Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu - Loan

Chương 177

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bóng đêm cám dỗ hồn người, Mộ Mai như thể đang ngồi trên chiếc xích đu, còn Vưu Liên Thành là người đẩy cô đến khoảng không cao nhất theo từng lần tiến công hung hãn.

Sao lại hình dung bằng từ hung hãn nhỉ? Mộ Mai mơ màng nghĩ. Anh giống như muốn nuốt sạch cô, tháo rời từng khớp xương, uống cạn từng giọt máu từ cô qua sự đòi hỏi vô cùng vô tận.

Khi cô gần như bất tỉnh, cho rằng sẽ bị hồn bay phách tán thì anh lại kéo cô trở về thực tế. Hoan ái cực hạn khiến cô không ngừng khóc lóc cầu xin, rồi lại thét lên chói tai không thể kiềm chế, cứ thế tuần hoàn mãi.

"Liên Thành... Liên Thành... đừng... đừng... em sẽ chết mất."

Đúng vậy, cô sắp sửa ngạt thở trong cơn sóng tình khổng lồ này rồi. Hãy xem đi, hô hấp cô càng lúc càng dồn dập, cơn tình triều đã chắn giữa yết hầu, thế giới trước mắt sắp hóa thành tối đen.

Thế nhưng, cơn đau nhói nơi nụ hồng mai lại như tia chớp rạch qua bầu trời đêm, kéo người chuẩn bị hôn mê trở về thực tại.

Mộ Mai cúi đầu, nhìn anh đang gục trên ngực mình, nơi bồng đảo căng tròn đau nhức từng cơn. Tên này tự dưng nổi điên muốn cắn đứt ngực cô hay sao?

Tay cô rã rời đặt lên tóc anh, thều thào: "Liên Thành..."

Anh ngẩng đầu lên, mặt ướt đẫm mồ hôi, say đắm nhìn cô chốc lát mới bỡn cợt: "Mộ Mai, đừng lo, không cắn đứt nó đâu."

Đúng là muốn ăn đòn mà!

Vưu Liên Thành hôn từng ngón tay Mộ Mai, di chuyển bả vai đưa đến trước ngực cô, nhìn chúng chăm chú, lẩm bẩm: "Mộ Mai, em xem chúng có giống một đôi tình nhân không?"

Theo ánh mắt anh, Mộ Mai thấy được trên đỉnh ngực mình in dấu răng sâu hoắm, cũng là trên ba dưới ba, thẳng đều như bắp, trên dấu răng cũng đang rỉ máu. Còn dấu vết trên vai Vưu Liên Thành thì nhỏ hơn của cô.

Tên đáng ghét này định trả thù cô ư? Nhưng tại sao lại cắn ở chỗ này, mà còn cắn sâu như vậy? Xấu chết được! Không biết sau này dấu răng kia có biến mất không nữa?

Lại nghe thấy anh thì thầm: "Mộ Mai, đây là anh đóng dấu lên người em, giống như đeo nhẫn vào ngón vô danh ấy. Anh hi vọng, sau này sẽ không có bất cứ người đàn ông nào khác thấy được dấu ấn này."

Ánh mắt anh tràn ngập quyến luyến và thỏa mãn, đơn thuần như trẻ con. Thay vì định giơ tay đánh anh, cô lại chuyển sang vuốt tóc anh. Cái tên Liên Thành ngốc nghếch này!

Vưu Liên Thành lần nữa đặt môi lên dấu ấn mình lưu lại, si mê mút mát, có giọt nước từ mắt anh rơi xuống, không biết là nước mắt hay mồ hôi.

Giờ khắc này cô vẫn là của anh. Giờ khắc này anh đang in dấu của mình trên thân thể cô, nhằm tuyên bố với những gã đàn ông khác, thân thể này từng thuộc về bản thân anh.

Đây là một đêm không yên tĩnh. Mộ Mai không biết mình đã bị anh hành hạ bao nhiêu lần, chỉ biết khi phương Đông hửng sáng, cô mới được anh ôm vào phòng tắm.

Ban đầu hai người còn kề vai nhau tựa vào thành bồn, không biết sao chốc lát lại đổi thành Mộ Mai gục trên người Vưu Liên Thành, tựa đầu vào vai anh, tay anh vuốt ve lưng cô. Cảm giác này thoải mái đến mức Mộ Mai không kiềm được muốn sa vào mộng đẹp.

Nhưng mà, dường như Vưu thiếu gia không hề muốn buông tha cô, tay anh lại từ từ mơn trớn từ lưng sang đến eo, rồi lại lần đến bên trong đùi cô.

Mộ Mai uốn éo người, lầm bầm kháng nghị: "Liên Thành, đừng... bỏ tay ra đi..." Cô mệt lắm rồi, chỉ muốn ngủ thôi, nếu Vưu thiếu gia còn giày vò cô tiếp nữa, chắc cô sẽ chết mất.

"Vậy thì đừng ngủ, chúng ta trò chuyện đi?" Giọng anh nghe tựa xa xăm vọng về.

"Ừ, không ngủ, chúng ta trò chuyện." Mộ Mai nhướng mày, cố gắng hé mắt ra một đường nhỏ.

Khuôn mặt Vưu Liên Thành như ẩn như hiển qua hơi nước trong phòng, mái tóc ẩm ướt dán sát lên trán, song nhìn sao vẫn thấy đẹp, cô vui vẻ khép mắt lại.

"Mộ Mai."

"Ừ!"

"Thư đồng!"

"Ừm!" Lần này giọng nghe nặng hơn, có chút không vui.

"Bảo bối!"

"Ừ..." Giờ thì giọng kéo dài, nghe lười nhác và đáng yêu.

Hồi lâu sau, tay anh vẫn không chịu rời đi, Mộ Mai lần nữa nhướng cao mày, song lần này mắt không thể nào hé ra được nữa, giọng nói cũng bắt đầu đứt quãng: "Liên Thành... bỏ tay ra đi... Anh nói..."

"Suỵt! Mộ Mai, anh chỉ để yên đấy thôi, chúng ta trò chuyện nhé!"

"Được... được" Đầu cô cọ vào người anh, muốn tìm một vị trí thoải mái hơn.

"Mộ Mai, em yêu anh nhiều cỡ nào?"

Yêu anh nhiều cỡ nào ư? Mộ Mai cố gắng suy nghĩ, song đầu óc lại đặc quánh: "Rất yêu, rất yêu, rất yêu, rất yêu, rất yêu..."

"Rất yêu là bao nhiêu mới được chứ?"

"Yêu vô cùng, vô cùng, vô cùng..." Mộ Mai lẩm nhẩm.

Trong mơ màng, dường như cô nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt và đau buồn, nó xa xôi như đến từ kiếp trước.

"Mộ Mai..."

"Ừ..."

"Mộ Mai, nếu một ngay anh yêu cô gái khác, cưới cô gái khác, cùng cô ta sinh con đẻ cái, em có nhảy từ tầng ba xuống không?" Anh buồn bã hỏi.

Lúc hỏi câu này, như sợ cô không nghe rõ, anh vươn dài ngón tay nghịch ngợm trong thân thể cô. Tên khốn kiếp, cơn buồn ngủ của Mộ Mai vơi đi quá nửa, ấy thế mà mi mắt lại nặng nghìn cân, chỉ có thể híp mắt nhìn anh giận dỗi.

"Mộ Mai, nếu một ngay anh yêu cô gái khác, cưới cô gái khác, cùng cô ta sinh con đẻ cái, em có nhảy từ tầng ba xuống không?" Anh lặp lại lần nữa.

Những lời này chậm chạp truyền đến đầu óc Mộ Mai, cô cố nghĩ, nghĩ thật lâu. Tay vòng qua eo anh, rốt cuộc cô đã nghĩ ra. Nếu có ngày như vậy, cô sẽ...

"Nếu một ngày Vưu Liên Thành yêu cô gái khác, cưới cô gái khác, cùng cô ta sinh con đẻ cái, Lâm Mộ Mai tuyệt đối sẽ không nhảy xuống từ tầng ba. Lâm Mộ Mai sẽ mua một khẩu súng, xuất hiện tại hôn lễ của Vưu Liên Thành."

Vất vả lắm Mộ Mai giơ tay lại thành hình khẩu súng, chỉ ngón trỏ vào huyệt thái dương của Vưu Liên Thành.

"Đùng..." Cô nói tiếp, "Nổ súng vào huyệt thái dương Vưu Liên Thành, sau đó sẽ nổ súng vào huyệt thái dương của mình." Khóe môi cô cong cớn, "Khi ấy, chúng ta sẽ thành một đôi uyên ương tuyệt mạng."

Mi mắt càng lúc càng nặng, suy nghĩ càng lúc càng trôi xa, ngay cả ngón tay chỉ vào huyệt thái dương của anh cũng không chống lại cơn buồn ngủ, đành buông rủ. Mộ Mai lẩm bẩm: "Vưu thiếu gia sợ chưa? Em mà điên lên thì đáng sợ lắm đấy."

"Ừ, đáng sợ lắm. Nhưng anh thích, cực kỳ thích em điên như vậy." Anh thủ thỉ bên tai cô, giọng ngập tràn vui vẻ, "Mộ Mai!"

"Ừ!"

"Em có thể ngủ rồi."

"Tốt!"

"Mộ Mai!"

"Hả?"

"Em phải nhớ kỹ những lời vừa rồi! Nếu một ngày Vưu Liên Thành yêu cô gái khác, cưới cô gái khác, cùng cô ta sinh con đẻ cái, Lâm Mộ Mai tuyệt đối sẽ không nhảy xuống từ tầng ba. Lâm Mộ Mai sẽ mua một khẩu súng, xuất hiện tại hôn lễ của Vưu Liên Thành, nổ súng vào huyệt thái dương Vưu Liên Thành, sau đó sẽ nổ súng vào huyệt thái dương của mình."

"Được!"

Trong mơ hồ, Mộ Mai được bế đến giường, gần như vừa chạm đến tấm chăn êm ái, Mộ Mai đã muốn vùi mình thật sâu. Thế nhưng Vưu thiếu gia vẫn còn lải nhải, nắm tay cô: "Uống sữa này đi, chắc em đói bụng rồi, đây là anh đích thân pha cho em đấy, ngon lắm."

"Được." Mộ Mai uống cạn cốc sữa từ tay anh.

Vừa uống sữa xong, cô lại lờ mờ cảm nhận được Vưu Liên Thành đang mặc quần áo cho cô, tỉ mỉ cài từng viên nút. Mộ Mai chợt thấy buồn cười!

Vưu thiếu gia làm những việc này chu đáo như một người cha vậy.

Nằm trong chăn êm nệm ấm, tư tưởng đan rối vào nhau, nhờ chút ý thức mỏng manh còn sót lại, Mộ Mai cảm giác môi anh đặt lên trán cô, thì thà thì thầm.

"Lâm Mộ Mai, em hãy nhớ lời em đã nói. Đến khi ấy anh sẽ chờ em trong hôn lễ của anh. Em nhất định phải đến, nhất định phải đến đấy..."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu - Loan
Chương 177

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 177
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...