Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 160

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Chàng nói cái gì?" Thiếu nữ yêu kiều đứng phắt dậy, đập tay đánh 'rầm' xuống

bàn khiến các vị khách khác trong điếm phải ghé mắt nhìn, tiếc rằng nàng không để tâm đến, hai mắt mở lớn, trừng người thanh niên có bộ mặt lạnh lùng kia.

"Liễu phi trong cung đã chết rồi!" Người thanh niên

nói cho nàng hay tin y vô tình nghe được, liếc nàng một cái rồi lạnh

lùng nói: "Bị thiêu chết."

Mặt thiếu nữ yêu kiều tái xanh, tấm thân nhỏ bé run rẩy: "Chàng nói, Vận Ngưng chết rồi? Bị thiêu chết?"

"Ừ!"

"Không, không thể nào, chàng đang gạt thiếp phải không, chàng đang đùa có phải

không?" Nàng bật cười, nụ cười cứng ngắc khiến người thanh niên chau

mày: "Đừng cười nữa, khó coi chết đi được!"

Kéo nàng ngồi xuống, người thanh niên nói: "Nàng biết mà, ta chưa bao giờ nói đùa!"

Người thanh niên nhăn mặt, nhìn thiếu nữ đang rơi lệ với vẻ thiếu kiên nhẫn,

tay y bất giác vươn ra lau nước mắt cho nàng: "Đừng khóc, xấu chết đi

được!"

"Ô ô......" Bụm miệng, nhưng tiếng nấc nghẹn ngào vẫn

thoát ra ngoài: "Ô ô ô ô......" Nàng khóc đến nỗi nghẹt thở, tiếng khóc

đầy kiềm nén rước lấy ánh mắt tò mò của mọi người, nàng vẫn hồn nhiên

khóc, bụm miệng, nước mắt không ngừng rơi.

Người thanh niên chau

mày nhìn nàng, cuối cùng đành thở dài bất đắc dĩ, đứng dậy, không thèm

để ý đến ánh mắt trách cứ của mọi người xung quanh dành cho mình, dìu

nàng lên lầu.

—- Chắc mọi người đang nghĩ y là một kẻ xấu xa thích làm phụ nữ khóc thì phải?

Y tự giễu nghĩ.

Trở về phòng, thiếu nữ vẫn còn khóc, người thanh niên khẽ cảm thán, kéo

nàng vào lòng, hiếm khi an ủi: "Đừng khóc, người đi cũng đã đi rồi, nàng có khóc nữa cũng vô ích thôi."

"Không, thiếp không tin Vận Ngưng đã chết......" Nàng lắc đầu, từ chối nghe tiếp: "Thiếp không tin Vận

Ngưng đã chết......Thiếp không tin......"

Người thanh niên nhìn

nàng chăm chú, đánh tan ảo tưởng của nàng: "Tối hôm qua ta đã lẻn vào

cung thăm dò, Liểu uyển của vị Liễu phi kia đã cháy sạch rồi, hơn nữa,

di hài của nàng cũng bị cháy đen."

Nàng ngừng khóc, im lặng nghe.

"Hai chết một bị thương, ngoại trừ Liễu phi bị giết hại còn có một tiểu hài

tử hơn bốn tuổi, là con trai thứ ba của đương kim Thánh thượng Hiên Viên Linh và một thị nữ bị thương nhẹ, còn lại không ai bị thương cả."

"Hai chết một bị thương?" Nàng khẽ lặp lại, ánh mắt mông lung, nàng ngẩng

đầu, ngơ ngác nhìn người thanh niên, buồn bã nói: "Chàng biết không? Là

ta đã hại muội ấy, muội ấy sẽ chẳng phải chết!"

Người thanh niên nhăn mặt: "Nàng đang nói cái gì vậy?"

"Thật đó!" Nàng nhấn mạnh, ánh mắt ngơ ngác: "Lúc đó muội ấy đã ốm đau đếbn

nỗi sắp biến mất vậy, nhưng thiếp lại vì hạnh phúc của mình, ích kỷ

không chịu thừa nhận còn đưa ra yêu cầu quá đáng với muội ấy, chàng có

biết không? Niềm hạnh phúc hiện giờ của thiếp phải hy sinh muội ấy,

thiếp......"

"Liễu Uẩn Nịnh—-" Người thanh niên lay nàng: "Nàng tỉnh lại cho ta, đừng có đổ hết mọi tội lỗi lên người mình!"

"Không phải đâu, tất cả đều do thiếp đã sai, đều do thiếp ích kỷ, mới khiến

tất cả thành ra như vậy, chính sự ích kỷ của thiếp, vì sự ích kỷ của

thiếp mới hại Liễu Vận Ngưng mất mạng, đều do thiếp hại, thiếp là kẻ tội đồ khó dung."

Nước mắt lại rơi, nhưng giờ đây chỉ yên lặng rơi, từng giọt từng giọt nói lên sự hồi hận của nàng.

"Vận Ngưng chết thay cho thiếp, nếu khi ấy người tiến cung là thiếp thì

người bị thiêu chết kia cũng sẽ là thiếp, là thiếp hại muội ấy...... Là

thiếp......" Dần dần, giọng nói nghẹn ngào không thể thốt ra nổi một lời nào nữa, nàng ngã ngồi dưới đất, nước mắt lạnh lẽo không ngừng rơi, rơi xuống đất, để lại một dấu vết mờ mờ.

Người thanh niên ngồi xuống nâng mặt nàng lên, thấy mặt nàng giàn dụa nước mắt, đôi mắt đen láy

lạnh lùng thoáng đau lòng: "Không phải lỗi của nàng, Liểu uyển xảy ra

hỏa hoạn là do có người cố ý phóng hỏa, không liên quan đến nàng."

"Chàng nói cái gì?" Nàng túm lấy ống tay áo của y: "Chàng nói có người cố ý phóng hỏa? Là ai? Là ai muốn hại Vận Ngưng?"

Vận Ngưng không thích hơn thua với ai, không thể nào kết thù kết oán với người ta được.

"Không rõ lắm!" Y lắc đầu, nhớ lại: "Theo ta thấy là có người cố ý phóng hỏa, còn rốt cục là do ai làm thì ta không biết."

"Tịnh Triệt, chàng giúp thiếp một việc được không? Giúp thiếp đi!" Nàng ngẩng đầu, ánh mắt khẩn cầu, người thanh niên bất giác chau mày nhưng cuối

cùng lại dời mắt sang chỗ khác, né tránh ánh mắt khẩn cầu của nàng, lạnh lùng nói: "Nàng nói đi."

"Mang thiếp vào cung!"

"Không được!" Y dứt khoát từ chối.

—- Tên Hoàng Đế kia còn ôm ý đồ với nàng mà!

"Tại sao?" Nàng bật khóc: "Chàng lợi hại như vậy, mang thiếp vào cung là một chuyện dễ dàng, thiếp chỉ muốn nhìn muội ấy lần cuối thôi mà......"

"Không được là không được!" Y vẫn dứt khoát từ chối.

"Chàng không giúp, thiếp đi tìm người khác!"

"Nàng—-" Y lạnh lùng trợn mắt, nàng cũng trừng lại không thua kém.

Đấu mắt một hồi, y bất đắc dĩ nói: "Nhìn rồi phải theo ta về đấy, sau này vĩnh viễn không quay lại đây nữa!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 160
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...