Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 110

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trời vừa hửng sáng, gió thổi vi vu, khiến căn phòng trở nên quạnh quẽ.

Namtử đã ăn vận chỉnh tề đâu vào đấy đứng bên giường, nhìn thiếu nữ đang ngủ say, thân hình bất động không biết đã đứng được bao lâu.

Bỗng nam tử vươn tay, chần chừ, rồi lại nhanh chóng thu hồi, nắm rồi lại buông, cứ nắm rồi lại buông, trước sau vẫn không tính vươn tay.

Không vội, y ngồi xuống giường, nhìn dung nhan nhuốm màu mỏi mệt của thiếu nữ đang ngủ say, cuối cùng vẫn nhịn không được vươn tay, vuốt ve gò má thiếu nữ. Làn da mềm mềm, lành lạnh, trơn trơn như da em bé.

Ánh nhìn trầm lắng, y giật phắt tay lại, đứng dậy, trong đôi mắt đen như đáy hồ sâu có cái gì đó di động, sắc mặt phút chốc trở nên thâm trầm, rồi tất cả lại trở lại bình thường.

"Đừng trách ta......"

Lời nói như tiếng thở dài lạc lỏng giữa buổi sớm đầy sương, không để lại một chút dấu vết, nhìn nàng lần cuối, nam tử kiên quyết bỏ đi —-

Khó chịu, thật sự rất khó chịu.

Cơn đau khôn nguôi này, như đau từ tận trong xương, cả người như bị cơn đau ấy bao trùm, khiến nàng thở không ra hơi.

Trong căn phòng tăm tối, thiếu nữ nằm trên giường co rúm người lại, mặt trắng bệch như tuyết, hai mắt nhắm nghiền khẽ rung động, mồ hôi chảy xuống hai bên thái dương, còn có thứ gì đó đọng trên hàng mi dày, như là nước mắt.

Đau quá, đau quá.

Cứ như có hàng ngàn hàng vạn con kiến cắn vào xương, vào thịt nàng, đau lắm, đau đến nỗi nàng hận không thể được chết ngay lập tức.

Thiếu nữ đau đớn bừng tỉnh khỏi giấc mơ và quay về với hiện thực, hàng mi dày rung rung, đôi mắt mọng nước toàn là thống khổ.

Đau quá, đau quá.

Nàng biết cho đến giờ mình không phải là người kiên cường, nàng rất sợ đau, rất rất sợ, sợ đến nỗi dù chỉ đau có chút xíu như bị một hòn đá rơi nhỏ rơi trúng đầu cũng sẽ khiến nàng khóc òa, mẫu thân luôn nói nàng là con quỷ thích khóc, nếu được, nàng mong mình vĩnh viễn sẽ là con quỷ thích khóc.

Nhưng từ sau khi mẫu thân qua đời, nàng biết, dù mình có đau đến sắp chết, cũng sẽ không có ai lo cho nàng, không có......

Cho nên, dù rất rất đau, nàng cũng sẽ không nói ra, bởi vì vốn chẳng có ai nghe......

Nhưng......

Nương à, Ngưng Nhi rất mong, rất mong người có thể xoa đầu Ngưng Nhi lần nữa, mắng Ngưng Nhi là con quỷ thích khóc, rất mong, rất mong......

Thời gian cứ thế trôi đi, cuối cùng cơn đau cũng dứt, ngây người nhìn đầu giường được chạm trổ hoa văn, đôi mắt tựa mắt nước hồ thu, bình tĩnh mà sâu lắng.

Rất lâu sau, nàng gượng người ngồi dậy, vuốt cái trán ướt đẫm mồ hôi, bỗng cười khan, thản nhiên nhưng đầy tự giễu.

Số lần phát độc cách nhau ngày càng ngắn. Lúc đầu thì một tháng phát tác một lần, nay lại mười ngày một lần, có phải dần dà, sẽ trở thành một ngày một lần? Rồi sau đó, sẽ phải chịu đau từng khắc từng khắc hay không?

Co gối theo thói quen, nàng đặt cằm trên đầu gối, như một con thú nhỏ sợ lạnh.

—- Nương à, tha thứ cho ý nghĩ yếu đuối vừa rồi của Ngưng Nhi, Ngưng Nhi đã hứa với người là phải kiên cường, xin lỗi, xin người tha thứ cho Ngưng Nhi!

Một thoáng ngẩn ngơ, lúc hoàn hồn, trời đã sáng rồi, hiếm khi không thấy Lưu Dục gõ cửa phòng nàng vào lúc sáng sớm.

Tự thay y phục, rửa mặt chải đầu xong, lúc đẩy cửa bước ra, vừa hay Lưu Dục cũng mới đến.

Cả hai đều ngây ra.

Cuối cùng vẫn là Lưu Dục phá tan sự im lặng trước: "Sao nương nương dậy sớm thế?"

Liễu Vận Ngưng có hơi kinh ngạc, nói: "Không phải bình thường đều phải dậy sớm sao?"

"Nhưng......" Lưu Dục đỏ mặt, ngay cả tai cũng đỏ: "Bệ hạ đã dặn, không được quấy rầy nương nương nghỉ ngơi."

"......"

"......"

Cả hai đều đỏ bừng mặt.

Rồi Lưu Dục thận trọng hỏi: "Nương nương, dạo gần đây thật đúng như Đào phi nói sao? Vậy không phải nương nương sẽ mệt lắm ư? Thế —-"

"Không phải đâu!" Liễu Vận Ngưng nhanh chóng cắt ngang lời nàng, mặt càng thêm đỏ: "Cũng chỉ có đêm qua mà thôi......"

"Ồ......"

Hai người đều im lặng.

Hồi lâu, Lưu Dục quan sát sắc mặt của Liễu Vận Ngưng, hỏi: "Nương nương có muốn ra ngoài tản bộ không? Không khí buổi sáng rất tốt cho sức khỏe."

"Ừ!" Nàng gật đầu đồng ý.

Hai người im lặng đi dạo trên tuyết.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...