Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 88

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh tà dương ngả về tây, đằng chân trời xa xôi rang màu mỡ gà, hồ nước xanh trong dập dìu, một con thuyền nhàn nhã lênh đênh trôi nổi, người chèo thuyền khẽ dịch chuyển cán tre, gợn sóng nổi từng vòng từng vòng, chậm rãi khuếch tán, chậm rãi biến mất, sau đó lại một gợn song nữa nổi lên, cứ thế lặp lại, lặp lại mãi.

Trên thuyền có hai người, một thiếu niên và một thanh niên, cả hai đều vận bạch y, lẳng lặng đứng đó.

Bạch y nam tử quay lại, nhìn bạch y thiếu niên, đôi mắt hơi nheo lại ánh nét khó hiểu.

Vẻ mặt bạch y thiếu niên trông rất nhu hòa, làn da trắng nõn nà chuyển màu ửng hồng dưới ánh chiều tà, chỉ cần nhìn một cái đã cảm thấy rất mê người.

Có vài ba con nhạn bay trên trời, bay ngang qua hai người, cùng câu hỏi: "Sao, nơi này đẹp quá phải không?" Là bạch y nam tử đang hỏi.

Y khẽ mỉm cười nhìn bạch y thiếu niên, chờ đợi câu trả lời của y, nhưng bạch y thiếu niên hình như không nghe thấy, đôi mắt đen láy vẫn nhìn chân trời đằng xa, lúc y thật sự nghĩ thiếu niên không hề nghe, định bụng quay đi, thì thiếu niên khẽ gật đầu, nói: "Rất đẹp!"

Bạch y nam tử khẽ cười, hỏi: "Chẳng lẽ ngươi chưa từng ngắm mặt trời lặn bao giờ?"

"Cũng không hẳn......" Thanh âm dần chuyển thấp, hồi lâu, từ từ cất cao: "Nhưng đây đúng là lần đầu tiên được thưởng thức cùng người khác!" Y khẽ nói, nhìn những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, ánh mắt mê ly.

Rặng mây đỏ như máu chiếu xuống mặt y, tà áo trắng tung bay, y đứng đầu thuyền, phong trần thoát tục tựa như sắp biến mất theo gió.

Tim bạch y nam tử bỗng quặn đau, không kiềm chế được tiến lên vài bước, định nắm lấy tay thiếu niên, nhưng tay liền khựng lại giữa không trung, kinh ngạc nhìn thiếu niên.

Thân hình mảnh mai đơn bạc lẳng lặng đứng trước mặt y, y bỗng có một ảo giác, hình như bóng hình màu trắng này có thể biến mất khỏi tầm mắt y bất cứ lúc nào.

"Ngưng Nhi, nếu ngươi muốn có người cùng ngắm mặt trời lặn, bất kỳ lúc nào cũng có thể tìm ta!" Y bỗng nói, lời nói vội vàng để lộ nỗi bất an trong lòng y.

Bạch y thiếu niên nghe y xưng hô như vậy, có hơi ngây ra, rồi bật cười: "Đã lâu rồi chưa có ai gọi ta như vậy!"

—- Đã lâu rốt cục là bao lâu nhỉ? Ngay cả chính ta cũng quên mất rồi!

Bạch y thiếu niên chính là Liễu Vận Ngưng cải trang thành, nghĩ.

"Chỉ cần ngươi thích, ngày nào ta cũng gọi ngươi như vậy!" Bạch y nam tử hứa hẹn.

Có hơi trầm ngâm, Liễu Vận Ngưng nói thẳng: "Hàn Thiếu Lăng, ngươi dẫn ta đi dạo lâu như vậy, là vì muốn cùng ta ngắm mặt trời lặn sao?"

Y cười, hỏi ngược lại nàng: "Có gì là không thể?"

"Hàn Thiếu Lăng, tại sao ngươi lại đối xử tốt với ta như vậy?" Nàng có chút thắc mắc, cũng có hơi thất thần.

—- Đã lâu, lâu lắm rồi không có ai đối xử tốt với ta như vậy.

"Ai biết được? Có lẽ—-" Y nhún nhún vai, tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra: "Có lẽ vì ta thích ngươi cũng không chừng."

Lời nói bị gió thổi tán, nhưng ít nhiều cũng lọt vào tai nàng, khiến nàng ngẩn ra, rất lâu sau, nàng dời mắt, khẽ nói: "Không còn sớm nữa, ta phải về."

Nhìn nàng chăm chú hồi lâu, Hàn Thiếu Lăng bỗng thở dài: "Ngưng Nhi, Hiên Viên Kỳ đối xử không tốt với ngươi, sao ngươi vẫn không chịu rời khỏi y?"

Nghe câu hỏi đó, Liễu Vận Ngưng cười cười bất đắc dĩ.

—- Không phải không muốn, mà là không thể! Hàn Thiếu Lăng, ngươi có hiểu không? Ta không thể đi, không phải không muốn! Ngươi không biết đó thôi, người hy vọng có thể rời đi nhất, chính là ta đây! —-

Lúc Hàn Thiếu Lăng đưa Liễu Vận Ngưng về lại 'Sở Vân Hiên', trời đã sầm tối, đường cái lạnh lẽo thanh vắng, không còn nhìn ra cái nơi từng ồn ào náo nhiệt vào ban ngày.

Đứng trước cửa lớn, Liễu Vận Ngưng nói với Hàn Thiếu Lăng: "Hôm nay, đa tạ ngươi."

—- Đã lâu rồi ta chưa từng vui như vậy.

"Theo chân mỹ nhân đi du ngoạn chính là niềm vinh hạnh của ta, người nên đa tạ là ta mới đúng!" Y cười tà, trong mắt lại xuất hiện ý cười ấm áp.

Cười khẽ, Liễu Vận Ngưng nói: "Ngươi là một bằng hữu tốt!"

—- Hơn nữa, cũng chỉ có thể là bằng hữu!

Không đợi y trả lời, nàng đã xoay người bước vào trong.

Để Hàn Thiếu Lăng lại một mình nhìn theo nàng với ánh mắt phức tạp.

—- Liễu Vận Ngưng, ngươi cũng biết, cái ta muốn, không chỉ là bằng hữu!

Mặt bỗng cảm thấy lành lạnh, y hồi thần, lúc này mới phát hiện, tuyết lại bắt đầu nổi lên.

Từng đợt từng đợt, xoay tròn một hồi, rồi từ từ rơi xuống, tuyết bao phủ cả mặt đất, hòa lại làm một, không thể phân biệt được.

Hàn Thiếu Lăng chậm rãi đưa tay ra, hứng lấy bông tuyết trắng xóa, rồi rất nhanh, nhìn chúng hóa thành nước, chảy xuống qua kẽ tay.

Y siết chặt nắm đấm, càng siết càng chặt.

"Liễu Vận Ngưng, ta sẽ không để ngươi giống như bông tuyết tan thành nước, trốn khỏi ta!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...