Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu - Loan

Chương 164

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dịch: Fuyu Chen

Biên tập: Hanthuy Tran, Hàn Vũ Phi

(1)

Trong thời gian Vưu Liên Thành và Ngô Phương Phỉ đang thưởng thức bữa ăn trưa lãng mạn kiểu Pháp, thì Mộ Mai ở nhà phân loại rác ra bỏ vào từng túi. Chết tiệt! Có Vưu Liên Thành, nhà cô trở nên nhiều rác hơn hẳn, mà toàn là loại rác “ba con sâu” siêu mỏng không có bán ở trong nước, chắc hẳn do tên Andrew đồi trụy kia cung cấp. Vưu thiếu gia này…

Thôi bỏ đi!

Đến cái cuối cùng, Mộ Mai nhìn quanh, cảm giác mình cứ như đứa trẻ đang phi tang chứng cứ sau khi làm hỏng đồ đạc trong nhà, cô nhanh chóng vứt rác rồi chuồn khỏi “hiện trường”. Song, chạy được vài bước, cô lại quay trở về chỗ thùng rác, nhặt thanh gỗ nhỏ đặt bên cạnh, ấn rác xuống tận đáy.

Làm vậy chắc sẽ không bị phát hiện đâu nhỉ? Mộ Mai hài lòng nhìn túi rác bị mình “đày vào lãnh cung”. Vừa quay lại đã va phải một người sừng sững.

Cô ngẩng đầu lên, do khoảng cách quá gần, Mộ Mai phải dịch ra một chút mới xác nhận được người đang chắn trước mặt mình là Chu Á Luân.

Trên mặt anh ta hằn rõ nét không vui. Là do lần trước đã đoán sai tâm tư cô, trách cô không làm theo ý mình nên đến đây chặn đầu hỏi tội cô sao?

Mộ Mai hít thở thật sâu, thả lỏng người, đợi Chu Á Luân lên tiếng trước.

Thế nhưng lúc này lại xảy ra một chuyện khác, bãi rác ít ai lui tới bỗng đâu xuất hiện hai người đàn ông cao lớn oai vệ.Họ đưa cánh tay ngăn giữa Mộ Mai và Chu Á Luân, giọng nói lạnh lùng cảnh cáo: “Tránh xa cô ấy ra.”

Vệ sĩ Vưu Liên Thành thuê giọng điệu nói chuyện cũng hệt như anh!

Chu Á Luân cũng vốn chẳng phải dạng vừa, anh ta trừng mắt khiêu khích nhìn người vệ sĩ vừa lên tiếng kia, rồi mỉm cười với cô: “ Lâm Mộ Mai, không mời tôi vào nhà uống tách trà  sao, dù gì cũng là bạn bè ba năm không gặp, cũng có nhiều chuyện để tâm sự mà đúng không?”

Tâm sự á? Cũng phải, có một số việc nên thể hiện rõ lập trường.

Mộ Mai bình thản nói với hai người kia: “Anh vệ sĩ, nhiệm vụ của hai anh là bảo đảm an toàn cho tôi, tôi cũng có thể đảm bảo với hai anh rằng anh Chu Á Luân đây tuyệt đối không làm ra những việc đe dọa đến tính mạng của tôi cả.”

Hai người vệ sĩ ngầm trao đổi ánh mắt.

Dây dưa một lúc lâu, Mộ Mai tốn rất nhiều công sức mới thuyết phục được họ.

Chu Á Luân ngồi trên sô-pha tại phòng khách, Mộ Mai thì vừa pha trà vừa quan sát anh ta.

Sắc mặt của Chu Á Luân vô cùng ảm đạm, có thể thấy ngài Chu lâu nay đều sống như người thế ngoại đây đang mang đầy tâm sự trong lòng. Rốt cuộc là cái chuyện gì vậy nhỉ?

Mộ Mai đặt tách trà trước mặt Chu Á Luân, đợi anh uống xong tách hớp đầu tiên liền lên tiếng phủ đầu.

“Chu Á Luân, bất kể mục đích anh đến đây là gì, bất kể anh sẽ nói với tôi những gì, câu trả lời của tôi chỉ có một mà thôi, tôi sẽ không rời xa anh ấy. Chết cũng không!”

Mộ Mai gằn mạnh ba chữ cuối!

Sắc mặt của Chu Á Luân trở nên nặng nề hơn..

“Lâm Mộ Mai….” Chu Á Luân bạnh cằm, tên cô được thốt ra đượm nét ưu tư.

Cô nghiêng đầu giả vờ cười đùa với anh ta: “ Chu Á Luân, không phải là anh thích tôi đấy chứ? Cho nên anh mới ngăn cản tôi và Vưu Liên Thành ở bên nhau, hành xử như một đưa trẻ bị người ta cướp kẹo, khăng khăng mình không được thì người khác cũng không thể có được.”

Lâm Mộ Mai vẫn tự cao tự đại như trước đây. Nếu Chu Á Luân nhớ không nhầm, đây là lần thứ hai Lâm Mộ Mai hỏi anh câu ngớ ngẩn vô căn cứ này. Song nó vẫn khiến người dày dạn kinh nghiệm như anh luôn cảm thấy thẹn quá hóa giận, không sao bình tĩnh được.

“Lâm Mộ Mai, cô đúng là người phụ nữ đáng ghét, chỉ có chút nhan sắc nhợt nhạt mà tưởng rằng toàn bộ đàn ông trong thiên hạ đều đổ gục dưới váy của cô ư?” Chu Á Luân hơi nhướng mày, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt toát lên vẻ giảo hoạt tinh ranh trước mặt.

Lâm Mộ Mai nở nụ cười, còn kèm theo tiếng thở phào nhẹ nhõm một cách cường điệu: “ Thế thì tốt, nhưng mà, tôi nghĩ mãi không thông, anh không muốn tôi và Vưu Liên Thành ở bên nhau là vì cớ gì?

Chu Á Luân mấp máy môi, chẳng thốt nổi thành lời. Phải đấy, anh không có cớ gì cả, ít nhất trong mắt mọi người anh chẳng có cái cớ nào để chia rẻ họ.

“Lâm Mộ Mai, hôm đó những gì cần nói tôi đều đã nói rồi. ” Chu Á Luân miễn cưỡng nói tiếp lời: “Có một điều cô nên tỏ tường, Vưu tiên sinh nhất định  không cho phép hai người ở bên nhau đâu.”

Nhân vật mấu chốt cuối cùng đã xuất hiện. Vưu Lăng Vân sẽ không bao giờ cho phép kẻ đã hại chết người vợ ông ta yêu thương nhất chung sống với con trai mình.

“Lâm Mộ Mai mà tôi biết không phải là một cô gái ngốc nghếch, vọng tưởng sẽ ở bên Vưu Liên Thành đến răng long đầu bạc.” Chu Á Luân chòng chọc nhìn Lâm Mộ Mai đang rủ mi mắt vì lời nói của mình.

“Chu Á Luân, tôi biết, tôi biết hết. Nếu cho một vạn người nhận xét tình cảnh của tôi và Liên Thành, tôi nghĩ, sẽ có chín nghìn chín trăm chín mươi chín người trong số đó đều sẽ khuyên giống như anh.”

“Nhưng tôi vẫn phải cảm ơn anh, Chu Á Luân! Cảm ơn anh đã nói cho tôi biết những điều kia. Nếu không, tôi vẫn không biết hóa ra anh ấy đã hi sinh nhiều cho tôi như thế. Nếu không, tôi nghĩ mình sẽ không có dũng khí để bước tiếp cùng anh ấy nữa.”

Nhìn Lâm Mộ Mai cười ôn hòa với mình, Chu Á Luân thầm cười khổ. Hóa ra là vậy, thế thì chẳng phải anh đã làm ra việc tốt quá hóa lốp hay sao?

Thật nực cười! Tưởng sẽ chia tách được bọn họ lại vô tình kéo họ lại gần nhau hơn.

“Gặp được một tình yêu như vậy mà không hề cảm động, thế thì đâu phải là phụ nữ đúng không!”  Dứt lời, Mộ Mai khẽ hắng giọng, nhìn một vòng trong phòng khách.  Gối ôm trên ghế mới được hai người họ mua hôm kia,. Cửa kính sạch bong kin kít vừa được họ lau chùi sáng nay. Trông ra từ lớp kính trong veo là khoảnh sân Tứ hợp viện, trong đó có cả nhà trồng hoa chuyên nghiệp anh vừa dựng hôm trước.

Vưu thiếu gia của cô đã thật sự thay đổi, cậu nhóc xưa kia sống trong dinh thự trở nên rất tài ba cân được mọi thứ trên đời rồi.

“Tôi sẽ thật tốt với anh ấy, sẽ càng yêu anh ấy nhiều hơn, sẽ dùng thật nhiều điều tốt đẹp và thật nhiều tình yêu thương để báo đáp lại tình yêu mà anh ấy dành cho tôi. Chu Á Luân, đây chính là tình yêu của chúng tôi.”

“Tình yêu?” Chu Á Luân trầm giọng hỏi Lâm Mộ Mai, “ Thế thì tôi hỏi cô, cô cho rằng tình yêu sẽ duy trì được bao lâu? Để tôi nhắc cho cô biết, tình yêu của đàn ông và phụ nữ không giống nhau. Tình yêu của phụ nữ chỉ trao trọn cho một người đàn ông, nhưng tình yêu của đàn ông có thể dành cho rất nhiều rất nhiều người phụ nữ khác.”

Chu Á Luân hùng hổ nhìn Lâm Mộ Mai: “Cô đừng quên, trong người Vưu Liên Thành chảy dòng máu của ba mình. Có thể, bây giờ cậu ta yêu cô, nhưng nói không chừng một ngày nào đó cậu ta sẽ yêu người phụ nữ khác, và cũngyêu cô ta như yêu cô lúc này. Đến khi đó, có lẽ cô sẽ biến thành một A Tang thứ hai đấy! Lâm Mộ Mai, liệu rồi cô có thể hưởng thụ tình yêu của cậu ta được bao lâu?”

Mộ Mai nhìn xoáy vào mắt Chu Á Luân, chậm rãi nhấn mạnh: “Đến – Cuối – Cuộc – Đời!”

“Tôi sẽ dốc hết tất cả những gì tôi có được, giữ gìn tình yêu này đến suốt cuộc đời. Hơn nữa, tôi tin rằng tôi có thể làm đượcđiều này. Cho dù, đến một ngày nào đó, trời không chiều lòng người, tình yêu của anh ấy không còn nữa, tôi cũng sẽ không trở thành một A Tang thứ hai. Tôi sẽ lặng lẽ ra đi, sống tiếp cuộc đời của mình, tự do đi muôn nơi, tự tại hát nghêu ngao, thích làm gì thì làm.”

Ánh mắt ôn hòa bỗng chốc sáng quắc như viên trân châu được nước rửa qua theo từng lời kiên quyết.

Cô Tess hay mang trên người nhiều lớp vỏ bọc để bảo vệ bản thân đã thay đổi. Tình yêu của Vưu Liên Thành đã biến khiến cô trở thành tỷ phú, tâm hồn cũng trở nên kiên cường dám đối mặt với mọi gian khó trên đời

Trong phút chốc, Chu Á Luân thất thế tuyệt vọng, sự tuyệt vọng này đầu tiên đến từ Vưu Liên Thành sau đó là từ Lâm Mộ Mai.

Thế nhưng, Chu Á Luân vẫn không cam tâm, thở hắt một hơi, cố kiềm chế giông bão đang cuộn trào trong nội tâm.

“Lâm Mộ Mai, cô không thấy lạ sao? Tôi nhiều lần ngăn cản cô và Vưu Liên Thành ở bên nhau, nếu đơn thuần là bởi vì Vưu tiên sinh giao phó, lý do này có hơi quá mức khiên cưỡng một chút. Vưu tiên sinh chỉ là giao cho tôi nhiệm vụ hỗ trợ Vưu Liên Thành trong công việc thôi. Còn việc ngăn cản cô và Vưu Liên Thành không nằm trong nhiệm vụ của tôi. Cô chưa bao giờ nghĩ đến nguyên nhân thật sự vì sao tôi xuất hiện ở chỗ này ư?”

“Vậy nguyên nhân là gì?” Mộ Mai thờ ơ hỏi.

“Chẳng hạn như một bí mật, một bí mật mà Tống Thư Duyệt không tiếc ép con của mình phải thề độc.” Chu Á Luân kề gần Lâm Mộ Mai, nhìn bóng dáng mình phản chiếu trong mắt cô.

Anh nghe rõ nhịp tim mình đập cuồng loạn. Như thể bệnh nhân đang nằm trên bàn mỗ cận kề với cái chết, nhịp tim được phóng đại vô hạn.

“Vậy thì thưa anh, anh hãy nói cho tôi biết bí mật đó là gì đi?” Cô ra chiều hợp tác.

Chu Á Luân kiềm chế lửa giận. Nực cười, quả thật quá nực cười! Cái bí mật chết tiệt ngày ngày giày vò anh, lại nhẹ tênh qua lời nói của Lâm Mộ Mai

Có nên nói ra bí mật kia không? Sau khi nói xong, liệu biểu cảm xuất hiện trên mặt Lâm Mộ Mai có giống như một bên nhân khác đang đấu tranh với Tử thần trên bàn mổ giống như anh?

Khóe miệng Chu Á Luân khẽ nhếch, nhìn thẳng vào mắt cô. Có thể, chỉ một giây sau đôi mắt bình tĩnh này sẽ tràn ngập bão giông.

Lúc này Chu Á Luân mới thấy rõ đồng tử Lâm Mộ Mai đen tựa bóng đêm, trên đó đang in một gương mặt khác méo mó biến dạng.

Chu Á Luân bỗng hoảng sợ với hình ảnh mình tưởng tượng ra, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với Lâm Mộ Mai.

“Nói đi, bí mật gì?” Cô giục.

Rate

Số người tham gia 1

Sức gió +5

Thu lại

Lý do

YoungBB

+ 5

Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Báo cáo

682#

Tác giả| Đăng lúc 22-1-2019 08:06:05 |

Chỉ xem của tác giả

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu - Loan
Chương 164

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 164
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...