Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 147

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm đã khuya, Lưu Dục hầu hạ Liễu Vận Ngưng đi ngủ xong thì về phòng mình, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm u tối, đó là

một màu đen khiến người ta cảm thấy áp lực.

Nàng không biết rằng sau khi nàng đóng cửa lại, người đáng lẽ đã phải chìm trong giấc ngủ rồi lại mở mắt.

Đôi mắt sáng như sao trời nhìn lên đầu giường, ánh sáng trong mắt dần trở nên ảm đạm.

"Ta đi dò la tin tức đó, hế hế! Hôm nay ta vui lắm nha!" Y tự nói cho mình

nghe: "Chính chủ đã về rồi, không phải ta có thể đưa nàng đi được rồi

sao?"

'Choang', Liễu Vận Ngưng đánh rơi cái bình sứ xuống đất.

—- Cuối cùng cũng đã về rồi sao?

Khuôn mặt trắng bệch của nàng càng nổi bật, im lặng, nàng nở một nụ cười

nhạt, từ môi chuyển lên mắt cho đến khi ý cười nhạt đến nỗi không thể

nhận ra.

—- Cũng đã đến lúc nên kết thúc tất cả rồi nhỉ?

Nỗi mệt mỏi từ tận đáy lòng dâng lên đến đỉnh điểm, 'Mộng Thệ' lại một lần

nữa phát tác, cơn đau thấu xương ùa về, nàng đau đến nỗi phải oằn mình,

mồ hôi chảy xuống hai bên trán rồi nhỏ xuống giường, ý thức dần lơi

lỏng, bóng tối vô biên nuốt chửng nàng, nàng rơi vào bóng đêm vô tận.

Trong cơn u mê, đôi mắt nhắm nghiền như có nước đọng, nhưng rất nhanh nó liền biến mất, trôi vào bóng đêm.

—- Thật khó chịu, thật khó chịu.

"Bệ hạ, đêm đã khuya, người còn chưa chuẩn bị đi nghỉ ạ?" Lai Phúc nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, quan tâm hỏi.

Hiên Viên Kỳ không ngẩng đầu: "Ngươi mệt thì đi nghỉ sớm đi."

"Lời này của bệ hạ là muốn giết nô tài mà, trời đã gần sáng rồi, nếu không đi nghỉ sẽ phải lâm triều ngay sau đó đấy."

"Ngươi mang một chén trà lại đây cho trẫm." Y day day huyệt thái dương, mệt mỏi nói.

"Vâng!" Lai Phúc vâng mệnh.

Ngự thư phòng trống trải lại trở nên yên tĩnh, Hiên Viên Kỳ buông bút, mệt

mỏi ngả người ra sau, cả cơ thể mỏi nhừ, nhưng suy nghĩ lại nhanh nhạy,

chỉ cần nhắm mắt lại là trong đầu lại xuất hiện dung nhan thanh lệ nhợt

nhạt, nó cứ quẩn quanh trong lòng, đúng là nỗi bất an khó nói thành lời.

Lòng vô cùng phiền muộn!

"Bệ hạ, trà của người đây!" Lai Phúc đã trở lại, đặt chén trà còn nóng

xuống trước mặt Hiên Viên Kỳ, nhìn Hiên Viên Kỳ một hồi, hắn chần chừ

hỏi: "Bệ hạ, người đang phiền lòng vì chuyện của Liễu chủ tử sao?"

Hiên Viên Kỳ không trả lời, nhưng có quay sang nhìn Lai Phúc, ý bảo hắn cứ

nói tiếp, Lai Phúc được tăng thêm vài phần can đảm mới dám nói: "Nô tài

không hiểu đạo lý của người bề trên, nhưng nô tài vẫn có thể thấy rõ

được sự thật."

Ngừng một hồi, thấy Hiên Viên Kỳ không có ý phản

đối, Lai Phúc nói tiếp: "Có lẽ người ngay từ đầu bệ hạ thích chính là

Liễu chủ tử, con người có phải cỏ cây, sao có thể vô tình? Bệ hạ đã ở

cùng Liễu chủ tử hiện tại lâu như vậy rồi, cho dù có phải lòng người

cũng chẳng phải chuyện lạ, hơn nữa Liễu chủ tử hiện tại khiến người ta

thấy cảm mến, nếu không vì nô tài người đã......"

Hiên Viên Kỳ liếc hắn một cái: "Đã gì?"

"Không, không có gì! Ha ha......" Không thể nói thẳng những suy nghĩ trong

lòng, Lai Phúc thu mình lại: "Tóm lại là, nô tài thấy bệ hạ không nên

phiền lòng vì chuyện này, chỉ cần làm theo những gì trái tim mách bảo là được!"

Thật ra hắn không hề đồng tình với việc bệ hạ đi tìm Liễu chủ tử chân chính, người có con mắt tinh đời chỉ cần nhìn qua cũng biết bệ hạ đã phải lòng Liễu chủ tử hiện tại, nhưng bệ hạ lại cố tình lừa

mình dối người, thôi quên đi, hắn chỉ là một nô tài, chủ tử có làm gì

thì hắn cũng không có quyền lên tiếng.

Chỉ hy vọng sau này bệ hạ không hối hận là tốt rồi!

Hiên Viên Kỳ im lặng nghe Lai Phúc nói, trong đôi mắt sâu thẳm như có cái gì đó lắng đọng, một lát sau, y đứng dậy cất bước ra ngoài, Lai Phúc thấy

thế vội vã chạy theo sau.

Hiên Viên Kỳ quay người ngăn hắn lại, nói: "Ngươi không cần phải theo!"

"Dạ?" Lai Phúc run lên: "Vâng!"

Rời khỏi ngự thư phòng, Hiên Viên Kỳ đi thẳng một mạch đến Ngọc Xu cung.

Ngọc Xu cung cách ngự thư phòng không xa, Hiên Viên Kỳ chẳng mấy chốc đã đến đứng trước cửa Ngọc Xu cung.

Trong phòng vẫn còn sáng đèn, Hiên Viên Kỳ đẩy cửa bước vào, nhìn đống hỗn

độn dưới đất, rồi nhìn thiếu nữ đang nằm dài trên bàn.

Dung nhan

mỹ lệ này y không hề xa lạ, trong nửa năm qua hầu như ngày nào y cũng

được thấy, nhưng y biết rất rõ, hiện giờ nhìn thấy khuôn mặt này, đây

không phải khuôn mặt y thường xuyên nhìn thấy.

Chậm rãi tiến đến

gần thiếu nữ đang nằm dài ra bàn ngủ, khuôn mặt ngây thơ còn điểm một nụ cười, hình như đang mơ một giấc mộng đẹp.

Y dừng bước, trong đầu lại xuất hiện một khuôn mặt giống vậy nhưng mang một biểu cảm khác, ngay cả khi ngủ mày cũng chau lại.

Rõ ràng cùng một khuôn mặt nhưng chỉ liếc mắt một cái cũng có thể phân biệt được.

Nhìn thiếu nữ đang say ngủ một hồi, y xoay người bỏ đi.

Trăng treo lơ lửng trên bầu trời u tối, một đám mây đen dày kéo đến, dần dà

ánh trăng bị che khuất, cả đất trời chìm vào bóng đêm.

Hiên Viên Kỳ ngẩng mặt, nhìn bóng đêm chín nùng, lần đầu tiên y phát hiện, trái tim mình rơi vào cõi u mê.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 147
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...