Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu - Loan

Chương 40

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mộ Mai quay lưng đi, Triệu Cẩm Thư phải cưỡng ép cô quay người lại đối mặt với anh. Cuối cùng cô không thể trốn tránh được nữa, quay sang nhìn anh bằng ánh mắt thương hại hệt như ánh mắt của Vưu Liên Thành luôn nhìn cô.

"Cẩm Thư, mấy ngày lễ Giáng sinh em đã ở cùng với Vưu Liên Thành, hai đứa em chỉ ru rú trong phòng khách sạn, không đi đâu cả. Em không thể rời bỏ những buổi tiệc xa hoa, đồ trang sức châu báu hay những món hàng xa xỉ, và cả những ánh mắt ngưỡng mộ của mấy cô gái cùng lứa kia được."

"Lâm Mộ Mai, em đừng nói những lời nhảm nhí này với tôi." Triệu Cẩm Thư gào lên, "Có phải Vưu Liên Thành đã cưỡng bức em không? Tôi có thể giúp em."

Mộ Mai che miệng, tiếng cười xuyên qua kẽ tay: "Cẩm Thư, anh cho rằng Vưu Liên Thành cưỡng hiếp em hoặc đã giở thủ đoạn với em à?"

Triệu Cẩm Thư nhìn Mộ Mai chằm chằm, gằn từng câu từng chữ: "Tôi biết em không phải là loại con gái đó."

Mộ Mai dừng cười, thở dài: "Em cũng cho rằng mình không phải loại con gái như vậy. Không phải em đã nhận lời về Bắc Kinh cùng anh vào cái hôm anh bảo em sao? Nhưng khi về đến nhà, soi mình trong gương, em đã đổi ý. Cẩm Thư, anh không biết thật ra việc hưởng thụ cuộc sống sung sướng, mặc quần áo thời trang, đeo những món trang sức như trên tạp chí, rồi tiệc tùng xa hoa về lâu về dài sẽ ăn mòn linh hồn anh. Tương tự như mấy cô gái trẻ tình nguyện trao đổi thân xác để lấy túi xách hàng hiệu vậy, bởi vì đồ hiệu khiến họ thỏa mãn."

"Lâm Mộ Mai..." Triệu Cẩm Thư nghiến răng.

Mộ Mai nhún vai: "Cẩm Thư, anh không cho em được cuộc sống đó. Điều anh có thể cho em chỉ là cuộc sống an nhàn thư thái, anh vĩnh viễn không thể nào cho em dạo trên biển vào ngày hè bằng chiếc du thuyền mang tên em, không thể cho em nhà cao cửa rộng, và càng không có năng lực cho em chiếc hộp đầy đá quý và châu báo để em có thể đeo theo tâm trạng mỗi ngày. Nhưng Vưu Liên Thành có thể."

Triệu Cẩm Thư siết chặt vai Lâm Mộ Mai, chỉ hận không thể bóp nát vai cô để cô ngừng nói.

"Sao vậy? Anh Cẩm Thư luôn rạng ngời như ánh dương không ngờ được Lâm Mộ Mai trong trắng tinh khiết trong lòng mình là loại người dung tục, nên thẹn quá thành giận à? Em phải nói rõ cho anh biết, thật ra em chủ động đấy. Tối qua em đã bảo em ghét đứa con gái đang ngồi trên máy bay kia đúng không? Cô ta chính là bạn gái của Vưu Liên Thành, vì thế mà em không vui, bèn quyến rũ cậu ta. Cẩm Thư, không biết hành động của em có phải là chó cùng rứt giậu không nhỉ?"

Chiếc áo len dày cộm vẫn không thể che được lồng ngực đang phập phồng kịch liệt vì tức giận của Triệu Cẩm Thư. Mộ Mai đặt tay lên lồng ngực anh.

"Được rồi, Cẩm Thư, em không đáng để anh tức giận đâu. Trên thế giới này, cô gái nào cũng muốn bản thân được ăn sung mặc sướng cả. Anh trở về Bắc Kinh đi! Em muốn sống bên cạnh Vưu Liên Thành, cho dù phải dùng thủ đoạn gì, em cũng phải giữ chặt cậu ấy. Chỉ cần anh nghĩ kỹ những lời bạn chị anh nói khi nãy sẽ hiểu thôi, đương nhiên em biết chút kiến thức thông thường ấy chứ, nhưng vì muốn cậu ấy vui vẻ nên em đã bất chấp tất cả. Có cần em giải thích cặn kẽ với anh mình đã làm gì không, hay là chúng ta tìm chỗ nào ngồi đi rồi em kể cho anh biết. Nói thật, bây giờ em đứng mệt lắm ấy..."

"Câm miệng, câm miệng." Triệu Cẩm Thư buông cô ra, bịt tai lại: "Lâm Mộ Mai, em câm miệng cho tôi. Lâm Mộ Mai em nhẫn tâm lắm."

"Em biết, em định chia tay trong vui vẻ, nhưng do anh ngốc quá, em đã nhiều lần ám hiệu rõ ràng như vậy mà vẫn không hiểu, em không muốn tốn tâm tư vào anh nữa." Mộ Mai hờ hững cất lời.

Triệu Cẩm Thư đau lòng, hai mắt đỏ ngầu: "Lâm Mộ Mai, chỉ mong tôi chưa bao giờ quen biết em, chỉ cầu mong sau này chúng ta sẽ mãi mãi không bao giờ gặp lại nhau nữa."

Mộ Mai đứng yên nhìn Triệu Cẩm Thư quay đi, nhìn anh chạy trốn khỏi nơi đây như gã điên, cho đến khi bóng dáng ấy mất hút cuối con đường. Cô ngẩng đầu nhìn trời, cười nhạt.

Tốt lắm, rốt cuộc không cần đau đầu vì Triệu Cẩm Thư ngây thơ nữa rồi, rốt cuộc không cần đau lòng vì sự cố chấp quá mức của Triệu Cẩm Thư nữa rồi.

Tốt lắm, từ nay về sau mình sẽ không ăn được món do Triệu Cẩm Thư nấu, cũng sẽ không được nhận quà sinh nhật từ anh nữa.

Sau đó, Mộ Mai ngồi xe buýt đi dạo khắp nẻo London, ngắm cảnh trong lành hiếm hoi của vùng đất này cho đến hết ngày. Lúc về nhà đã tối muộn, mẹ Xuân đang xem chương trình tivi, Mộ Mai lầm lũi cúi đầu đi thẳng về phòng. Bắt đầu từ lúc trở về từ Sicilia, cô không hề gọi bà là "mẹ Xuân" nữa.

"Mộ Mai, ăn cơm chưa?" Lâm Xuân gọi con gái nuôi mình lại.

"Ăn rồi ạ." Mộ Mai hít mũi, suýt nữa thì khóc.

"Con và Vưu Liên Thành..." Lâm Xuân chần chừ, không hỏi hết.

"Mẹ muốn hỏi có phải lễ Giáng sinh con ở chung với Vưu Liên Thành không chứ gì? Đúng vậy, mấy ngày đó con và cậu ấy luôn ở cùng nhau." Mộ Mai xoay tay cầm cửa, "Yên tâm đi mẹ Xuân, sẽ như mẹ mong muốn thôi, dù thế nào mẹ cũng được toại ý." Cô ngừng lại giây lát, "Còn nữa, mẹ đừng uống rượu nữa, không phải mẹ cần giữ sức khỏe cho tốt để ăn mừng Tống Thư Duyệt bất hạnh hay sao? Vậy mẹ phải giữ thân thể mình, trên thế gian này con chỉ có mỗi mình mẹ là người thân thôi."

Đóng cửa lại, Mộ Mai tựa vào ván cửa, tay đặt lên vị trí trái tim. Lạ thật, đến giờ này sao nó vẫn không đập điên cuồng, có phải cấu tạo tim của Lâm Mộ Mai khác người quá hay không? Đêm đó, Mộ Mai uống chút rượu, trong mơ mơ màng màng, cô nghe thấy tiếng cửa sổ phòng mình vang lên, tựa như tiếng chim gõ kiến đang mổ vào thân cây.

Mộ Mai đành ngồi dậy mở cửa sổ ra, hiện tại cô rất chán ghét bất cứ âm thanh nào trên thế giới này. Nhưng ngay sau đó, cô đã thấy Triệu Cẩm Thư, anh ngồi trên chạc cây sồi cao mấy mét, hương rượu thoang thoảng bay đến theo gió.

"Triệu Cẩm Thư, anh uống rượu à?" Mộ Mai biết, bởi vì tính chất công việc đặc thù nên Triệu Cẩm Thư không bao giờ đụng đến rượu.

Giây lát sau, anh nhảy từ chạc cây sồi qua cửa sổ vào phòng cô, cúi đầu hôn mạnh lên môi cô như giày xéo.

"Mộ Mai, có chết anh cũng không tin em là loại con gái ấy."

Lâm Mộ Mai cảm thấy rất mệt.

"Mộ Mai, nếu anh nói với em anh không quan tâm đến những việc kia thì sao? Nếu anh nói anh chỉ cần em ở bên anh thôi thì sao?"

Mộ Mai nhích người về phía sau, cởi nút áo ngủ ra, cười vô cùng quyến rũ: "Triệu Cẩm Thư, nếu anh cảm thấy uất ức vì đã tốn công tốn sức suốt mấy năm ròng ở em mà không đạt được gì, thế thì tối nay chúng ta ngủ với nhau đi. Anh muốn mấy lần thì làm ngần ấy, sau khi xong việc chúng ta sẽ chấm hết, từ nay về sau không phải lãng phí thời gian cho em nữa."

Đêm đó, vào lúc rạng sáng, Mộ Mai đã bị ăn một cái tát vô cùng vang dội của Triệu Cẩm Thư.

***

Vào buổi chiều sau năm mới một tuần, Mộ Mai mới quay lại dinh thự họ Vưu. Hồi ở Sicilia, Vưu thiếu gia đã rất hào phóng cho cô nghỉ phép mười ngày, mà hôm nay vừa đúng hết kỳ phép. Dinh thự giăng đèn kết hoa rực rỡ đón chào vị khách quý Đông Tiểu Quỳ đến từ phương xa, bóng người giúp việc bận rộn qua lại, kèm theo tiếng cười nói hòa thuận vui vẻ. Mộ Mai đứng nơi đó, lắng nghe tiếng cười của cô gái vừa tròn mười tám tuổi như chim sơn ca hót véo von.

"Lâm Mộ Mai, mới mấy ngày không gặp mà cô đã đẹp hơn rồi." Chu Á Luân cất giọng trêu chọc.

Bóng lưng yêu kiều đứng bên cạnh Vưu Liên Thành quay người lại.

Mộ Mai mỉm cười, làm sao có thể không xinh đẹp được kia chứ? Cô biết hôm nay sẽ gặp Đông Tiểu Quỳ nên đã cố ý trang điểm tỉ mỉ, thả mái tóc đen mượt mà buông xõa qua vai, đeo đôi bông tai kim cương lấp lánh, mặc áo len đen ôm sát người, kết hợp với chiếc váy vintage màu xanh nước biển, trên tay còn vắt chiếc áo choàng. Lúc này, trong ánh đèn sáng rực, có cơn gió khẽ lay nhẹ vạt váy cô.

Đầu năm 2007, cuối cùng Lâm Mộ Mai đã gặp được Đông Tiểu Quỳ trong truyền thuyết kia.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu - Loan
Chương 40

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 40
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...