Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sắc mặt Lãnh Hàn Vũ trở nên ảm đạm, im lặng một hồi rồi đổi đề tài: "Bát dược mà Vân phi mang đến đúng là để an thai, nhưng trong đó lại có một thứ dược liệu không nên có—-" Vẻ mặt y vô cùng nghiêm túc: "'Thệ Thủy' vô sắc vô vị, là loại dược liệu mà trên thế gian này chỉ có ba người biết điều chế."

Nghe vậy Lưu Dục trợn mắt, vội kéo ống tay áo của y: "Lãnh Thái y nói vậy có phải đã biết ai hại nương nương? Là Vân phi ư? Có phải nàng ta không?"

Khẽ giãy khỏi tay nàng, Lãnh Hàn Vũ thấp giọng nói: "Không phải, rốt cục ai đã làm ta cũng không biết, nhưng......" Giọng nói của y mang theo sự thương cảm không thể nói thành lời: "Sư phụ ta có một người bằng hữu mở thanh lâu, còn 'Thệ Thủy' chính là do sư phụ ta chế ra vì y, nó được chuyện dùng trong thanh lâu, ngoại trừ ta và nương nương ra, không một ai biết được điều này, chỉ là—-"

Lưu Dục cảm thấy kinh hãi, ngây ra nhìn y.

"Ngươi biết không? 'Thệ Thủy' không gây hại cho sức khỏe người dùng, nhưng cơ thể của nương nương vốn......" Y hít một hơi thật sâu, Lưu Dục ngơ ngác nói: "Nếu...... Nếu vậy......"

"Ngươi có biết thế có nghĩa là gì không?" Lãnh Hàn Vũ nhìn nàng, đôi mắt luôn ôn hòa như nước lại hiếm khi nghiêm đến vậy: "Người kê đơn đó, biết rất rõ tình trạng của nương nương."

"Ý người là......"

"Ừ!" Lãnh Hàn Vũ gật đầu, nghiêm túc nói: "Liễu uyển, có nội gián!" —-

Ban đêm, Liễu uyển vô cùng yên tĩnh, chỉ có thị nữ canh cửa và một số Thái y được phái đến lưu lại qua đêm phòng hờ có chuyện bất trắc xảy ra, trong phòng ngủ u tối chỉ có ánh nến leo lét, lâu lâu gió lạnh thổi ngang qua khiến nó không ngừng lay động.

Các Thái y mệt mỏi mấy ngày nay vừa đặt lưng xuống chỗ ngủ do Lưu Dục chuẩn bị đã ngáy khò, không có gì kỳ lạ cả, trên mặt ai cũng nhuốm màu mỏi mệt, ngay cả thị nữ canh cửa cũng vậy, tinh thần người nào cũng căng như dây đàn.

Thiếu nữ trên giường chưa từng tỉnh lại lần nào vẫn còn đang rơi vào tình trạng hôn mê sâu, khuôn mặt nhợt nhạt bình thản như nước, cứ như hồn đã rời khỏi xác, im lặng ngủ say.

Lưu Dục mở to đôi mắt đầy tia máu canh bên giường, cho dù có mệt đến mấy cũng không muốn chợp mắt, nhìn bốn thị nữ đang ngủ gật, nàng lắc đầu mặc kệ.

—- Kiên trì nhiều ngày vậy rồi, chắc là đã đi đến giới hạn?

Lẳng lặng nhìn thiếu nữ đang hôn mê không hề phản ứng trước bất kỳ tác động nào, nàng nghĩ, cả tẩm cung chỉ có mình nàng là tỉnh táo nhất, cho nên nàng càng không thể ngủ.

Nhưng không được như mong muốn, một mùi hương phảng phất trước mũi, nàng ngơ ngác, đang nghĩ mùi hương này từ đâu ra thì người đã ngả xuống, mất đi ý thức.

Trong phòng vẫn tối và im ắng như trước, một thân hình nhỏ gầy lẻn từ ngoài cửa sổ vào, dưới ánh trăng thanh vắng, mái tóc bạc của y khiến người khác phải chú ý, nhưng thứ càng khiến người khác phải chú ý đó là vẻ ngoài như một thiếu niên của y, dung mạo trẻ tuổi tuấn tú như tiên, nhưng lại có một mái tóc bạc, nếu bình thường mà bị nhìn thấy, e là sẽ bị xem là người ngoại tộc.

Rón rén bước đến bên giường, nhìn Lưu Dục yếu ớt ngả xuống, vốn định đá văng nàng nhưng nghĩ lại sao đó, cuối cùng vẫn chịu khó làm người tốt một lần, dìu nàng ngồi xuống ghế.

"Đây coi như là vì ngươi đối xử tốt với đồ nhi của đại gia nên mới có đãi ngộ đặc biệt đấy nhé!" Thiếu niên làu bàu, rồi quay sang nhìn thiếu nữ đang hôn mê, chau mày lẩm bẩm: "Sao lại để bản thân phải chịu khổ như thế này chứ! Lại còn muốn bổn đại gia phải tự thân xuất mã, thật là, không giống đồ đệ chân truyền của bổn đại gia chút nào!"

Miệng thì không ngừng nói, thiếu niên ngồi xuống bắt mạch cho thiếu nữ. Thời gian trôi đi, đôi mày thanh tú của y càng chau chặt, mặt càng ngày càng nhăn, có vẻ như đang muốn giẫm chết một con ruồi vậy.

"Thật là, thật là! Đồ nhi của bổn đại gia sao lại để bản thân phải khổ đến nhường này!" Bực bội chất vấn, trong đôi mắt trong suốt đều là tức giận như đang tiếc rèn sắt không thành thép*, thiếu niên giận dỗi trợn mắt nhìn thiếu nữ có tới nửa ngày, thiếu nữ vẫn im lặng như trước, không hề phản ứng trước sự tức giận của y. (*Rèn sắt không thành thép: yêu cầu nghiêm khắc với người khác để mong họ hoàn thiện mình hơn)

Cuối cùng vẫn là y chịu thua trước: "Thật là, lớn vậy rồi còn không biết tự chăm sóc mình!"

Nói đến đó, y bực mình rút ngân châm giấu trong vạt áo ra, huơ nó trên lửa nến, kim châm bằng bạc dưới ánh lửa nóng lên, thừa dịp hơi nóng chưa tan liền châm xuống đỉnh đầu thiếu nữ, từng cây từng cây, trong một thoáng, trên người thiếu nữ đã cắm đầy ngân châm.

Lại lấy tiếp một bình sứ nhỏ trong vạt áo ra, chau mày nhìn thiếu nữ hồi lâu rồi nhìn nhìn bình sứ trong tay, lẩm bẩm: "Không ngờ cuối cùng lại dùng với đồ đệ của mình!" Lúc nói giọng điệu rầu rĩ vô cùng, hơn nữa, nếu nghe kỹ sẽ cảm nhận được sự thương cảm ẩn giấu.

Trăng dần lên cao, ngoài phòng tuyết bắt đầu rơi, gió tuyết nhẹ tênh, từng cơn từng cơn như lũ cô hồn không nhà thoát khỏi cơ thể thực, không muốn trở về. Hoặc giả, không thể quay về?

Ánh trăng thanh vắng chiếu qua khung cửa sổ, mơ hồ thấy tất cả sự vật trong phòng,còn trong phòng ngủ im ắng, có một cái bóng nhỏ gầy đang bận rộn với công việc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...