Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 163

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Một kẻ sống trong hư danh như ta, hai năm trước nhận được lời mời của Thái

hậu, ngươi nói xem, ngoại trừ tìm Vận Ngưng để thế chỗ ra ta còn cách

nào khác hay sao?" —-

Trái tim quặn thắt, chưa khi nào y cảm thấy hận mình đến thế, chưa khi nào y cảm thấy tuyệt vọng đến vậy, tuyệt

vọng đến nỗi không thể tự tay giết chết chính mình.

"Tại yến hội, ta ngụy trang thành một tên tùy tùng, theo sát Liễu Vận Ngưng để được

tham gia cùng, cũng tại yến hội, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, đó cũng

là lần đầu tiên ta nhìn một người không rời mắt......"

Nàng chậm

rãi bước đến, nhìn y: "Ngươi là người đầu tiên, lúc đó ta thật sự đã

phải lòng ngươi, vì vậy hai năm sau đó khi nhận được lời cầu hôn của

ngươi, ta đã rất vui như cầu được ước thấy, nhưng trước ngày đại hôn mấy tháng, Thái hậu bí mật mời ta đến nói chuyện, cũng trong buổi nói

chuyện hôm ấy ta mới biết người mà ngươi thích là ai, lúc đó ta rất hận, ta hận ngươi lắm, cũng hận chính ta, hận bản thân tại sao lại không

tiếp tục học cầm kỹ, bằng không người ngươi để mắt đến sẽ là ta."

"Vì vậy mà nàng trốn hôn, có phải không?" Y khàn giọng hỏi, khóe mắt hoe đỏ.

"Đúng, ta trốn hôn, sau khi nghe ngươi khẳng định, ta đã trốn hôn!" Nàng bật

khóc, đứng dậy, nói: "Ta biết một khi ta trốn, Nhị nương sẽ vì Liễu gia, bà ấy nhất định sẽ tìm Liễu Vận Ngưng thay ta tiến cung, ta đã đoán

đúng rồi, Nhị nương đã đưa Liễu Vận Ngưng tiến cung......"

"Nhưng nàng không hề nói sự thật cho ta biết!" Hiên Viên Kỳ nắm lấy hai tay

của nàng, lay nàng thật mạnh: "Tại sao nàng không nói sự thật cho ta

biết? Tại sao?"

"Tại sao ư?" Nàng trừng y đầy hung hăng, hất tay y ra: "Bởi vì ta không cam tâm! Bởi vì ta không phục! Hai người chúng ta

rõ ràng giống nhau như đúc, tại sao ngươi gặp ta nhiều hơn lại không yêu ta? Còn Vận Ngưng ngươi chỉ mới được gặp có một lần đã phải lòng muội

ấy!"

Đôi mắt đỏ au mở lớn nhìn thẳng vào khuôn mặt sắp phát rồ

của nàng, y cũng sắp phát điên đến nơi rồi, nhìn y bây giờ thật dữ tợn

chẳng khác nào con ác quỷ từ dưới địa ngục chui lên.

Liễu Uẩn

Nịnh cũng nhìn y đầy hung tợn, đôi môi đỏ mọng thốt ra những lời tàn

nhẫn: "Hiên Viên Kỳ, bây giờ ngươi còn trưng cái bộ dạng này cho ai xem? Hả? Dù cho ngươi có hối hận cùng cực, Vận Ngưng cũng chẳng nhìn thấy

đâu, muội ấy đã vĩnh viễn rời xa ngươi rồi, từ nay về sau muội ấy sẽ

không còn cảm thấy đau khổ vì bị tổn thương nữa, sau này muội ấy cũng

không cần phải chịu mọi sự tổn thương, mọi sự lăng nhục từ ngươi nữa!

Muội ấy đã vĩnh viễn rời xa ngươi rồi, cái – kẻ – đã – hại – chết – muội – ấy!"

Lúc nàng vừa nói xong lời cuối, Hiên Viên Kỳ nhắm chặt

mắt lại, hình như có thứ gì đó không kiềm được tràn khỏi khóe mi, y nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, nỗi tuyệt vọng trào dâng mãnh liệt trong

lòng.

Một đám mây dày kéo đến che mất ánh trăng cô đơn, đồng thời cũng che mất chút ánh sang cuối cùng của Liễu uyển, bóng đêm chín nùng, nháy mắt căn phòng điêu tàn đã bị bóng tối che phủ, cũng che mất những

giọt nước mắt yếu đuối trên mặt Hiên Viên Kỳ.

Xoay xung quanh hai người là bầu không khí áp lực nặng nề do bóng đêm và sự yên tĩnh mang lại.

Sự yên tĩnh đầy áp lực, nặng nề đến thế từ từ khuếch tán trong đêm đen,

xoay xung quanh là nỗi tuyệt vọng thống khổ ngút trời, nhưng lại bị dồn

nén không nói được thành lời!

Rất lâu, rất lâu sau, Liễu Uẩn Nịnh lạnh lùng nói: "Di hài của Vận Ngưng đâu? Ta muốn gặp muội ấy!"

Không trả lời, không hưởng ứng, Hiên Viên Kỳ buông tay nàng với vẻ suy sụp, lùi về sau hai bước.

"Dì hài của Vận Ngưng đâu? Ở đâu?"

Người thanh niên đứng canh bên ngoài Liễu uyển đẩy cửa bước vào, nói: "Đã hết giờ!"

Ánh mắt không hề có chút ngạc nhiên nào như y rất rõ những gì đang xảy ra

trong này, không ngừng tiến về phía Liễu Uẩn Nịnh: "Đi thôi!"

Liễu Uẩn Nịnh không đáp, vẫn nhìn Hiên Viên Kỳ chăm chăm: "Ngươi không có tư cách giữ lại di hài của muội ấy!"

"Ta vốn nghĩ nếu ngươi đã thích Vận Ngưng vậy một ngày nào đó ngươi sẽ tự

phát hiện ra, nhưng ta thật sự không ngờ được, ngày đó sẽ vĩnh viễn

không bao giờ đến! Ta sai rồi, quá sai lầm rồi!"

Nàng lắc đầu,

mệt mỏi nói: "Không, ta cũng không có tư cách giữ lại di hài của muội

ấy, cái chết của Vận Ngưng ta phải chịu toàn bộ trách nhiệm, ta cũng

không có tư cách chỉ trích ngươi!"

Lòng thật sự cảm thấy quá mệt mỏi, Liễu Uẩn Nịnh lắc đầu, dựa vào lòng người thanh niên, giao toàn bộ gánh nặng của mình cho y.

Người thanh niên hiểu ý, ôm lấy nàng từ phía sau, sau đó xoay người bước ra ngoài.

Hiên Viên Kỳ vờ như không thấy, để hai người họ bỏ đi.

"Có phải thật sự chỉ có chết mới có thể thoát khỏi chàng?" Lời nói đầy đớn

đau ngày nào như vọng về, lặp lại một lần rồi lại một lần trong đầu y,

tựa như nó sẽ mãi mãi lưu lại căn phòng này.

Y ngồi sụp xuống, ôm lấy đầu, thống khổ gào thét: "A!"

—- Đây chính là quyết định của nàng sao? Hả? Chính là lấy cái chết để

thoát khỏi ta hay sao, sao nàng lại có thể tàn nhẫn như vậy? —-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 163
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...