Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 93

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Sao là sao? Ngươi mù à? Chân ta bị trặc rồi!" Nàng hất tay y ra, khập khiễng bước đi —-

Hàn Tịnh Triệt chau mày khó chịu, cố tình bước đến chắn đường nàng: "Bị thương rồi thì đừng miễn cưỡng nữa."

Liễu Uẩn Nịnh hung hăng trừng y một cái, môi mím chặt, không nói lời nào tiếp tục vượt qua y mà đi, đi được vài bước thấy Hàn Tịnh Triệt không đuổi theo, môi mím càng chặt, đôi môi vốn hồng nhuận nay chuyển trắng, khóe mắt hoe đỏ, lòng cảm thấy muôn vàn ấm ức.

Hung hăng gạt nước mắt, vải áo cọ sát hai má khiến nàng sinh đau, sự thất vọng và đau khổ dâng trào trong lòng.

—- Vậy mà ngươi vẫn bình tĩnh được sao? Hàn Tịnh Triệt, ngươi đúng là đồ khốn nạn! Đồ khốn nạn! Ta không thèm để ý đến ngươi nữa!

Nhưng giọt nước mắt nóng hổi lại không kiềm được rơi xuống hai má, nàng ghét bản thân như vậy, ghét bản thân mau nước mắt!

Nhưng nàng càng ghét Hàn Tịnh Triệt!

—- Ở lâu thêm chút nữa thì chết sao? Dỗ dành nàng một chút cũng chết à? Không chịu kiên nhẫn, y không tìm được thê tử như ý cũng đáng lắm!

Đáng đời! Đáng đời!

Được một lúc sau, dỏng tai nghe ngóng một hồi, thấy sau lưng im ắng, không có động tĩnh gì, gió lạnh thổi 'vi vu', nàng như một quả bong bóng bị xì hơi, ngồi phịch xuống đất, đầu óc trống rỗng, nước mắt rơi xuống hai má, rồi từng giọt từng giọt rơi xuống nền tuyết, im hơi lặng tiếng......

Gió lạnh như từ đáy lòng thổi đến, cảm giác buốt lạnh qua da tiến vào tim.

Lạnh quá.

Nàng ôm gối, cũng là ôm chặt chính mình, sự bi thương được che dấu dưới hai hàng mi.

Cả đất trời mang một màu trắng đơn điệu như chỉ còn lại một mình nàng, cô đơn một mình.

—- Tại sao không có ai thích nàng.

Phụ thân, Hiên Viên Kỳ đã đành, ngay cả tên Hàn Tịnh Triệt khốn nạn cũng thế nữa là sao!

Nàng thích cười, nàng thích quậy, nhưng không có nghĩa là nàng không khóc!

Nàng cũng bị tổn thương mà......

Bỗng, một cái bóng bao trùm lấy nàng, đồng thời tiếng thở dài cũng khẽ truyền đến, Liễu Uẩn Nịnh cứng đờ, nhưng nàng không dám ngẩng mặt, không dám chứng thật phỏng đoán của mình, nước mắt cũng bất giác ngừng rơi.

Cái bóng ấy ngồi xổm trước mặt nàng, ngón tay thon dài ấm áp nâng mặt nàng lên, lẳng lặng nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm bình thường luôn bình tĩnh lại ẩn hiện sự nhu tình.

Liễu Uẩn Nịnh ngây ra, trợn tròn mắt nhìn, tưởng chừng tất cả đang diễn ra trước mắt đều là ảo giác: "Ngươi, ngươi không đi?"

Y nâng cằm nàng lên, cúi đầu nói: "Dỗi đủ chưa?"

"Ta đâu có dỗi!" Nàng hất cằm một cách ngang ngạnh, cự tuyệt sự nhu tình của y, hai má ửng hồng.

"Không dỗi?" Hàn Tịnh Triệt chau mày, ánh mắt thoáng hiện ý cười, xoay mặt nàng lại, y nói: "Thế ai lại giống một tiểu hài tử không chịu đứng dậy?"

"Ta đâu có!"

"Về thôi!" Bàn tay ấm áp khẽ lau nước mắt cho nàng, Hàn Tịnh Triệt cầm lấy bàn tay mềm mại lạnh buốt kia: "Trời lạnh, sẽ cảm đó!"

"Cảm thì cảm, dù sao cũng chẳng có ai quan tâm!" Nàng dỗi, hất cằm.

"......"

"......"

"......" Đợi lâu như vậy rồi mà vẫn không nghe được câu mình muốn nghe, Liễu Uẩn Nịnh giận đến mức muốn hung hăng cắn tên đầu gỗ này một cái, nàng quay đầu, vẻ mặt hung tợn giống như ác tặc, cả giận: "Hàn Tịnh Triệt, nói có một câu 'để ý' thôi cũng chết à? Im lặng là sao? A! Dù ngươi thật sự không thèm để ý đến ta, ngươi cũng không biết dỗ ta sao! Dỗ ta thì ngươi chết hả!"

—- Đồ đầu gỗ to xác!

"......"

Đối diện với sự im lặng của y, nàng hung hăng trừng y, tim dần nguội lạnh, hồi lâu, cuối cùng nàng vẫn không thể nhẫn nại được như y, giật phắt tay lại, nàng nghiến răng đứng dậy, bước cà nhắc trở về.

Hàn Tịnh Triệt có hơi nghi ngờ: "Liễu Uẩn Nịnh......"

Nghe thấy thanh âm của y, Liễu Uẩn Nịnh không quay lại, chỉ hơi nghiêng đầu: "Không phải ngươi kêu ta về sao?" Ngập ngừng, nàng tiếp lời: "Vậy mau lên!"

—- Về cũng tốt, cùng lắm cũng chỉ khó chịu một thời gian mà thôi.

Cùng lắm thì thấy hai người kia nàng nàng ta ta, hạnh phúc không còn gì hơn như nàng nghĩ mà thôi.

—- Nhưng......

Nàng nghiêm mặt, mặc cho nước mắt rơi, gió lạnh thổi đến, rất nhanh liền chuyển lạnh......

Tại sao người có được hạnh phúc không phải nàng......

"Liễu Uẩn Nịnh!" Y bỗng gọi, bước nhanh đến chắn trước mặt nàng, chau mày nâng mặt nàng lên, đúng là đang khóc như mưa thật.

"Ngươi khóc cái gì?"

"Ta không có khóc!" Thanh âm nghẹn ngào, nàng tránh né y: "Là gió lạnh thổi vào mắt!"

"Ngươi dỗi gì chứ?" Y chau mày hỏi, giữ lấy bả vai gầy yếu của nàng: "Ngươi có cái gì bất mãn sao?"

"......"

"Chẳng lẽ ngươi không muốn ở cùng ta?" Y bỗng hỏi.

Liễu Uẩn Nịnh ngây ra: "Người không muốn ở cùng ta là ngươi á!"

Y chau mày: "Không hề."

"Không có? Không sao lại muốn đưa ta về đó? Không sao lại nhẫn tâm với ta như vậy?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 93
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...