Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 44

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Y không trả lời, hất lọn tóc trên trán nàng, vuốt ve một bên thái dương của nàng, động tác rất mực dịu dàng, nhưng nụ cười của y khiến nàng khó hiểu, nàng phát hiện, nàng không thể hiểu nổi ý nghĩa của nụ cười đó của y.

—- Hạnh phúc đến quá nhanh, quá mãnh liệt, khiến ta không thể tin được, ta rất muốn tin, thật sự rất muốn......

"Người thật sự nhớ ra ta rồi sao?" Hai mắt nàng đầy kỳ vọng, nhìn y tha thiết.

—- Kỳ ca ca, van ngươi đó, đừng để ta thất vọng lần nữa, van xin ngươi......

"Nịnh Nhi, không phải sao? Ngươi không phải nói mình là Nịnh Nhi gì đó sao?"

"Không phải, ta không phải nàng, ta là Ngưng Nhi!" Ánh sáng trong mắt mờ dần, nàng bỗng muốn cười, cười sự ngu xuẩn của chính mình, chuyện đến giờ, tại sao còn ôm hy vọng với y? Y sớm đã không còn là tiểu thiếu niên mười năm về trước ấy, đã không phải nữa rồi.

—- Kỳ ca ca của ta, đã không còn nữa!

Y lấy viên trân châu kia ra, nói: "Viên trân châu này, là thứ Trẫm đưa cho Nịnh Nhi, nếu ở trên người ngươi, vậy không phải ngươi là Nịnh Nhi hay sao?"

"Người......" Nàng trừng mắt: "Người cho rằng tiểu cô nương mười năm trước chính là Liễu Uẩn Nịnh ư?"

"Chẳng lẽ không phải?" Y dịu dàng vuốt ve một bên trán nàng: "Trẫm nhớ, mười năm trước, Trẫm đã gặp được một tiểu cô nương ở phủ Thừa tướng, ngươi nói tiểu nương ấy là ngươi, vậy ngươi chính là Liễu Uẩn Nịnh, không phải sao?"

"......" Nàng trợn mắt, nhìn y khó tin.

"Sao không nói gì? Chẳng lẽ Trẫm nói sai sao? Không phải ngươi bảo mình là Liễu Uẩn Nịnh, chính là tiểu cô nương kia sao?"

"Không phải, ta không hề nói vậy, ta là Liễu Vận Ngưng, không phải Liễu Uẩn Nịnh, cho đến giờ vẫn không phải......" Người quen người mười năm trước, rõ rang chính là Liễu Vận Ngưng.

"Liễu Vận Ngưng? Ha!" Y cười khẽ một tiếng, thanh âm dịu dàng như nước: "Đó là ai vậy?"

"......" Huyết sắc trên mặt nàng dần lui, thân thể loạng choạng, lùi về sau vài bước.

—- Tại sao, tại sao y lại nói vậy, người quen biết y mười năm về trước chính là Liễu Vận Ngưng, tại sao lại thành ra như vậy......

"A!" Y cười cười, ôn hòa nói: "Ngươi đưa viên trân châu này cho Vân phi, không phải muốn Trẫm nhìn thấy sao? Ngươi không phải muốn nói cho Trẫm người chính là Liễu Uẩn Nịnh ư? Ngươi là đang muốn nói cho Trẫm, những lời của Nhị nương là vu khống ngươi, có đúng không? Vậy sao giờ ngươi lại phủ nhận?"

"Không, ta chưa bao giờ nghĩ như vậy......" Nàng phủ nhận một cách yếu ớt, trong mắt đầy những đau thương.

—- Tại sao người nhớ rõ lời hẹn ấy, chỉ có một mình ta? Ta là muốn để y thấy được, chính ta cũng không muốn để y nghĩ ta là Liễu Uẩn Nịnh, người quen y mười năm trước, ro ràng là Liễu Vận Ngưng, thế tại sao y lại nghĩ đó là Liễu Uẩn Nịnh?

Y đã sớm nhìn thấu màn kịch nhỏ này của nàng, nhưng vẫn không chịu tin nàng, hay là không muốn tin nàng......

"Liễu Uẩn Nịnh vốn không phải tiểu cô nương ấy, hai người vốn không phải cùng một người!"

"Thật vậy sao?" Y vẫn vuốt ve một bên thái dương của nàng: "Liễu Uẩn Nịnh và tiểu cô nương kia có phải cùng một người không Trẫm không cần biết, nhưng—-" Y dừng một chút, nâng cằm nàng lên: "Trẫm chỉ biết, tiểu cô nươn kia từng ngã từ trên cây xuống, ở đây của nàng......" Y khẽ ấn thái dương của nàng: "Có một vết sẹo, tại sao ngươi lại không có?"

"Đó là vì......" Nàng đã cầu sư phụ xóa nó đi.

"Ngươi còn chưa chịu nói sao? Viên trân châu này từ đâu mà ra?" Y bỗng xô nàng ra, lạnh lùng nhìn nàng ngã xuống đất.

Những hạt cát thô ráp làm xước cổ tay nàng, máu đỏ thấm nhuần, nàng ngờ ngác trông xuống hồ nước xanh biếc, mặt nước lạnh lẽo phản chiếu bóng hình nàng, thảm hại cực kỳ.

"Tiểu cô nương ấy đâu rồi? Tại sao viên trân châu này lại ở trong tay ngươi?" Lúc thấy viên trân châu này, y mới nhớ ra lời hẹn ước lúc nhỏ, nhưng—-

Y chớp mắt, nhìn thiếu nữ ngã lăn trên nền đất với ánh mắt đầy chán ghét.

Nếu không phải một bên thái dương của nàng không có vết sẹo, y đã tin nàng chính là tiểu cô nương ấy, dù sao hai người cũng rất giống nhau, tiếc thay, nàng quá sơ hở, lúc y bế tiểu cô nương ngã từ trên cây xuống đi tìm đại phu, đại phu đã tiếc nuối bảo vết sẹo ấy sẽ theo nàng cả đời này.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...