Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc cái bóng nhỏ gầy hoàn thành nhiệm vụ, trời đã hửng sáng, thiếu niên ưỡn thẳng tấm lưng đau nhức, lau mồ hôi đọng trên trán.

"Ngưng Nhi, vi sư cũng chỉ có thể làm được đến vậy thôi." Giọng nói dịu dàng mang chút xót xa, y cúi người, lau mồ hôi trên trán cho nàng, động tác dịu dàng như đang chăm sóc một con búp bê thủy tinh.

"Sư huynh con dám để con phải chịu tổn thương, con yên tâm, vi sư sẽ đi dạy dỗ nó ngay! Dám không bảo vệ tốt sư muội đáng yêu của mình!" Giọng điệu căm hận, thiếu niên nhìn nàng lần cuối rồi xoay người nhảy ra ngoài cửa sổ, cũng như khi đến, thoáng đã không thấy tăm hơi.

Nói đến cũng thật kỳ lạ, thiếu niên vừa đi không lâu thì Lưu Dục đã tỉnh lại, lúc nàng mở mắt, thần thái còn mơ hồ, nhìn quanh bốn phía mới biết trời đã sáng.

Lơ đãng nhìn thiếu nữ đang im lặng ngủ trên giường, đầu óc lập tức thanh tỉnh.

"Kỳ lạ—-" Nàng lẩm bẩm: "Sao ta lại ngủ được nhỉ?"

Bỗng nàng khựng lại, trợn mắt nhìn chằm chằm thiếu nữ trên giường.

—- Ban nãy, ban nãy nàng hoa mắt ư? Hình như, hình như nàng vừa mới thấy nương nương cử động.

"Ưm......" Tiếng rên tuy khẽ, nhưng lại giống như tiếng sét giữa trời quang, khiến đầu Lưu Dục như bùng nổ.

Nàng đứng phắt dậy, nhưng rồi lại ngồi xuống, vui sướng đến mức hai chân nhũn đi.

"Nương nương, nương nương!" Nàng bước đến bên giường, khóc vì quá vui mừng khi nhìn thấy thiếu nữ đã hôn mê chín ngày tỉnh lại, không cầm được nước mắt, nỗi kích động không thể diễn tả thành lời bao trùm lấy nàng, nàng nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của Liễu Vận Ngưng: "Nương nương, nô tỳ, nô tỳ......" Nàng kích động đến nỗi không biết phải nói gì, chỉ biết lắp bắp, sợ Liễu Vận Ngưng lại tiếp tục ngủ.

Liễu Vận Ngưng nâng mắt, đôi mắt ầng ậng nước nhìn Lưu Dục, có vẻ hoài nghi: "Lưu Dục......" Vừa nói mới thấy giọng của mình sao mà khó nghe, cổ họng bỏng rát như bị thiêu đốt.

Lưu Dục như nhớ ra cái gì, lập tức buông tay nàng: "Nương nương, người, người đừng nói nữa, nô tỳ đi lấy nước cho người!" Nàng nói năng lộn xộn, giọng nói run rẩy, Liễu Vận Ngưng gian nan mở mắt, muốn đưa tay giữ chặt nàng nhưng đành mệt mỏi buông xuôi.

Nàng ngây ra, ngỡ ngàng nhìn theo bóng Lưu Dục, đột nhiên nhớ đến chuyện xảy ra trước khi hôn mê—-

Thì ra, thì ra không phải mơ.

Cảm giác bản thân như vừa ngủ một giấc thật dài, nàng vốn không muốn tỉnh lại, nhưng mà—-

Đặt bàn tay trắng xanh lên cái bụng giờ đã bằng phẳng, không còn cảm nhận được sự tồn tại của nó, không còn cảm nhận được nữa.

—- Đến cuối cùng, ta vẫn trắng tay.

Chậm rãi nhắm mắt lại, có thứ gì đỏ chảy xuống, rồi lại biến mất—-

Tin Liễu phi tỉnh lại chưa đến một ngày đã truyền khắp cung, có người cảm thấy buồn cũng có kẻ thở phào nhẹ nhõm, dù sao cơn thịnh nộ của Đế Vương các nàng không có đủ can đảm để hứng.

Lúc thị nữ Lâm Nhi thân tín quay lại báo tin Liễu phi đã tỉnh, Đào phi chỉ thản nhiên 'ờ' một tiếng rồi lơ đãng nói thêm: "Tỉnh rồi à." Lâm Nhi thấy chủ tử của mình không mấy để ý cũng chẳng phản ứng gì mà chỉ xé từng mẩu bánh ném xuống ao cá.

Lâm Nhi nhìn nàng, hít sâu một hơi: "Nương nương, Liễu phi nương nương tỉnh rồi, tại sao người lại không có phản ứng gì hết vậy?"

"Vậy ngươi thấy bổn cung nên phản ứng như thế nào đây?" Ném miếng bánh cuối cùng trong tay xuống ao, Đào phi quay sang nhìn Lâm Nhi, ánh mắt kiêu ngạo.

Lâm Nhi cười khổ nói: "Liễu phi tỉnh lại, vậy nương nương càng khó khăn trong việc giành lại sự sủng ái của bệ hạ, nô tỳ chỉ không hiểu tại sao nương nương lại giống như chẳng quan tâm mà thôi."

"Ha!" Đào phi bật cười kiêu ngạo, trả lời: "Lâm Nhi, lúc bệ hạ sủng ái bổn cung, bổn cung sẽ dốc sức lấy lòng bệ hạ, hơn nữa cũng là bổn cung tình nguyện, nhưng nếu đã đánh mất sự sủng ái của người, muốn bổn cung trăm phương nghìn kế đoạt lấy sự chú ý của bệ hạ, thì bổn cung làm không được." Dừng một chặp, nàng lại tiếp: "Bổn cung không giống một số người không từ thủ đoạn."

"Nương nương—-" Lâm Nhi không hề kinh ngạc, như hiểu rõ ý của Đào phi, nàng cười khẽ, nhưng đó lại là nụ cười cay đắng.

"Vậy nương nương thì sao đây? Cứ như vậy cả đời?"

Liếc nàng ta một cái, Đào phi nhún vai, nói: "Chẳng lẽ ngươi không thấy lần này bệ hạ đã thật sự động chân tình sao?"

Lâm Nhi ngập ngừng, rồi nói: "Có lẽ vậy!"

—- Không phải có lẽ, mà là chắc chắn.

"Lâm Nhi—-" Đào phi đứng dậy, tiến về phía tẩm cung, có hơi đăm chiêu: "Chuyện của Liễu phi, chỉ chấm dứt một cách đơn giản vậy thôi sao?"

Lâm Nhi đi theo sau nàng, không do dự trả lời: "Không đâu!"

Đào phi xoay người lại, nhìn nàng một hồi rồi quay đầu thở dài: "Hậu cung thật đúng là một nơi đáng sợ!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...