Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời gian thong thả trôi, ngoại trừ tiếng đàn du dương thanh nhã thì không còn tiếng động nào khác, nàng hình như đã quên mất sự tồn tại của y, chìm đắm trong tiếng đàn, cuối cùng, tiếng 'tang' vang lên, nàng dùng trọng âm cao nhất để kết thúc khúc nhạc, lúc ngón tay kéo căng dây đàn, nháy mắt, sự tĩnh mịch bao phủ khắp điện đến cả một âm thanh nhỏ cũng không nghe được, im lặng, khiến tâm kẻ khắc như bị đè nén.

Đế Vương lẳng lặng nhìn nàng nhưng không thể biết y đang muốn điều gì, vẻ mặt nhu hòa ban đầu nay đã trở nên lạnh lùng, sắc mặt dần trở nên tái nhợt.

Đôi mắt lạnh lẽo không chút ấm áp biến thành đôi mắt màu nâu đen thâm sâu, nhìn nàng chăm chú, lạnh như băng hàn.

"Lại đây!" Thanh âm lạnh leo, không hề có nét tương đồng với thanh âm ôn hòa như trong trí nhớ của nàng, sự bi ai trỗi dậy, nàng bỗng nhiên phát hiện, bản thân thì ra đáng buồn đến thế.

—- Tại sao vẫn không chịu quên?

"Dạ!"

Cúi đầu, nàng chậm rãi bước đến, không đợi nàng đến gần, Hiên Viên Kỳ đã không còn kiên nhẫn kéo nàng lại, giam cầm nàng trong lòng mình.

"A!" Nàng không tự chủ được thốt lên, ngẩng đầu nhìn, thì thấy một đôi mắt như hố băng lạnh lẽo đến tận xương.

Nàng rùng mình gượng gạo.

Bị một ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm, sự sợ hãi trỗi dậy trong lòng nàng!

Có kiên cường thêm nữa, nàng cũng chỉ là một thiếu nữ mười tám thôi!

"Không biết thần thiếp đã làm sai chuyện gì?" Đè nén sự sợ hãi trong lòng, nàng cố gắng bắt bản thân phải bình tĩnh, nàng đã thành công, nhưng cũng thành công khiên sắc mặt Hiên Viên Kỳ càng thêm tái nhợt!

"Sự tồn tại của ngươi chính là một sai lầm!" Ánh mắt của y lạnh lẽo đến cực điểm.

—- Nếu không phải do nàng, thì người trong lòng y hiện giờ, chính là Liễu Uẩn Nịnh.

Lời nói lạnh lùng vô tình, giống như thanh kiếm sắc nhọn, đâm vào lòng nàng.

—- Sự tồn tại của nàng thật sự là một sai lầm sao?

"Ta...... Ta biết." Nàng thì thào, hướng mắt nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ, ánh mắt mờ mịt không có tiêu điểm: "Ta biết."

—- Nàng vẫn luôn biết, vẫn luôn biết điều đó là đúng.

"Ngươi biết?" Đưa tay nâng cằm nàng lên, Hiên Viên Kỳ cười lạnh nói: "Chính ngươi cũng cho rằng sự tồn tại của bản thân là một sai lầm?"

Lời nói lạnh lùng kéo dòng suy nghĩ của nàng về, sự mờ mịt đã biến mất, nàng thẳng thắn nhìn y, buông mi mắt, khẽ giọng trả lời: "Thần thiếp chưa bao giờ nói sự tồn tại của mình là một sai lầm cả!"

"Hử?" Bàn tay giữ lấy cằm của nàng thoáng dùng sức: "Nói như vậy, là trẫm nói sai rồi?"

"......"

"Ngươi cho là vậy có phải hay không?"

"Thần thiếp không dám!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Thân
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...