lư theo từng cái nghiêng đầu. Ngô Phương Phỉ đứng đó như ánh nắng nhẹ giữa tháng Mười một lạnh buốt. Tim Mộ Mai nặng trĩu, rơi thẳng xuống đáy vực như mất trọng lực.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu - Loan
Chương 135

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 135
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...