Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 85

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn thẳng vào đôi mắt kinh ngạc của Liễu Vận Ngưng, Hiên Viên Kỳ nói mà mặt không đổi sắc: "Hiện giờ đang ở bên ngoài cung, không cần giữ lễ tiết như vậy."

"À!" Liễu Vận Ngưng đáp lại: "Bệ......"

"Hả?"

Nghe giọng điệu trầm thấp đầy nghi vấn của y, Liễu Vận Ngưng chau mày, rồi ngậm miệng im luôn.

—- Cách xưng hô thân mật như vậy ta không mấy quen.

Thản nhiên liếc nàng một cái, Hiên Viên Kỳ bước qua: "Tại sao không gọi? Chẳng lẽ tên của ta khó gọi đến vậy à?"

"Không phải, chỉ là—-" Nàng mím môi, nói: "Không được quen lắm."

Hiên Viên Kỳ không truy vấn nàng nữa, ngồi xuống, cầm lấy chén trà, Liễu Vận Ngưng thấy thế, bước đến châm trà cho y.

Thấy Liễu Vận Ngưng cúi đầu suy tư gì đó, Hiên Viên Kỳ không thèm để ý nói: "Tại sao không ăn sáng? Không hợp khẩu vị?"

Liễu Vận Ngưng giật mình, nước trà văng ra ngoài, thấm ướt vạt áo của Hiên Viên Kỳ, y chau mày, hiếm khi có hứng trêu đùa: "Sao thế? Chẳng lẽ ngươi nghĩ y phục ta khát nước à?"

"Xin lỗi, ta bất cẩn." Đối diện với lời nói đùa của y, Liễu Vận Ngưng không có tâm tư đứng thưởng thức, nàng bối rối lau khô vạt áo cho y, không ngờ Hiên Viên Kỳ lại nắm lấy tay nàng: "Đừng lau nữa, chỉ cần thay bộ khác là được."

"Vậy, vậy ta đi tìm bộ y phục khác cho người......" Nàng rụt tay về, Hiên Viên Kỳ hôm nay khiến nàng nhìn không thấu, nhưng Hiên Viên Kỳ cũng chẳng chiều ý nàng, vẫn siết chặt tay nàng: "Không cần vội, ngươi còn chưa trả lời ta, tại sao không ăn sáng?"

"Ta không muốn ăn."

Nàng vừa dứt lời, căn phòng nhất thời trở nên yên tĩnh.

Liễu Vận Ngưng hoài nghi, ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Kỳ, bất ngờ chạm phải đôi mắt đen láy như nước hồ sâu, tim đập mạnh.

"Đi thôi!" Y đứng dậy, không định thay bộ y phục bị ướt hết vạt trước, đã kéo Liễu Vận Ngưng ra ngoài.

"Đi đâu?"

"Ăn sáng!"

"Nhưng mà—-"

"Đừng nhưng nhị gì cả." Y dừng lại, xoay người nhìn nàng: "Ta cũng chưa ăn, cứ xem như là theo hầu ta." Dứt lời, không cho nàng thời gian đáp lời, đã kéo nàng ra ngoài.

Liễu Vận Ngưng há miệng thở dốc, muốn nói gì đó, rồi cũng chỉ biết ngậm miệng, lẳng lặng theo sát y.

Đợi đến khi đặt chân vào tửu lâu, Liễu Vận Ngưng vẫn không thể hiểu nổi, nhìn Hiên Viên Kỳ bằng ánh mắt khác thường.

Thật ra nàng rất muốn hỏi, người đang đứng trước mặt đây có thật là Hiên Viên Kỳ? Không phải ai giả dạng chứ?

Người ra kẻ vào nối đuôi nhau vào tửu lâu, tiếng ồn ào không dứt, Liễu Vận Ngưng vốn thích yên tĩnh, nên không thể nào chịu được cảnh tượng này, đôi mày thanh tú chau lại, nhưng khi nàng thấy Hiên Viên Kỳ ngồi trầm tư ở đó như không có chuyện gì xảy ra, nàng đành nuốt hết xuống bụng.

Lúc món đầu được bưng lên, Hiên Viên Kỳ vẫn còn đắm chìm trong thế giới riêng, còn tiểu nhị bưng đồ ăn thì nhìn Liễu Vận Ngưng bằng ánh mắt là lạ, trước khi rời đi còn quay đầu nhìn kỹ một lần nữa.

Liễu Vận Ngưng lấy làm khó hiểu, đè nén ý nghĩ muốn nhìn tiểu nhị một cái, ngẩng đầu, Hiên Viên Kỳ đang lẳng lặng nhìn nàng, ánh mắt thâm sâu khiến kẻ khác khó lường.

Thấy nàng nhìn y, Hiên Viên Kỳ dời mắt, nói: "Ăn thôi!"

Nén cái bụng đầy nghi vấn xuống, Liễu Vận Ngưng bưng bát lên, bỏ thức ăn Hiên Viên Kỳ gắp cho nàng vào miệng, và rồi, cái cảm giác buồn nôn trào lên họng, như muốn phun hết ra ngoài.

'Cạch' một tiếng, buông cái bát trong tay xuống, Liễu Vận Ngưng cúi người nôn hết ra ngoài, vì sáng chưa ăn gì nên chỉ nôn ra được một ít nước.

Hiên Viên Kỳ chau mày, đưa tay vỗ vỗ lưng nàng theo phản xạ: "Dầu mỡ quá sao?"

Lắc đầu vô lực, Liễu Vận Ngưng không thể nói nổi lời nào, chỉ không ngừng nôn khan, tuy không kiềm được cảm giác buồn nôn khiến nàng rất khó chịu, nhưng cảm giác không nôn ra được cái gì càng làm nàng khó chịu hơn.

Khó chịu qua đi, cuối cùng cảm giác buồn nôn cũng lắng xuống, thấy nàng không nôn nữa, Hiên Viên Kỳ đưa chén trà cho nàng súc miệng: "Sao thế này? Thấy khó chịu ở đâu à?"

Lắc đầu, Liễu Vận Ngưng lau lau khóe miệng: "Chắc do không quen với khí hậu ở đây thôi."

Chau mày nhìn nàng hồi lâu, Hiên Viên Kỳ mới nói: "Ta mời đại phu cho ngươi nhé!"

"Ta chính là đại phu." Nàng không còn hơi sức đâu mà đôi co với y, phẩy phẩy tay: "Không cần lo cho ta, nghỉ một lát sẽ không sao."

"Đi thôi!" Đặt một thỏi bạc xuống bàn, Hiên Viên Kỳ đứng dậy, bước ra ngoài, đi được vài bước, như nhớ đến gì đó, liền quay trở lại, đỡ Liễu Vận Ngưng ra ngoài.

Hôm nay Liễu Vận Ngưng thật sự bị thái độ của Hiên Viên Kỳ làm cho hồ đồ rồi, nhưng nàng không có sức nghĩ vớ vẩn, hiện tại nàng mệt chết đi được, thầm mong mau mau trở về thôi.

Lúc ra tới cửa, có người cản hai người lại, là tiểu nhị bưng đồ ăn ban nãy.

Liễu Vận Ngưng hoài nghi, thấy tiểu nhị nhìn nàng, không bắt chuyện chỉ hỏi: "Cho hỏi tiểu huynh đệ ngăn chúng ta lại là có chuyện gì sao?"

Ánh mắt tiểu nhị là lạ, nhìn Liễu Vận Ngưng chằm chằm hồi lâu, dưới ánh mắt thiếu kiên nhẫn của Hiên Viên Kỳ, mới cả gan hỏi: "Xin hỏi, công tử có một vị tỷ muội phải không?"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 85
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...