Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 148

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Nương nương, người muốn đi đâu? Còn chưa dùng bữa mà!" Lưu Dục bưng đồ ăn

sáng đến, ngạc nhiên nhìn Liễu Vận Ngưng vừa tiến ra khỏi cửa.

"Ta thấy ở trong phòng hoài buồn quá, muốn đi ra ngoài một chút."

"Nhưng nương nương còn chưa dùng bữa mà!" Lưu Dục đặt đồ ăn sáng xuống, chạy đến cạnh Liễu Vận Ngưng.

Lắc đầu, Liễu Vận Ngưng nói: "Cứ để đó đi, bây giờ ta chẳng muốn ăn gì đâu."

"Vậy......" Lưu Dục nhìn Liễu Vận Ngưng bằng ánh mắt tràn đầy lo lắng: "Vậy nương nương muốn đi đâu? Nô tỳ đi với người."

—- Rốt cục nương nương bị sao vậy? Mấy ngày nay không ăn uống đủ bữa, có

ăn cũng chẳng nhiều, cơ thể vốn đã suy nhược rồi, cứ tiếp tục mãi vậy

sao được.

"Không được, nương nương, người dùng bữa xong rồi hẳn đi." Càng nghĩ càng thấy không thỏa đáng, Lưu Dục lắc đầu, nghiêm túc nói.

"Lưu Dục—-" Liễu Vận Ngưng nhìn nàng, ánh mắt van nài: "Ta thật sự không muốn ăn."

"Vậy, vậy người hớp một miếng cháo thôi cũng được!" Nàng bưng bát cháo cá tới đặt trước mặt Liễu Vận Ngưng.

Không lay chuyển được Lưu Dục, Liễu Vận Ngưng đành phải nghe lời, cố nhịn cảm giác ghê tởm hớp cạn bát cháo.

Mùi cá tanh khiến nàng rất muốn ói, dạ dày cảm thấy không khỏe, mày càng chau chặt lại.

"Nương nương, người sao thế?"

Khoát tay, Liễu Vận Ngưng nhịn cảm giác buồn nôn, nói: "Ta không sao."

"Nương nương, người muốn đi đâu? Nô tỳ đi với người!"

"Không cần đâu, ngươi cứ ở lại đi." Nàng chỉ muốn ở một mình.

"Vậy nương nương nhớ cẩn thận, nếu thấy không khỏe phải về ngay, người nhớ nhé?"

"Ừ!"

Cười với Lưu Dục, Liễu Vận Ngưng quay người rời khỏi Liểu uyển.

Lưu Dục nhìn bóng nàng dần xa, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

Nương nương yếu vậy, cứ như bất kỳ lúc nào cũng đều có thể biến thành một làn khói trắng theo gió cuốn đi.

Nỗi bất an ngày một lớn dần.

Vào cung đã nửa năm, thế mà nàng vẫn cảm thấy Hoàng cung thật xa lạ, nơi thân thuộc nhất, chẳng có gì ngoài Liểu uyển.

Taytrái nắm chặt viên ngọc ấm màu trắng, đây là thứ Hiên Viên Kỳ đưa cho nàng.

Ngọc thật ấm, nhưng tay nàng lại quá lạnh.

Vừa lạnh, vừa ấm.

Chậm chạp bước đi trên con đường xa lạ, quanh đây đều là cảnh sắc lạ lẫm,

rất nhiều chuyện 'cưỡi ngựa xem hoa' xuất hiện trong đầu một lần lại một lần, rồi từ từ lắng đọng.

Một vài chiếc lá khô vàng rơi xuống đất, nàng vươn cánh tay còn lại đón lấy một chiếc.

Trong lòng bàn tay trắng xanh, là một chiếc lá vàng úa lẳng lặng nằm đó.

—- Nè, cho muội đó, chờ khi nào muội lớn lên huynh sẽ trở về tìm muội, muội phải chờ ta đó!

Lời hẹn ước vẫn văng vẳng bên tai, còn nàng đã không còn đứng đó trông mong chờ đợi nữa.

Vật vẫn còn đây mà người thì đã đi rồi.

Đợi mười năm, chờ mười năm, chờ được rồi thì người ấy đã quên.

Nhớ ngày đó người ấy nói sẽ lấy mình, ngay cả trong mơ cũng tràn ngập mong

chờ, bây giờ nghĩ lại sao thấy bản thân lúc trước lại buồn cười đến thế.

Bấm ngón tay tính từng ngày từng ngày, một năm rồi lại một năm, khoảng thời gian mười năm đó, niềm hy vọng mà bản thân gửi gắm cũng dần trôi xa.

Thật ra bây giờ có nghĩ lại, cũng chỉ vì quá ngu ngốc mà thôi.

Chẳng qua y chỉ thuận miệng nói vậy, còn bản thân lại ngu ngốc không phân

biệt nổi đâu đùa đâu thật, cũng tại mình quá mức ngu ngốc.

Chẳng trách được ai.

Thu tay lại, nàng im lặng nhìn lá vàng bay theo gió, rồi từ từ hạ xuống,

trong đôi mắt như nước hồ thu thoáng nét sầu bi, sau đó thì biến mất như đó chỉ là ảo giác.

Ngẩng mặt, trong mắt nàng chỉ còn lại sự bình tĩnh.

Tiếng nước chảy từ đằng xa truyền đến, nàng cúi đầu bước sang đó.

Mặt trời ngả về Tây nhuốm một màu đỏ ối tựa như một ngọn lửa đang thiêu rụi cả đất trời.

'Soạt', nàng đạp phải một chiếc lá khô.

Nhưng hình như nàng không hề nhận ra, chỉ mãi ngây ra nhìn đằng xa, mắt như

được phủ một lớp sương mờ, khiến kẻ khác không tài nào nhìn thấu được.

Con nước xuôi dòng nổi bật dưới trời chiều nhiễm màu đỏ ối, trong cõi đất

trời tĩnh lặng, có hai con người đang ôm nhau giữa chốn không người kia, đứng từ xa nhìn trông thật giống một bức họa tuyệt đẹp.

Ngơ ngác nhìn, im lặng nhìn.

Với thần thái ấy,

Với nỗi phiền muộn đầy bi thương ấy,

Và với nỗi đau sâu đậm ấy.

Tận mắt chứng kiến và nghe người khác nói lại, thật sự không hề giống nhau.

Có cố gắng đến đâu, ta cũng vẫn là kẻ thứ ba.

Liễu phi chân chính đã trở lại, vậy còn thế thân là nàng thì sao? Có phải sẽ lại trở về với cuộc sống trước kia......

Hai tay buông xuôi hai bên hông, nàng cúi đầu, ngây ra nhìn viên ngọc ấm từ từ rơi xuống đất, lòng hoảng loạn.

"Cũng không còn gì đáng để lưu tâm nữa." Nàng lẩm bẩm, chậm rãi xoay người rời đi.

Kết quả đã vậy, nàng cũng đã sớm biết, vì vậy, cũng không còn gì đáng để lưu tâm nữa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Thân
Chương 148

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 148
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...