Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 153

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giống nhau như đúc? Không, chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể phân biệt được.

Một người có khuôn mặt hồng hào khỏe mạnh, một người có khuôn mặt tái xanh

không còn giọt máu, hai khuôn mặt như vậy, dù ngũ quan có giống hơn đi

nữa có ai mà nhận không ra chứ?

"Tại sao lại thành ra như vậy?

Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?" Liễu Uẩn Nịnh nhìn thẳng vào mắt nàng, nắm chặt đôi tay lạnh buốt của nàng, lòng cứ dợn dợn khó chịu, một người

không thích khóc như nàng mà nay lại không cầm được nước mắt.

"Sao muội lại bệnh nặng như vậy? Bệ hạ không chăm sóc tốt cho muội sao? Rõ

ràng người......" Nàng nghẹn ngào không nói nổi nữa, nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của Liễu Vận Ngưng, bỗng nhào đến ôm chặt lấy nàng.

Lưu Dục đứng một bên không nhịn được: "Sao bệ hạ có thể sẵn lòng chăm sóc

nương nương được cơ chứ, người oán hận nương nương, nương nương......"

"Lưu Dục!" Liễu Vận Ngưng thản nhiên nhìn nàng, vẻ mặt Lưu Dục rất khó coi, không cam tâm ngậm miệng lại.

Liễu Uẩn Nịnh vẫn chưa hiểu lắm, tiếp tục truy vấn: "Lưu Dục nói vậy là sao? Bệ hạ oán hận nương nương cái gì chứ? Tại sao lại nói vậy?"

Lưu Dục quay mặt đi không đáp.

"Ngươi nói đi chứ Lưu Dục, đừng có nói chuyện nửa vời như vậy, rốt cục là làm sao, ngươi mau nói đi!"

Lưu Dục đè nén cơn tức giận, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không thèm để ý

đến ánh mắt Liễu Vận Ngưng, nói trắng ra: "Đại tiểu thư, nô tỳ chỉ là

một hạ nhân, chủ tử có làm gì thì nô tỳ cũng không có quyền ý kiến,

nhưng mà, Đại tiểu thư à, bệ hạ quá đáng lắm, người......"

Nói

nói một hồi, Lưu Dục nghẹn ngào: "Có phải nương nương tình nguyện tiến

cung thay Đại tiểu thư đâu, nương nương thật sự không biết gì hết, nhưng bệ hạ lại đổ hết mọi lỗi lầm lên người nương nương, trong nửa năm qua,

có bao nhiêu là thứ đe dọa tính mạng nương nương người có biết không?

Đại tiểu thư, nếu......nếu người không trốn hôn, nương nương không thay

người tiến cung, vậy thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra hết!"

Liễu Uẩn Nịnh tái mặt: "Vận Ngưng thành ra như vậy, đều vì bệ hạ giận chó đánh mèo ư?"

Lưu Dục lau nước mắt: "Đúng vậy!"

"Vận Ngưng......" Liễu Uẩn Nịnh nhìn Liễu Vận Ngưng, Liễu Vận Ngưng dời mắt

sang chỗ khác, im lặng một hồi mới dịu dàng nói: "Tỷ đừng nghe Lưu Dục,

chuyện này không liên quan đến ai cả......"

"Xin lỗi, xin lỗi, là tỷ hại muội, đều là do tỷ hại muội, ô ô......" Nàng khóc không thành tiếng.

—- Tại sao nàng lại ngốc như vậy, tại sao nàng lại khờ khạo nghĩ rằng chỉ

cần mình bỏ đi là mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, tại sao nàng lại ngốc như

vậy?

Ngu quá! Nàng đúng là ngu quá mà!

"Xin lỗi, xin

lỗi......" Nàng ôm chặt lấy muội muội sinh sau mình hai canh giờ, thấy

Liễu Vận Ngưng quá gầy trái tim lại quặn đau, đau đến nỗi nàng muốn bật

khóc.

Uổng cho nàng thân là tỷ tỷ lại để cho muội muội ngoan hiền của mình chịu oan ức, nàng đúng là đồ ngốc hết thuốc chữa!

"Uẩn Nịnh, muội không sao mà!" Nàng chau mày, muốn thoát khỏi cái ôm của Liễu Uẩn Nịnh.

Liễu Uẩn Nịnh ôm chặt quá khiến nàng khó thở.

"Vận Ngưng, tỷ xin lỗi, là tỷ hại muội!" Không để ý đến việc nàng đang giãy

dụa, Liễu Uẩn Nịnh càng ôm chặt nàng hơn, nước mắt âm ấm như tan vào

không khí giá buốt, phút chốc trở nên lạnh lẽo, thấm ướt cổ Liễu Vận

Ngưng.

Cảm giác lành lạnh đó khiến Liễu Vận Ngưng phải ruột cổ, còn bị ôm chặt hơn nữa.

"Vận Ngưng, rốt cục bệ hạ đã đối xử với muội như thế nào vậy? Muội nói cho

ta nghe, có phải vì người mà muội mới sinh bệnh không?"

Liễu Vận

Ngưng không giãy ra được đành buông xuôi, vỗ vai Liễu Uẩn Nịnh với vẻ an ủi, dịu dàng nói: "Uẩn Nịnh, đừng khóc, muội không sao."

"Đừng

nói dối tỷ, muội nghĩ ta nhìn không ra sao hả, rõ ràng muội có tâm sự,

rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Bệ hạ 'khốn kiếp' kia rốt cục đã đối xử với muội như thế nào?"

Thấy Liễu Uẩn Nịnh gọi Hiên Viên Kỳ như vậy, Liễu Vận Ngưng cười cười: "Không, không liên quan đến bệ hạ!"

—- Tất cả đều do ta quá ngốc mà thôi!

"Thật không?" Liễu Uẩn Nịnh đã chịu buông nàng ra, nhìn Liễu Vận Ngưng bán

tín bán nghi, đôi mày đang nhướng cao chứng tỏ nàng không hề tin.

Liễu Vận Ngưng không đáp, nhìn nàng chằm chằm một hồi mới mỉm cười nói: "Đã lâu không gặp, tỷ vẫn ra dáng già dặn như vậy."

—- Mặc dù bây giờ tỷ ấy đang khóc, nhưng vẫn thuần khiết như vậy, vẫn hồn nhiên như vậy.

Liễu Vận Ngưng cười cười.

—- Chẳng trách ai cũng thích tỷ ấy đến thế!

"Đúng, ta vẫn tốt, không có chuyện gì phải thay đổi, vẫn già dặn như vậy." Nàng vừa khóc vừa cười, giọng điệu đầy kiêu hãnh.

Liễu Vận Ngưng mỉm cười nhìn nàng, ánh mắt hâm mộ.

Đúng! Nàng vẫn luôn hâm mộ tỷ tỷ song sinh này. Rõ ràng là tỷ muội sinh đôi, tại sao lại khác nhau nhiều đến vậy?

"Vận Ngưng, muội......muội có trách ta hay không?" Liễu Uẩn Nịnh nhìn nàng với vẻ chột dạ, chần chừ hỏi.

Khẽ lắc đầu, Liễu Vận Ngưng không do dự đáp: "Không hề, cho đến giờ phút này muội chưa từng trách ai cả."

—- Ta chỉ trách bản thân quá ngu ngốc mà thôi.

"Vận Ngưng—-" Liễu Uẩn Nịnh quay mặt đi chỗ khác, không để cho nàng thấy

khuôn mặt giàn giụa nước mắt của mình: "Muội nên trách ta mới đúng! Là

ta hại muội!"

—- Nếu không phải nàng ích kỷ, nếu không phải nàng

quá khờ khạo, thì hôm nay nàng đã không khiến Liễu Vận Ngưng phải thành

ra thế này.

Hôm nay nàng còn định đến đưa ra một yêu cầu quá đáng nữa, những gì nàng nợ Liễu Vận Ngưng, có lẽ có dùng cả đời cũng không

thể trả hết được.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 153
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...