Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khuôn mặt tái nhợt đỏ ửng khác thường, nàng ngẩng đầu, ánh mắt sáng ngời như sao trời và cũng bình tĩnh hơn hồ nước tĩnh lặng nghìn năm đang đổ ra biển lớn, chảy qua nương dâu, chảy qua cung trăng lạnh lẽo, để rồi cuối cùng không hể trở mình nổi gió, cũng không thể trở mình nổi sóng —-

Đôi mắt âm u như mặt nước hồ thu gợi tình nhìn mai trắng, suy nghĩ dần trở nên hỗn loạn, nhớ mang máng, có một tiểu cô nương cũng giống vậy, từng chỉ vào một nhánh mầm nho nhỏ, như đang khoe thành quả với tiểu thiếu niên vận y phục trắng phau: "Hiện tại ta trồng nó ở đây, cẩn thận bồi dưỡng, đợi mùa đông mai sau ta có thể cho ngươi thưởng thức loài mai đẹp nhất, mẫu thân từng nói, hoa mai tuy cao ngạo, nhưng thuần khiết, sau này Ngưng Nhi cũng muốn làm một người giống như hoa mai!

Lời nói trẻ thơ hồn nhiên của ngày ấy vẫn còn đó, còn nàng thì sẽ không bao giờ được trở lại cái mùa hè mộng mơ đó nữa, lời nói trẻ thơ mơ hồ, như đang cười nhạo nàng, cười nhạo cái sự ngu ngốc của nàng, cười nhạo sự ngu muội của nàng.

Cao ngạo? Thuần khiết? Ha! Kết quả là nàng như chưa từng có vậy, nàng trong mắt y chính là thế thân đê tiện vô sỉ.

Ha! Vì là thế thân nên y vốn không hề tin nàng chính là tiểu cô nương năm đó, a, đây là một câu chuyện đáng buồn cười làm sao?

Sự tự giễu thoáng hiện trong mắt, ngẩng đầu, mỉm cười, đôi mắt như mặt nước hồ thu như được ngăn cách bởi một tấm màn mỏng.

Ha! Rốt cục vẫn không thấy thứ đó, cũng giống lời nói ngày ấy, nàng đã đánh mất cái gì đó, một mình nàng biết là được rồi, đã đủ rồi.

Thái hậu ngồi bên trái Hiên Viên Kỳ từ đầu đến cuối vẫn không hề dời mắt khỏi Liễu Vận Ngưng, lẳng lặng quan sát nàng, để hết toàn bộ cảm xúc của nàng vào mắt, ánh mắt bình thản không chút gợn sóng, hồi lâu, tiếng thở dài thoát ra: "Lại thêm một kẻ si tình nữa......" Thanh âm mơ hồ, như tan vào thế giới trắng xóa.

Thái hậu quay đầu nhìn nhìn hai kẻ đang liếc mắt đưa tình như đang ở giữa chốn không người kia, ánh mắt bình thản không gợn sóng của bà thoáng hiện nét phức tạp —-

Hiên Viên Kỳ, con tuy là nhi tử của kẻ thù của ta, nhưng ta cũng không hy vọng con bị sự thù hận làm mờ mắt, nếu không phân rõ được đâu là thật, con sẽ phải hối hận cả đời......

Khẽ thở dài một tiếng: "Tiểu Đặng Tử, mang mấy thứ này đến cho Liễu phi đi."

"Dạ, Thái hậu nương nương." Khom người, Tiểu Đặng Tử nâng cái bàn vuông trước mặt Thái hậu lên.

Bát dược tinh mỹ bằng sứ màu trắng được đưa đến chỗ Liễu Vận Ngưng mà không hề gây bất kỳ sự chú ý nào.

Tiếc rằng hắn là tâm phúc bên cạnh Thái hậu, nhất cử nhất động đều khiến kẻ khác chú ý, mới đi được vài bước, thì nghe tiếng gọi với theo: "Đặng công công, người muốn đi đâu vậy?"

Tiểu Đặng Tử bất đắc dĩ quay đầu lại, thì thấy Lệ phi, một người như không tồn tại ở trong cung nhìn hắn tò mò, Lệ phi tiến cung cũng gần được ba năm, tính tình nhát gan sợ phiền phức, thường xuyên bị các phi tần khác trong cung bắt nạt, bệ hạ hình như cũng không thích nàng cho lắm, luôn mắt nhắm mắt mở với chuyện nàng bị hiếp đáp, lần này lại gọi hắn, Tiểu Đặng Tử cảm thấy kinh ngạc nhưng hoài nghi nhiều hơn.

Vừa định mở miệng trả lời, thì nghe thấy Thái hậu lạnh nhạt nói: "Sao? Người của ai gia làm chút chuyện cũng phải báo cho Lệ phi biết à?" Giọng điệu thản nhiên, sự uy nghiêm không thể phớt lờ khiến Lệ phi cảm thấy lo sợ không thôi.

"Thần thiếp không dám!" Cúi đầu lo sợ, Lệ phi thầm mắng tại sao mình lại nhiều chuyện như vậy.

Dứt lời, liền kinh động phần lớn người đang ngồi ở đó, Hiên Viên Kỳ và Đào phi nhìn qua, đúng lúc nghe thấy giọng nói uy nghiêm của Thái hậu vang lên: "Tiểu Đặng Tử!"

"Vâng, nô tài đi ngay." Vừa tiếp xúc ánh mắt của Thái hậu, Tiểu Đặng Tử liền hồi thần, rồi đi hoàn thành sứ mệnh của mình, lòng cảm thấy kỳ lạ —-

Tại sao Thái hậu nương nương lại đối xử tốt với Liễu phi nương nương như vậy? Bát dược trên tay tuy không phải dược liệu cao siêu gì ở trong Hoàng cung, nhưng đây là bát dược cái vị Thái y chế riêng để bồi bổ Thái hậu, dược liệu trong này đều là những loại dược liệu quý giá khó tìm trong thiên hạ!

—- Ý nghĩ của Thái hậu thật sự càng ngày càng khó đoán.

Nhìn chằm chằm bát dược trong tay Tiểu Đặng Tử đang được đưa đến trước mắt Liễu Vận Ngưng, Hiên Viên Kỳ bất giác nheo mắt lại, ngay sau đó liền đẩy Đào phi ra.

Đào phi thầm bất mãn, nhưng thấy sắc mặt của Hiên Viên Kỳ nên không dám lỗ mãng, ngồi trở lại chỗ mình với sắc mặt khó coi.

Ánh mắt đại đa số chúng phi tử đều lộ ra sự mỉa mai vui sướng trên nỗi đau của người khác, cắn chặt đôi môi đỏ mọng, Đào phi oán hận trừng mắt nhìn Liễu Vận Ngưng đang ngồi trong góc.

Liễu Vận Ngưng đương nhiên không hề hay biết, chỉ nhìn bát sứ trong tay, vẻ mặt thoáng hiện sự kinh ngạc không nói nên lời: "Đặng công công, đây là......"

"Còn không mau tạ ân, đây là của Thái hậu nương nương ban cho Liễu phi nương nương đó."

Giật mình, Liễu Vận Ngưng vội đứng dậy: "Thần thiếp tạ sự ưu ái của Thái hậu nương nương."

"Sắc mặt Liễu phi tái như thế, bệnh còn chưa khỏi hay sao?" Giọng điệu thật sự lãnh đạm, khiến mọi người kinh ngạc không thôi.

Vị Thái hậu luôn mắt nhắm mắt mở với chuyện hậu cung lại đi quan tâm một vị phi tử mới tiến cung?

Thấy phần đông mọi người dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Liễu Vận Ngưng, ánh mắt Thái hậu hiển hiện sự hài lòng, cái bà muốn, chính là kết quả này.

—- Người này, không phải người mà các ngươi có thể ăn hiếp được!

"Hồi Thái hậu nương nương, bệnh của thần thiếp đã khỏi hẳn, tạ sự quan tâm của Thái hậu." Liễu Vận Ngưng cũng thầm kinh ngạc, xem ra Thái hậu đang đứng về phía nàng, nhưng vì cái gì chứ?

"Hình như ban nãy nghe Lịch Hỷ nói kiệu của Liễu phi nương nương bị phá?"

Liễu Vận Ngưng ngẫm nghĩ, không rõ dụng ý của Thái hậu là gì, im lặng hồi lâu mới đáp: "Đúng vậy."

"Tiểu Đặng Tư—-"

"Có nô tài!"

"Đi tra xem tại sao kiệu lại bị phá?"

"Vâng!"

Tiểu Đặng Tử lĩnh chỉ lui xuống, yến hội cũng vì sự rời đi của Tiểu Đặng Tử mà trở nên nặng nề.

Nhìn Liễu Vận Ngưng chằm chằm hồi lâu, Hiên Viên Kỳ có hơi đăm chiêu, bỗng cười lạnh, nói: "Mẫu hậu làm vậy là có dụng ý gì?"

—- Không thể tưởng tượng được, nàng lại có thể mượn sức của Thái hậu để làm chỗ dựa vững chắc, không phải y đã quá xem thường nàng rồi?

"Kiệu trong cung luôn dùng loại gỗ tốt nhất để chế thành, cũng thường xuyên được kiểm tra, kiệu của Liễu phi vừa được chế tác lại vô duyên vô cớ bị phá, chẳng lẽ Hoàng nhi không cảm thấy kỳ lạ hay sao?"

"Ha? Ý mẫu hậu là có người cố ý làm vậy?"

"Đúng mà cũng không đúng, chờ Tiểu Đặng Tử trở về liền một rõ hai ràng, nếu đúng như ai gia đoán, vậy ai gia tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho loại tiểu nhân âm hiểm này tồn tại ở trong cung!"

Lời Thái hậu còn chưa dứt, thì nghe một tiếng 'choang' giòn giã, tầm mắt của mọi người không khỏi bị hấp dẫn, thấy sắc mặt Lệ phi lo sợ không yên, tay chân luống cuống góp nhặt những mảnh vỡ trên mặt đất: "Thần, thần thiếp nhất thời tuột tay, xin, xin bệ hạ thứ tội......"

"Ngươi đang sợ cái gì? Hả Lệ phi?" Thái hậu lạnh nhạt hỏi.

"Thần thiếp, thần thiếp không có......" Đột nhiên nàng quỳ xuống, hoảng sợ nói: "Thần thiếp nhất thời mê muội mới gây nên chuyện này, Thái hậu nương nương, xin hãy cho thần thiếp một cơ hội, thần thiếp không dám, không dám nữa......"

Vân phi nhìn Lệ phi hoảng hốt lúng túng với vẻ thương hại, lắc đầu không nói. Đào phi cũng nhìn Lệ phi, vẻ mặt khinh thường, hừ khẽ: "Đồ ngu!"

—- Nếu đã nhát gan sợ phiền phức, tại sao còn làm?

"Lệ phi, ai gia thấy ngươi thật đáng thất vọng." Nói là nói vậy chứ trong mắt Thái hậu không chút thất vọng nào: "Người đâu......"

"Có thích khách, mau bắt thích khách!"

Thái hậu còn chưa dứt lời, sân ngoài đột nhiên có tiếng hò hét, sau đó là có vài tên Hắc y nhân xông vào.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...