Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu - Loan

Chương 175

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ba đừng nói cho cô ấy biết được không?" Vưu Liên Thành đờ đẫn lặp đi lặp lại.

Vưu Lăng Vân vẫn nhất quyết lắc đầu.

"Con không cai được tình yêu với cô ấy, con không thể rời xa cô ấy. Con muốn ở bên cô ấy, chỉ muốn ở bên cô ấy thôi... Con mặc kệ mọi thứ, không quan tâm đến bất cứ gì cả... Con..." Anh tựa lưng vào cửa, lẩm bẩm từng lời đứt quãng, nói năng cũng không mạch lạc, giống như một đứa bé đang ăn vạ.

"Vậy cũng tốt, Liên Thành, con làm vậy ba cầu còn không được nữa kia." Ông nghiến răng, "Ba đã sớm muốn cho Lâm Mộ Mai một bài học, muốn cho cô ta sống trong cảnh giày vò suốt đời. Cô ta đã hại chết mẹ con, còn dạy hư con. Liên Thành của ba ngoan biết mấy, nhưng lại vì Lâm Mộ Mai mà cãi lời ba hết lần này đến lần khác..."

Vưu Lăng Vân dừng lại cười gằn: "Liên Thành, con không cảm thấy mình con ôm lấy những việc này không công bằng sao? Để mình con gánh chịu ba không cam tâm chút nào. Cho nên ba cực kỳ mong đợi cảnh Lâm Mộ Mai biết hết mọi việc. Đến lúc đó..."

Vưu Lăng Vân cười sang sảng, cúi đầu hỏi: "Sau khi biết những việc này, Liên Thành, con đoán Lâm Mộ Mai sẽ có phản ứng thế nào?"

Chàng trai trẻ dưới đất chậm chạp vươn tay ra nắm lấy ống quần ông, khẩn cầu nhìn ông: "Ba, đừng khiến con hận ba. Những lời con nói trước kia chỉ là ngoài miệng thôi, ba đừng để con thật sự hận ba."

Vưu Lăng Vân quay mặt đi, không nhìn vào mặt Vưu Liên Thành nữa: "Liên Thành, ba thấy đúng là Lâm Mộ Mai đã dạy hư con rồi. Đối với chuyện này, ba chỉ đành nói đáng tiếc thôi."

Đồng hồ trên cổ tay đã lặng lẽ nhích đến thời hạn mười phút, Vưu Lăng Vân thầm thở dài, con trai ông thật sự quá cố chấp, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Ông đành đưa tay chỉ: "Liên Thành, con nhìn đi, Stephen đã đến rồi, con xem anh ta đang làm gì kìa?"

Vưu Liên Thành nhìn theo hướng tay ông. Người đàn ông thường đến dinh thự nhà anh kể anh nghe mấy chuyện thú vị đang đứng cách đó bảy tám mét, khom người xuống làm gì đó, điểm màu đỏ lập lòe trong phòng chợp tắt.

Sau đó anh ta thoáng nhìn về phía này, do khoảng cách quá xa, Vưu Liên Thành không thấy rõ vẻ mặt của Stephen, chỉ thấy anh ta vẫn khom người.

"Đừng, ba..." Vưu Liên Thành thì thào.

"Tại sao lại đừng, bởi vì Lâm Mộ Mai, ba mới không có cơ hội gặp mặt mẹ con lần cuối. Đây chính là nỗi đau luôn canh cánh trong lòng ba, ba nhất định phải cho cô ta nếm trải cảm giác đau không bằng chết."

Vưu Liên Thành nhìn chằm chằm cánh cửa điện tử, Stephen cao lớn đã thẳng người dậy, mắt anh cay xè, Vưu Lăng Vân vẫn còn lảm nhảm bên tai.

"Liên Thành, ba vô cùng mong đợi lúc chân tướng được vạch trần, nếu để Lâm Mộ Mai biết..."

Suy nghĩ anh bắt đầu tan rã, không biết ông đang nói gì, chỉ biết Stephen sắp sửa dợm bước. Một cơn ớn lạnh chạy khắp người, anh nghe rõ giọng ba mình.

"Liên Thành, nếu Lâm Mộ Mai biết mẹ con cũng chính là..."

"Đừng, đừng..." Vưu Liên Thành gào to.

Trong lúc hoảng hốt, anh như thấy được lực lượng vô hình nào đó lôi Mộ Mai của anh vào vực sâu hắc ắm. Vực sâu xấu xí, nguy hiểm ấy giương nanh múa vuốt nuốt chửng lấy cô.

Vưu Liên Thành vội vã bật dậy khỏi mặt đấy, ôm lấy người đàn ông mà mình đã gọi là ba suốt hai mươi ba năm qua, ôm chặt thật chặt, lớn tiếng nức nở.

"Ba, đừng đưa những thứ đó đến trước mặt cô ấy. Trên đời này không ai có thể chịu được sự thật kia, cô ấy đã đủ bất hạnh rồi, nếu để Mộ Mai biết, cô ấy sẽ điên mất. Ba, con nghe lời ba, nghe lời ba hết. Con sẽ chấm dứt với cô ấy."

Vưu Lăng Vân đưa tay ôm lấy con trai mình, đứa con trai còn cao lớn hơn cả ông đang run cầm cập trong ngực ông. Ông cố cứng lòng: "Chỉ chấm dứt thôi sao? Liên Thành là một đứa bé thông minh, ba hơi sợ, sợ con lại sẽ đối phó ba giống như mấy ngày trước nữa."

"Không, không, không, không, không..." Vưu Liên Thành lắc đầu nguầy nguậy, luôn miệng cam đoan, "Con sẽ đưa cô ấy đến nơi xa thật xa, nơi mà con mãi mãi không bao giờ đặt chân đến. Con sẽ nghe lời ba, sống nghiêm túc, vào lúc nên kết hôn thì sẽ tìm một cô gái xứng đôi với con, sau khi cưới sẽ đối xử tốt với cô ta, sẽ cùng cô ta sinh con dưỡng cái, sẽ đi theo quỹ đạo ba mong muốn. Con cam đoan con sẽ làm vậy. Cho nên con xin ba, ba hãy bảo Stephen dừng lại đi."

Vưu Lăng Vân từ từ giơ tay lên, hết sức nặng nề ra hiệu với bên ngoài.

***

Vưu Liên Thành rời khỏi cánh cửa kia, thất thểu đi men theo hành lang dài hun hút, gặp được Nguyệt Như đang đứng cuối hành lang.

"Liên Thành, dì Nguyệt đã chuẩn bị bữa tối cho con rồi này."

Anh đờ đẫn đi theo bà, rời khỏi hành lang, thông qua khe hở táng cây, thấy được bầu trời đã chuyển sang màu xanh mực. Chắc hẳn nó sợ lắm nhỉ? Màn đêm sắp sửa kéo đến bủa vây lấy nó rồi.

Vưu Liên Thành trở về câu lạc bộ đã hơn chín giờ tối. y Mộ Mai đang ngồi xếp bằng trên thảm lông, vệ sinh máy chụp ảnh. Anh rón rén đi đến, ngồi xuống ôm lấy cô từ phía sau, tựa đầu vào vai cô, trong hơi thở mang theo hương rượu anh đào.

Tên hư hỏng này vốn đã hứa trở về ăn tối với cô vậy mà lại bỏ cô một mình đi uống rượu. Nghĩ đến đây, Mộ Mai lườm Vưu Liên Thành, ánh mắt chứa đầy oán trách.

"Mộ Mai, cái liếc mắt này của em làm xương cốt anh rộn rạo hết rồi này. Em thơm quá, dù nhà điều chế nước hoa giỏi nhất thế giới cũng không thể nào điều chế được hương thơm trên người em, mùi hương khiến người ta điên đảo tâm hồn!" Anh rủ rỉ bên tai cô.

Vưu thiếu gia lại nói ngon nói ngọt dỗ cô đây mà! Rõ ràng cô còn chưa tắm nữa cơ. Thế nhưng lời ngọt ngào này vẫn khiến cô lâng lâng. Buông máy chụp ảnh ra, Mộ Mai phủ tay mình lên tay anh.

"Được rồi Vưu thiếu gia, không trách anh không về ăn tối với em nữa, tha thứ cho anh dám bỏ em lại đi uống rượu đấy."

Anh khẽ cười bên tai cô, chóp mũi cọ vào chân tóc cô. Mộ Mai sợ nhột né tránh, vừa nghiêng đầu đã bị anh thuận thế ngậm lấy vành tai, răng day nhẹ.

Như thể bị điện giật, người cô run lên, thở hổn hển.

Một giây sau, cô đã bị anh ôm ngồi trên đùi trái của mình, chân phải quấn đến, cả người anh bao bọc lấy thân thể cô. Hai cơ thể dán chặt lấy nhau. Mộ Mai khó chịu cựa quậy, nhưng hành động này lại khiến tiếng hít thở của anh nặng nề hơn.

"Mộ Mai, anh muốn em."

Sặc, người này đúng là luôn thể hiện tinh lực vô hạn của mình với cô mọi lúc mọi nơi mà. Hương rượu anh đào thoang thoảng theo hơi thở anh lan tận đáy lòng cô, làm tim cô xốn xang.

"Nhưng mà Liên Thành..." Mộ Mai nũng nịu, "Em còn chưa tắm nữa..."

Lời này nếu là lúc bình thường, Vưu thiếu gia nhất định sẽ ngả ngớn bảo "chúng ta tắm chung nào" hoặc "làm xong rồi tắm", thế nhưng lần này Vưu Liên Thành lại có đáp án khác hẳn: "Vậy em tắm đi, anh chờ em!" Giọng nói sao mà dịu dàng.

Mộ Mai quay đầu lại nhìn anh, ánh mắt anh trông mong đáng yêu tựa chú cún con vậy.

Tắm rửa xong, Mộ Mai quyết định chọn lấy một chiếc áo sơ mi trắng của Vưu Liên Thành thay vì đống áo ngủ mỏng tang treo trong tủ. Vạt áo chỉ vừa phủ qua mông một chút, chất vải mềm mại tôn lên thân thể duyên dáng, dưới vẻ yểu điệu lại mang theo chút hoang dã, kết hợp với đôi chân nõn nà dài miên man bên dưới lại càng tuyệt phối.

Vì muốn tạo hiệu ứng gợi cảm như các cô người mẫu trên tạp chí playboy, Mộ Mai còn mặc chiếc quần lót bằng ren đen, và để hở hai nút trên cùng.

Cô ngắm nghía mình qua gương, hết sức hài lòng. Nhóc tóc xoăn yêu dấu, lát nữa anh đừng làm ra chuyện chảy máu mũi mất mặt nhé.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu - Loan
Chương 175

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 175
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...