Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 116

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bão tuyết nổi lên, tuyết bay phất phơ trong không trung rồi rơi xuống, Lãnh Hàn Vũ lưng đeo hòm dược, bước nhanh đến Bích Tỷ cung.

Thị nữ

dẫn đường cho y tỏ vẻ lo lắng sốt ruột, bước đi cũng ngày một mau: "Lãnh Thái y, sáng sớm hôm nay nương nương đã cảm thấy không thoải mái, đầu

óc thì váng vất, không còn sức để rời giường."

Lãnh Hàn Vũ vừa nghe vừa hỏi: "Vậy ngoại trừ đau đầu ra nương nương còn cảm thấy không khỏe chỗ nào nữa không?"

"Không rõ lắm, nương nương chỉ bảo đau đầu, thế nên nô tỳ liền vội vàng chạy

đến Thái y viện mời người. Sao thế? Bệnh của nương nương nghiêm trọng

lắm sao?"

"Không, bây giờ vẫn chưa biết được, phải chẩn đoán qua thì mới chính xác."

"Vâng!" Thị nữ vẫn còn lo lắng, nhưng cũng gật đầu.

Khi chấm dứt cuộc đối thoại thì hai người cũng vừa đến Bích Tỷ cung.

Nhờ thị nữ dẫn đường, Lãnh Hàn Vũ cúi đầu bước vào trong.

Trong phòng ấm áp nhờ bếp sưởi, rèm giường buông xuống để chắn tầm nhìn của người bên ngoài.

Nghe thấy tiếng động, một thanh âm yếu ớt phía sau rèm truyền đến: "Thải Nhi đấy à?"

"Dạ, nương nương, nô ỳ đã mời Lãnh Thái y đến rồi."

Nghe Thải Nhi nói xong, người sau rèm liền chuẩn bị rời giường, Thải Nhi

bước đến nói với Lãnh Hàn Vũ: "Lãnh Thái y, mời người ra ngoài một chút

được chứ?"

"A? Được!" Lãnh Hàn Vũ biết Vân phi còn chưa kịp vận

xiêm y chỉnh tề, liền nhớ ra bản thân chưa chi đã lỗ mãng xông vào, mặt y không khỏi đỏ lên, nghe Thải Nhi yêu cầu xong liền nhanh chóng lui ra.

Một lát sau, Thải Nhi bước ra khỏi phòng, đối diện Lãnh Hàn Vũ với vẻ áy

náy: "Có lỗi với Lãnh Thái y quá, hồi nãy là do nô tỳ sơ suất."

"Không sao!" Trên mặt y vẫn còn chút lúng túng.

"Nương nương cho mời người vào!"

"Ừ!"

Khi Lãnh Hàn Vũ bước vào phòng, Vân phi đã ăn vận chỉnh tề đang ngồi dựa nửa người vào thành giường, sắc mặt tái nhợt.

Lãnh Hàn Vũ thi lễ với nàng, nói: "Hạ quan bái kiến nương nương."

"Không cần đa lễ." Nàng yếu ớt phất tay, sắc mặt cũng vì cử động nhiều nên càng tái nhợt.

Lãnh Hàn Vũ nói: "Xin nương nương hãy đưa tay ra."

Vân phi vươn tay.

Một lúc sau, Lãnh Hàn Vũ thu hồi sợi chỉ đỏ buột trên tay Vân phi, im lặng

một hồi, vẻ mặt nghiêm trọng: "Hiện giờ nương nương đã không còn trở

ngại gì nữa, nhưng—-" Y ngẫm nghĩ, muốn nói lại thôi, thấy Vân phi vẫn

còn suy yếu, y quay đầu hỏi Thải Nhi: "Hôm qua nương nương có ăn hay

chạm phải thứ gì lạ không?"

Thải Nhi nhớ lại rồi đáp: "Từ khi

Lãnh Thái y nói nương nương đã mang thai, bữa ăn của nương nương đều do

trù phòng làm, chắc chắn là không có gì khác lạ, còn về chuyện chạm

thì......"

Ngập ngừng, nàng bỗng trợn mắt, như bừng tỉnh đại ngộ: "Đúng rồi, hôm qua Lệ phi đã mang một bao phấn thơm đến, nói là để an

thần dưỡng trí, nô tỳ ngửi thử thì thấy rất là thơm, sau đó liền cảm

thấy thoải mái nên tối hôm qua đã đưa cho nương nương dùng, Lãnh Thái y, ý người có phải là do túi phấn đó không?"

Vẻ mặt Lãnh Hàn Vũ vô cùng nghiêm túc: "Ngươi mang túi phấn đó lại đây cho ta xem!"

"Vâng!" Thải Nhi chạy đi, không lâu sau nàng cầm một cái lư hương đến: "Lãnh Thái y, chính là cái này, người ngửi thử xem."

Lãnh Hàn Vũ đón lấy, đưa sát mũi ngửi thử, giây tiếp theo, sắc mặt đại biến: "Thải Nhi cô nương, cái này đúng thật là Lệ phi nương nương đã mang đến sao?"

"Đúng vậy, sao thế?"

Lãnh Hàn Vũ nhìn nàng nghiêm túc, trầm giọng nói: "Bên trong bột phấn này còn trộn một loại phấn nữa!"

"Phấn?" Thanh âm Thải Nhi nhỏ dần, nhìn Lãnh Hàn Vũ với vẻ ngờ vực, rồi nhìn chằm chằm lư hương: "Sao có thể thế được!"

"Thải Nhi cô nương, xin người hãy giao lư hương và túi phấn cho ta, chuyện này rất mực hệ trọng, ta phải bấm báo với bệ hạ!"

"Lãnh Thái y—-"

Thanh âm yếu ớt vang lên, Lãnh Hàn Vũ ngẩn ra, vội xoay lại: "Nương nương có gì căn dặn?"

"Lãnh Thái y, bổn cung muốn nhờ ngươi một việc......" Một câu đơn giản như vậy cũng đã rút cạn toàn bộ sức lực của nàng.

Lãnh Hàn Vũ nói: "Nương nương cứ nói!"

"Đừng đem việc này bẩm báo lại với điện hạ......"

"Nương nương!" Thải Nhi hoảng hốt.

Lãnh Hàn Vũ sững sờ đến độ quên cả lễ tiết, ngẩng mặt nhìn nàng.

Vân phi không để ý đến Thải Nhi, chỉ bình tĩnh nhìn Lãnh Hàn Vũ: "Lãnh Thái y, bổn cung hy vọng ngươi không nói chuyện này ra."

"Nhưng—-"

"Lãnh Thái y, bổn cung ra lệnh cho ngươi, đừng đem việc này nói ra." Vân phi

đột nhiên cắt ngang lời y, nhưng vừa nói xong liền cảm thấy nghẹt thở,

Thải Nhi bước đến vỗ lưng cho nàng.

Lãnh Hàn Vũ lẳng lặng nhìn nàng: "Thứ lỗi, thưa nương nương, hạ quan từ chối."

Vân phi im lặng ngẩng mặt nhìn y.

"Nếu hạ quan đã vào cung làm Thái y, nhất định phải chịu trách nhiệm với bệ

hạ, chịu trách nhiệm với nương nương, việc này vô cùng hệ trọng, thứ cho hạ quan không thể đáp ứng yêu cầu của nương nương."

Vân phi nhìn thẳng vào ánh mắt kiên định của y, rồi lẳng lặng dời mắt, nói với Thải

Nhi: "Bổn cung không còn đáng lo nữa, Thải Nhi, đừng làm mất thêm thời

gian của Lãnh Thái y, tiễn Lãnh Thái y về đi."

"Dạ, nương nương!" Thải Nhi ngừng vỗ lưng cho nàng, đến trước mặt Lãnh Hàn Vũ: "Lãnh Thái y, mời!"

Lãnh Hàn Vũ trả lễ: "Hạ quan cáo từ trước!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 116
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...