Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 92

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gió thổi 'vi vu', đưa mắt nhìn thì thấy toàn một màu trắng chói mắt. Đứng tại đây, vốn chẳng ai có thể định rõ phương hướng, vậy mà giờ đây, ngay trong bảo tuyết, một cái bóng màu vàng nhạt đang bước từng bước nặng nề, lộ trình ngày càng chậm, vì ăn vận quá nhiều nên điều đó khiến nàng trông có vẻ ngốc nghếch và chậm chạp.

Mỗi bước chân như muốn lún sâu vào tuyết, lạnh thấu xương, mỗi lần như vậy đều phải tốn rất nhiều sức rút chân ra, rõ ràng đã đi rất lâu rồi, nhưng trên thực tế mới đi được có vài chục bước mà thôi.

Cái bóng màu vàng nhạt bỗng dừng lại, xoay người nhìn đằng sau, bốn phía thật yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi chỉ nghe thấy tiếng gió thổi 'vi vu' và tiếng hít thở nặng nề của nàng.

"Hàn Tịnh Triệt, ngươi đúng là đồ đầu gỗ to xác!" Mắt đã hoe hoe đỏ, cay cay còn bị gió lạnh táp vào, thật sự rất khó chịu.

"Hàn Tịnh Triệt, ta ghét ngươi!" Nước mắt âm ấm trào khóe mi, nàng khịt khịt mũi, luồng khí lạnh xâm nhập phổi, khiến nàng ho mạnh, ho đến nỗi mặt đỏ bừng lên, nàng gạt nước mắt hờn dỗi, xoay người tiếp tục vẫy vùng trong tuyết.

"Ngươi là đồ khốn nạn to xác! Đồ khốn nạn......" Rõ ràng đang mắng người ta, nhưng tim lại quặn đau, gần như hít thở không thông.

"Hiên Viên Kỳ, ngươi cũng là đồ khốn nạn, đồ khốn nạn......" Nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má, rơi xuống nền tuyết trắng, hòa làm một với nó.

"Các người đều ăn hiếp ta, ăn hiếp ta......" Nàng oán hận mắng, nước mắt rơi càng nhiều, lưu đầy trên khuôn mặt tròn tròn của nàng, khóe mắt hoe đỏ, mũi cũng đỏ, bộ dạng ấm ấm ức ức rất giống một tiểu hài tử không được ăn kẹo.

"Ta rõ ràng thích y như vậy, ta còn trả y lại cho nàng, tại sao các người còn ăn hiếp ta?" Lảo đảo, nàng ngã nhào xuống đất, tuyết lạnh thấm vào y phục rồi truyền vào nàng nàng, rùng mình gượng gạo.

Vùng vẫy muốn đứng dậy, cổ chân lại đau thấu tim, mặt mày nhăn nhó vì đau, khiến cho dung nhan diễm lệ biến thành trái mướp đắng.

"Khốn nạn, khốn nạn, ngay cả ngươi cũng ăn hiếp ta......" Đưa tay cào lớp tuyết một cái thật mạnh, mặc cho tay đỏ tấy cả lên, giờ nàng chỉ muốn phát tiết hết nỗi uất hận trong lòng.

"Hiên Viên Kỳ......" Nàng khóc nấc, như một đứa bé bị người ta vứt bỏ: "Tại sao người ngươi thích không phải là ta, tại sao......"

"Rõ ràng ta đã dằn lòng vì lợi ích toàn cục, ta đã tự nguyện bỏ đên đây , tại sao ta cũng không chiếm được hạnh phúc từ tên ngốc Hàn Tịnh Triệt, đồ khốn nạn to xác, đồ khốn nạn, đáng ghét, ta ghét ngươi chết đi được......"

"Tại sao lại muốn đưa ta về, tại sao ai cũng muốn ức hiếp ta, đáng ghét, đáng ghét, các người là đồ đáng ghét, ta hận các người chết đi được......"

Đôi tay sưng tấy chết lặng, chẳng còn cảm thấy lạnh nữa, nước mắt ấm nóng chảy xuống gò má, phút chốc liền trở nên lạnh lẽo.

"Ô ô, đáng ghét......" Cả người chôn sâu trong tuyết, mặt rúc vào khuỷu tay, tiếng khóc thút thít cứ quanh quẩn giữa khoảng không tĩnh lặng, ấm ức vô cùng.

Lúc Hàn Tịnh Triệt tìm được đến đây, thấy cái bóng màu vàng nhạt nằm dưới đất, khóc lóc một mình, đôi mắt đen láy cũng bớt lo lắng phần nào, thở phào nhẹ nhõm.

Y bước chậm lại, cái bóng màu vàng kia không hề hay biết, vẫn nằm im dưới đất, bả vai hơi hơi run rẩy.

"Liễu Uẩn Nịnh—-" Cái bóng màu vàng cứng đờ, giây tiếp theo, ngẩng đầu dứt khoát, khuôn mặt ửng đỏ ướt đẫm nước mắt, hai mắt long lanh, tim Hàn Tịnh Triệt bỗng đập lỗi một nhịp.

"Tịnh Triệt tướng công—-" Nàng vừa gọi, vừa mếu máo, càng khóc lớn hơn, giống như muốn khóc hết sự ấm ức trong lòng, nước mắt không ngừng tuôn rơi, từng giọt từng giọt rơi xuống nền tuyết, rất nhanh liền mất dấu.

Lòng thầm thở dài, Hàn Tịnh Triệt ngồi xổm xuống, nói: "Về thôi!"

"Ta không muốn!" Nàng nhanh chóng cự tuyệt: "Trở về rồi ngươi sẽ đưa ta về lại đó, ta không muốn, ngươi không phải chê ta phiền phức sao? Ta không phiền ngươi nữa là được!"

"Về thôi!" Y lặp lại lần nữa, mày chau lại.

"Ta không muốn!" Nàng cố chấp: "Dù sao ngươi cũng chê ta phiền phức, ta tự rời đi còn chưa đủ sao? Ngươi khỏi quản!"

Không thể kiên nhẫn hơn được nữa, Hàn Tịnh Triệt chẳng nói chẳng rằng, đưa tay lôi nàng dậy, nhưng Liễu Uẩn Nịnh đã quyết tâm đối nghịch với y, đương nhiên không có chuyện dễ dàng thỏa hiệp.

Thấy nàng không chịu hợp tác, vốn còn bận tâm sợ nàng bị thương nên không dám dùng nội lực, Hàn Tịnh Triệt trở tay, Liễu Uẩn Nịnh liền bị y lôi dậy.

"Đau......" Nàng la lên, mặt nhăn nhó, Hàn Tịnh Triệt thấy vậy liền ngây ra, bất giác buông tay, nhưng Liễu Uẩn Nịnh lại đột nhiên ôm cứng lấy y: "Hàn Tịnh Triệt khốn nạn, ngươi muốn làm ta đau chết à! Không biết dịu dàng gì cả, ngươi không thấy chân ta bị thương sao? Khốn nạn, ngươi cố ý đúng không?"

Hàn Tịnh Triệt chau mày: "Chân ngươi sao thế?"

"Sao là sao? Ngươi mù à? Chân ta bị trặc rồi!" Nàng hất tay y ra, khập khiễng bước đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...