Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 157

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn y từ xa, ý cười tuyệt vọng từ từ lắng đọng trong mắt nàng: "Nhưng bệ hạ à......

thần thiếp không muốn tiếp tục lấy thân phận của người khác để ở bên

cạnh người nữa rồi."

Nụ cười tuyệt vọng đó như một cây kim đâm thẳng vào nơi yếu mềm nhất của trái tim y.

"Người vẫn luôn cường điệu rằng, người muốn thiếp ở bên cạnh người không phải

vì khuôn mặt này giống Liễu Uẩn Nịnh như đúc đó sao?"

Nàng cười,

cười tươi như vậy, động lòng người như vậy, nhưng mắt nàng, dưới đáy mắt sâu thẳm đó lại như đang nhỏ lệ, từng giọt từng giọt nước mắt rơi thẳng xuống đáy lòng.

Từng giọt nước mắt ấm áp thầm rơi trong lòng, khắc cốt, ghi tâm.

Vị Đế Vương im lặng nhìn nàng đang ngồi cách y mười bước, khoảng cách mười bước chân đó tựa như nghìn dặm núi, vạn hải lý, xa đến nỗi không bao

giờ lại gần nhau được.

Lắc đầu, ánh mắt nàng quá đỗi đau thương,

đau thương đến vậy: "Nhưng thiếp không muốn tiếp tục làm thế thân của

người khác nữa rồi."

"Từ đầu đến giờ chưa từng có ai thừa nhận sự tồn tại của Liễu Vận Ngưng......"

"Nàng đang làm cái gì vậy?"

Mắt thấy nàng đưa tay lên, y kinh hoàng, đại não chưa kịp phản ứng thì cả người y đã lao về phía trước.

Nhưng muộn rồi, với khoảng cách mười bước, dù y có nhanh đến đâu cũng không thể cản được.

Màu máu còn đẹp hơn cả sắc màu hoàng hôn, trượt theo gò má nàng chảy xuống

nền đất lạnh lẽo, đỏ như vậy, một màu đỏ của đớn đau, khiến hai mắt y

bỏng rát.

"Nếu không có khuôn mặt này, có lẽ......" Ta sẽ hạnh phúc hơn nhiều.

Nàng buông từng lời một cách yếu ớt, buông tay, thanh chủy thủ sáng loáng

dính đầy máu rơi xuống đất kêu 'leng keng', hàn quang lóe lên.

"Thái y! Mau truyền Thái y!" Tiếng rống kinh hoàng xuyên qua cửa gỗ truyền ra ngoài, Lai Phúc vừa nghe thấy thì biết lại có chuyện không hay xảy ra

nữa rồi, vội vã chạy đến Thái y viện.

Hiên Viên Kỳ thấy tim mình

như ngừng đập, mở miệng ra là lại không thể nói câu nào ra hồn, ngoại

trừ sự sợ hãi còn có nỗi đau không thể nói thành lời: "Tại sao?" Rốt cục lời thật sự muốn nói đã thốt ra được rồi, nhưng giọng lại khàn đến khó

nghe.

Y đờ người đứng cách nàng hai bước, giọng vẫn run như vậy: "Tại sao?"

—- Tại sao phải tổn thương chính mình?

Nghĩ đến trái tim đã sớm trở nên nguội lạnh vô tình, giờ đây lại đau không

chịu được, nỗi đau sâu sắc, như con sông băng vỡ đê mãnh liệt cuộn trào.

—- Không phải nàng, cũng đã từng đau như thế?

Máu không ngừng chảy, nhiễm đỏ y phục trắng tinh của nàng, nhưng nàng lại

chẳng cảm thấy đau, vẫn nhìn vị Đế Vương đang hoảng sợ tha thiết: "Thiếp chỉ muốn quay về làm chính thiếp mà thôi!"

Dung nhan thanh lệ,

nguyên là một dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, nhưng xem ra giờ đây

nó lại trông thật dữ tợn đến là đáng sợ, máu chảy như lũ u hồn chui từ

dưới đất lên, khiến người ta kinh hãi.

Nhưng hai mắt nàng lại

ngời sáng: "Thiếp không còn khuôn mặt giống Liễu Uẩn Nịnh nữa rồi, thiếp đã trở nên xấu xí, không còn giống Liễu Uẩn Nịnh một chút nào."

"Vậy thì sao chứ?" Giọng nói của y thật nặng nề, thật đau đớn, âm cuối run rẩy kéo dài, còn có chút nghẹn ngào.

"Vậy bệ hạ có thể ân chuẩn cho thiếp rời khỏi đây chăng?" Nàng nói với vẻ hạ thấp mình, với vẻ cẩn trọng, tất cả hành động của nàng đều chỉ vì thoát khỏi, rời khỏi y mà thôi.

"Nàng không tiếc tổn thương chính

mình, không tiếc hủy hoại dung nhan của mình, đều vì muốn thoát khỏi ta, có đúng không?" Y gầm lên, y chưa từng nghĩ đến chuyện rồi cũng sẽ có

ngày trái tim lại đau đớn đến vậy.

Nàng im lặng, khuôn mặt phủ đầy máu không hề thích hợp với cái vẻ lạnh nhạt đó.

Sự im lặng của nàng, vào mắt y chính là sự mặc nhận.

Quá đau lòng cũng quá phẫn nộ: "Nàng nằm mơ đi! Nàng đừng hòng mong sẽ có

thể thoát khỏi ta! Dù nàng có làm cho khuôn mặt mình đầy sẹo cũng đừng

tưởng sẽ có thể thoát khỏi ta!"

"Dù thần thiếp có trở nên xấu xí?"

"Dù nàng có trở nên xấu xí!"

Ánh sáng trong mắt nàng dần tắt, nụ cười trên môi càng tươi hơn: "Đến nước này rồi, vẫn trốn không thoát sao?"

Sâu đậm đến thế, nỗi đau sâu đậm như vậy hiện rõ trên nụ cười tươi của

nàng, nàng cúi đầu, hàng mi dày không thể nào che giấu được sự tuyệt

vọng trong mắt nàng, màu đỏ yêu diễm phủ kín khuôn mặt trắng xanh của

nàng, đỏ đến rợn người.

Hai tay buông thõng hai bên siết chặt thành nắm đấm, Hiên Viên Kỳ nhìn nàng tha thiết.

Màu đỏ yêu dị làm mắt y thốn đau, y quay mặt đi một cách khó chịu, trong

mắt y có cái gì đó đang dâng lên như thủy triều, khóe mắt cay xót nhưng

cũng không bằng sự xót xa trong lòng.

"Có phải thật sự chỉ có

chết mới có thể thoát khỏi người?" Lời nói yếu ớt vọng đến khiến y phải

kinh hãi, y quay đầu thì thấy nàng ngã xuống đất.

Trái tim lúc đó như ngừng đập, y mở miệng mà không thốt lên được lời nào, y ôm lấy cơ

thể lạnh lẽo của nàng với vẻ cứng nhắc, nước mắt rồi cũng rơi.

Cùng với tiếng hét tuyệt vọng: "A!" —-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 157
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...