Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ, nhưng vừa nhìn, hắn đã sợ đến mức tim muốn nhảy ra khỏi yết hầu.

Hiên Viên Kỳ đang đứng bên cửa sổ, lạnh lùng nhìn sang bên này.

Cho dù có đứng ở khoảng cách xa, cho dù hắn không nhìn rõ biểu cảm trên mặt Hiên Viên Kỳ, nhưng dựa trên kinh nghiệm đi theo Hiên Viên Kỳ nhiều

năm, hắn biết Hiên Viên Kỳ đang để hồn đi đâu đó.

"Nương nương,

người mau về đi, nô tài có việc phải đi trước." Vội vội vàng vàng nói

một tiếng, Lai Phúc đưa ô cho Liễu Vận Ngưng, chạy đến ngự trù phòng

trong tâm trạng căng thẳng.

—- Ôi!! Bệ hạ, sớm muộn gì cũng có ngày nô tài bị người hù chết mà.

Liễu Vận Ngưng mơ hồ cảm nhận được người đứng trước mặt đã rời đi, cố hết

sức ngẩng đầu, nhưng trước mắt cái gì cũng mờ mờ, màu trắng trước mặt

đang dần dần bị màu đen thay thế, nàng khẽ lắc đầu, như muốn xua đi cảm

giác chóng mặt.

Nhưng có làm vậy cũng vô dụng, 'Mộng Thệ' hình như đã có dấu hiệu thức tỉnh, cảm giác đau đớn ngày càng gia tăng.

Cơn đau ăn sâu vào tim, như có hàng vạn con kiến bò trong xương, vì không

muốn để mình bật ra tiếng la nào đành cắn chặt môi đến bật máu, ý thức

mất dần, mất dần.

Gió lạnh thổi càng ngày càng mạnh, đêm càng chìm sâu trong bóng tối u mê.

Đau quá, đau quá.

Nếu cứ đau vậy mà chết đi, có phải cũng là hạnh phúc?

Một cái bóng đổ xuống người nàng, nàng ngẩng đầu trong vô thức, trước mắt

cái gì cũng mơ hồ, không biết người đó đến đây tự lúc nào.

Khuôn mặt tuy mờ, nhưng nàng biết, đó là Hiên Viên Kỳ.

Nàng cố gắng ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt vị Đế Vương cao cao tại

thượng của nàng, trong không gian trắng xóa, tất cả đều mơ hồ, ngay cả

khuôn mặt của Đế Vương cũng vậy, nàng ngẩng cao đầu im lặng nhìn y, cứ

im lặng nhìn, rồi nở một nụ cười.

Nụ cười tựa như đóa hoa tàn úa

vô cùng ảm đạm và đôi mắt mang theo nỗi đau không cách nào hình dung này được từng chút từng chút đâm vào tim Hiên Viên Kỳ.

Nỗi đau vô

cùng rõ ràng, cứ vậy mà đánh thẳng vào tim y mà không một lời báo trước, đột ngột như vậy, thật khiến người ta trở tay không kịp.

"Bệ hạ......" Giọng nói yếu ớt lại dịu dàng, chớp mắt vô tình bị gió lạnh thổi tan, biến mất giữa trời tuyết mịt mùng.

—- Y cuối cùng, cũng bằng lòng gặp ta rồi.

Kiên trì lâu như vậy, thần kinh cũng liền lơi lỏng.

Thân thể mỏng manh bỗng ngả ra sau, Hiên Viên Kỳ trợn mắt đưa tay ra theo bản năng để đỡ lấy nàng.

Thân hình mong manh ngả vào vòng tay y, nhẹ đến khó tin, lạnh như vậy, buốt

như vậy, hàng lông mi dính đầy tuyết khẽ buông xuống, trước mắt tối sầm.

Dung nhan thanh lệ trắng bệch, trắng gần như là trong suốt, tựa như nàng tùy thời đều có thể sẽ theo gió cuốn đi.

Thân hình gầy yếu trong lòng y im lặng như một con búp bê không còn sinh

mệnh, đôi mày thanh tú chau chặt, cứ như gặp phải ác mộng.

Máu chảy xuống từ khóe môi nàng, nổi bật trên khuôn mặt trắng như tuyết, đỏ đến yêu mị, đỏ đến ghê người.

Sao lại như vậy? Sao lại như vậy?

Chưa bao giờ sợ hãi đến thế, chưa bao giờ kinh hoàng đến thế, chớp mắt Hiên

Viên Kỳ cảm thấy trời đất như quay cuồng, một màu đen nặng nề đè lên

người y, khiến y quên cả thở.

Nỗi đau dâng trào, trong lòng chỉ còn lại sự sợ hãi, cánh tay ôm lấy nàng không nhịn được run rẩy.

Bỗng y bế thốc nàng lên chạy về phía tẩm cung của mình, Lai Phúc đang bưng

bữa khuya đến xém chút đã tông phải Hiên Viên Kỳ, chật vật nghiêng người né sang một bên, Lai Phúc chỉ kịp nghe Hiên Viên Kỳ lưu lại một câu:

"Mau truyền Thái y!"

Lai Phúc lắc đầu bất đắc dĩ.

—- Ai, làm sao thì cũng phải chờ Liễu phi ngất xỉu thì mới biết sốt ruột.

Nhưng hắn cũng không dám chậm trễ, vội vã chạy đến Thái y viện.

Chỉ mong sao cơ thể Liễu phi khỏe mạnh một chút, đừng vì quỳ cả buổi tối mà bệnh nặng là tốt rồi.

Trong tẩm cung sáng trưng, lò sưởi rực cháy, mặt Thái y đanh lại, trong đó có cả Lãnh Hàn Vũ, các vị Thái y đứng ở góc phòng cũng mang vẻ mặt nghiêm

túc, ánh mắt ngoại trừ lo lắng còn có chút tức giận.

Mặt các vị Thái y ngày một đanh lại, cứ đi đi lại lại chẩn bệnh, nhưng thiếu nữ trên giường vẫn nhắm mắt, lẳng lặng nằm đó.

Hiên Viên Kỳ đứng bên giường, thấy sắc mặt khó coi của các Thái y, tay bắt

sau lưng không nhịn được run rẩy, cho dù có siết chặt nắm đấm cách mấy

cũng vô ích.

Ánh mắt phức tạp chưa từng rời khỏi dung nhan Liễu

Vận Ngưng, nhìn thấy khuôn mặt xanh xao nhợt nhạt, y lại cảm thấy hít

thở không thông.

—- Có phải nàng sẽ cứ vậy mà không tỉnh lại?

Câu hỏi này không ngừng xuất hiện trong đầu y, y vô cùng sợ hãi, chưa bao giờ sợ hãi đến vậy.

Y nhắm mắt thở dài.

—- Thừa nhận đi, Hiên Viên Kỳ, nàng đã sớm đi vào lòng của ngươi rồi!

Các Thái y bỗng dừng mọi hành động, vây quanh nhau bàn bạc, chốc chốc lại nhìn Liễu Vận Ngưng thảo luận cái gì đó.

Lãnh Hàn Vũ vẫn im lặng nhìn thiếu nữ đang hôn mê, nỗi đau đớn và niềm tự trách ngày càng mãnh liệt.

—- Nếu lúc trước y kiên quyết không cho nàng vào cái nơi giống nhà giam

này một chút, nơi đây vốn không hề thích hợp với nàng, tại sao lúc đó

lại chùn bước, dù nàng không muốn y cũng vẫn có thể ép nàng rời khỏi

đây, mà không phải để nàng ở đây tiếp tục chịu tổn thương.

Y thật sự rất hối hận!

"Bệ hạ—-" Đàm Thái y có vẻ lớn tuổi nhất lên tiếng, lòng Hiên Viên Kỳ khẽ run lên, liền hỏi: "Thế nào?"

Đàm Thái y có hơi chần chừ, nói: "Bệ hạ, xin mời người ra ngoài nói chuyện một lúc."

Hiên Viên Kỳ nhìn thiếu nữ vẫn còn nằm hôn mê bất tỉnh trên giường, gật đầu

rồi đi ra ngoài trước, Đàm Thái y quay đầu nhìn Liễu Vận Ngưng, khẽ thở

dài rồi cũng nối gót theo sau.

Ngoài phòng, đêm lạnh như nước.

"Ngươi nói cái gì?"

Sắc mặt Đàm Thái y vẫn không thay đổi, giả vờ không thấy ngọn lửa giận của

vị Đế Vương, ngoan ngoãn lặp lại một lần nữa: "Bệnh tình của nương nương rất khó chữa khỏi, vi thần thật sự không nắm chắc sẽ có thể chữa được."

Ý thức được bản thân có hơi xúc động, Hiên Viên Kỳ tỉnh táo lại, hỏi: "Tại sao?"

Đàm Thái y bình tĩnh nói: "Thân thể của nương nương vốn đã rất yếu rồi,

hiện giờ thêm hàn khí nhập phổi, cho dù có trị cũng chưa chắc dứt hẳn,

hơn nữa nương nương đã mang thai ba tháng rồi......"

Lời nói của

lão giống như sét đánh ngang tai y, Hiên Viên Kỳ kinh ngạc cắt ngang lời nói của Đàm Thái y: "Ngươi nói nàng mang thai?"

Nhìn y, Đàm Thái y tiếp lời: "Đúng vậy, nương nương đã mang thai ba tháng, nhưng lúc vi

thần chẩn bệnh cho nương nương, phát hiện thai nhi có dấu hiệu bất ổn,

có lẽ không giữ được, tuy đều là vấn đề cần giải quyết, nhưng chẳng qua

đây không phải điều khó khăn nhất khiến vi thần cảm thấy khó xử......"

Nói đến đây, Đàm Thái y dừng một lát, vẻ mặt nghiêm túc: "Nương nương

trúng một loại kỳ độc, gọi là 'Mộng Thệ'."

"'Mộng Thệ'?"

"Vâng!" Đàm Thái y gật đầu rồi nói tiếp: "Bình thường mà nói, 'Mộng Thệ' không

gây nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cơ thể nương nương hiện giờ không thể chịu nổi sức ép nào nữa, vi thần lo lắng lúc độc phát tác nương nương

sẽ phải chịu đau đớn."

Hiên Viên Kỳ chau mày: "Giải dược đâu?"

Đàm Thái y cười khổ: "Hiện giờ có giải dược cũng vô dụng, đều đã qua thời kỳ giải độc rồi."

"Không còn cách nào khác sao?"

Đàm Thái y lắc đầu, trầm giọng: "Chỉ có thể dựa vào bản thân nương nương mà thôi, nếu nương nương chịu đựng được, sẽ không có chuyện gì xảy ra cả,

ngược lại nếu nương nương chịu không được, có lẽ cả người lớn lẫn đứa

nhỏ đều sẽ mất."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...