Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 136

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trời vừa hửng sáng, mây bay đã không thể nào che được ánh dương chói lòa nữa, vì vậy tuyết đã có dấu hiệu sắp tan.

Im lặng không một tiếng động, một Hắc y nhân xuất hiện phía sau lưng Hiên Viên Kỳ.

"Chủ tử." Giọng nói lạnh băng không chút e dè vang lên,, Hiên Viên Kỳ không quay lại, hỏi: "Tra được rồi?"

"Hồi chủ tử, đúng vậy!" Hắc y nhân cung kính trả lời, không chờ Hiên Viên Kỳ tiếp tục đặt câu hỏi đã bẩm báo hết: "Liễu phi và Lãnh Hàn Vũ đúng thật là sư huynh muội, Phong Nãng danh xưng thần y chính là sư phụ của hai

người, Lãnh Hàn Vũ đã đi theo Phong Nãng từ nhỏ, còn Liễu phi, năm mười

tuổi mới được Phong Nãng thu làm đồ đệ."

"......"

Đợi lâu

rồi mà không thấy Hiên Viên Kỳ có phản ứng gì, Hắc y nhân không khỏi

ngẩng mặt lên nhìn, ngó thấy vẻ mặt u ám của Hiên Viên Kỳ thì lấy làm cả kinh.

"Chủ tử?"

"Ngươi lui xuống trước đi!" Cúi đầu, ánh mắt Hiên Viên Kỳ đã khôi phục sự bình tĩnh.

"Vâng!" Hắc y nhân nhìn y lần nữa, sau đó, cũng như khi đến, biến mất không để lại dấu vết.

Trong đình viện vắng vẻ, chỉ còn lại một mình Hiên Viên Kỳ đứng đó.

Gió lạnh thổi đến, thổi bay một, hai chiếc lá vàng khô—-

Nhân tâm, thực sự biến thiện hay chăng?

Lúc Liễu Vận Ngưng quỳ dưới nền gạch lạnh buốt, đối diện với vị Đế Vương

cao cao tại thượng đang ngồi trên ghế chủ vị nhìn nàng, trong lòng nàng

chỉ còn lại một nghi vấn mà thôi.

Vẻ mặt y khi sáng tuy không hẳn là dịu dàng nhưng cũng xem như là khá ôn hòa, tại sao bây giờ y lại

dùng bộ mặt lạnh lùng chất vấn nàng có phản bội hay không?

Phản bội ư?

Cõi lòng tê tái, nàng im lặng đón nhận ánh mắt lạnh lùng của vị Đế Vương, từ tốn hỏi: "Bệ hạ nói đến phản bội, là ý gì?"

Đôi môi y khép khép mở mở, Liễu Vận Ngưng nhìn mà lòng hoài nghi, nhìn mà

tai như ù cả lên, bất luận có cố gắng đến đâu cũng không nghe thấy Đế

Vương nói gì, quỳ gối trên nền đất lạnh, khí lạnh truyền từ đầu gối lên

đến toàn thân, ngoại trừ sự tê buốt, lòng còn cảm thấy buốt giá, nhưng,

tại sao vậy chứ?

Không đúng, không phải hoàn toàn không nghe thấy, ít nhất nàng còn nghe được tội danh Đế Vương ban cho nàng: Dâm loạn hậu cung.

Dâm loạn hậu cung? Đang nói ai vậy? Nàng ư?

Ánh mắt trở nên mờ mịt, Liễu Vận Ngưng bỗng nhớ đến một chuyện không lâu

trước đó, Vân phi đã đề cập với nàng, trong cung có người đang đồn, quan hệ giữa nàng và sư huynh không bình thường.

Chính là vì nguyên nhân này ư?

Nhưng sao phải chờ lâu vậy mới đến hỏi tội? Đã muốn hoài nghi, không phải nên hỏi tội nàng sớm hơn sao?

"Ngươi còn gì muốn nói?"

Lời nói vô tình kéo suy nghĩ xa vời của nàng quay về, nàng hoàn hồn, ngẩng

mặt nhìn vị Đế Vương cao cao tại thượng, nói một cách cứng nhắc: "Có!"

"Nói!"

Mặt nàng tái nhợt, ánh mắt trống rỗng, giọng nói kiên định: "Chứng cứ đâu? Chứng cứ cho thấy thần thiếp dâm loạn hậu cung?"

"Ngươi muốn chứng cứ?" Hiên Viên Kỳ nhìn nàng mà mặt không chút thay đổi, đáy mắt như có cái gì đó di động.

"Đâu chỉ có chứng cứ." Nhìn nàng đầy hàm ý, Hiên Viên Kỳ nói: "Còn có nhân chứng nữa kia!"

Lúc nghe thấy Hiên Viên Kỳ nói vậy, Lưu Dục vẫn đang quỳ gối bên cạnh Liễu

Vận Ngưng nhìn nàng đầy lo lắng, thấy Liễu Vận Ngưng từ đầu chí cuối vẫn bình tĩnh như vậy, lòng càng thêm lo lắng.

Lai Phúc cũng hoài nghi nhìn vị Đế Vương đang ngồi trên ghế chủ vị thì thấy vẻ mặt lạnh lùng của y có chút gì đó kỳ lạ.

—- Ánh mắt đó của bệ hạ có ý gì? Sao hắn nhìn mà không hiểu.

Nhưng hắn còn chưa kịp hiểu rõ, đã phải nhận chỉ thị của vị Đế Vương, đưa nhân chứng đến.

"Vâng!"

Vừa lên tiếng đáp lời, Lai Phúc vừa lui xuống, không lâu sau, hắn liền dẫn một người có thân hình nhỏ nhắn bước vào.

Lúc Lý Nhĩ xuất hiện trên đại điện, Lưu Dục mới thấy, không bóp cổ Lý Nhĩ

ngay từ khi mới tiến cung đúng là một chuyện ngu xuẩn nhất trên đời.

"Nô tỳ tham kiến bệ hạ!" Lý Nhĩ quỳ cách Liễu Vận Ngưng khá xa, thấp giọng

nói, từ đầu đến cuối không thèm nhìn mặt Liễu Vận Ngưng, một cái liếc

cũng không.

"Bệ hạ, nô tỳ tận mắt chứng kiến nương nương bỏ 'Thệ

Thủy' vào bát dược, hơn nữa trước khi xác định nương nương có thai không lâu, nô tỳ từng thấy nương nương và Lãnh Thái y trốn sau hòn non bộ bàn chuyện gì đó, lúc đó nô tỳ đã cảm thấy không ổn, bởi vì nương nương đã

đuổi chúng nô tỳ ra ngoài, chỉ để Lãnh Thái y ở lại một mình với nương

nương, còn nữa, lúc đó vẻ mặt hai người có chút lấm lét, khi ấy nô tỳ

cũng không để ý lắm, nhưng......"

"Lý Nhĩ, ả nội gián nhà ngươi,

nương nương đối tốt với ngươi như vậy, cớ sao ngươi lại hãm hại nương

nương! Hả ả nội gián kia!" Lưu Dục tức giận đứng phắt dậy, muốn xông lên nhưng liền bị thị vệ ngăn lại nên không thể động đậy, miệng vẫn không

ngừng mắng: "Ả nội gián, ta đã sớm biết ngươi không phải người tốt gì

rồi, nhưng ta thật không ngờ ngươi lại tráo trở tới mức đó!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 136
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...