Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 159

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm khuya, ánh trăng bị mây đen che khuất, bóng đêm trùng trùng như là điềm báo cho một cái gì đó sắp sửa xảy ra.

Trong đêm đen, một vóc người cao lớn vác trên lưng một cái bao to phóng nhanh vào đại nội Hoàng cung, tránh được tất cả thị vệ đi tuần, thẳng tiến

đến nơi người đó muốn đến.

Đôi mắt đen lóe sáng đầy tự tin trong

đêm, thận trọng quan sát động tĩnh bốn phía, thấy không bị ai phát hiện

mới nhanh chóng vượt qua chướng ngại xâm nhập tòa cung điện có rất nhiều thị vệ canh gác.

Sau khi người đó đi vào, tất cả vẫn chưa có

động tĩnh gì, thời gian thong thả trôi, giây này đến giây kia, khắc này

nối tiếp khắc kia, không có gì ngăn cản thời gian trôi cứ trôi.

Thị vệ đi tuần xung quanh thấy Liểu uyển hình như có ánh lửa, đang định

sang đó xem sao thì lửa bỗng bùng lên, đêm đen sáng rực như ban ngày.

Thị vệ đi đầu thầm nghĩ không ổn rồi, quay đầu lại nói với thủ hạ: "Ngươi

mau đi bẩm báo với bệ hạ, Liểu uyển xảy ra hỏa hoạn! Còn tất cả theo ta

đi chữa lửa!" Nói rồi liền hùng dũng xông vào, những người còn lại nào

dám chậm trễ, cũng xông vào trong.

Ngọn lửa lan nhanh như vậy, chớp mắt trời đêm như nhiễm sắc đỏ, không cần đến bẩm báo có lẽ bệ hạ cũng đã biết rồi.

Ngay lập tức, ban đêm yên tĩnh bỗng trở nên náo loạn, tiếng khóc thét, tiếng cầu cứu vang vọng bên tai.

Đằng sau lại có hai cái bóng lén lút chạy ra ngoài, trong đó có một người

còn vác thêm một tiểu hài tử trên vai. Nhưng tất cả mọi người đều lo đi

chữa cháy nào còn tâm trạng để ý đến nữa.

Một người có vóc dáng

mảnh mai trong hai cái bóng bỗng dừng lại, nhìn tòa cung điện đã chìm

vào ánh lửa vút cao đến tận trời rất lâu, đôi mắt sâu thẳm như có ngàn

câu vạn lời muốn nói, rồi lại im lặng như một cái đầm sâu.

Sau cùng người có vóc dáng cao lớn chau mày không vui, ôm eo nàng, cương quyết lôi nàng đi.

Bóng hai người dần dần biến mất sau màn đêm, mọi người vẫn lo chữa lửa, sau

đó vẫn không ai phát hiện trong cung thiếu bóng hai người—-

Đế Kinh, kinh đô của Kỳ quốc, là nơi từ trước đến nay không thiếu đề tài mới mẻ để bàn luận.

Chuyện yêu hận tình thù, ân oán thị phi bên kia bức tường màu đỏ vẫn luôn là đề tài khiến người ta bàn tán trong thời gian rỗi.

Và người mà ai cũng nhắc đến đó chính là thiên kim của Thừa tướng Liễu Khâm của Kỳ quốc —- Liễu Uẩn Nịnh.

Không, nói vậy cũng không đúng, Thừa tướng hiện giờ của Kỳ quốc đã không còn

là Liễu Khâm nữa, lão đã là Thừa tướng tiền nhiệm rồi, Thừa tướng tiền

nhiệm bị vu cáo là phản quốc thông đồng với địch nhưng do chứng cứ không đủ nên cuối cùng bệ hạ đành cho lão cáo lão hồi hương, còn thiên kim

của lão, Liễu Uẩn Nịnh, nửa năm trước tiến cung với thân phận là Hoàng

hậu, ngày hôm sau đã bị phế đi hậu vị.

Thế nên người mà mọi người đang nói đến, là Liễu phi mà thôi.

Liễu Uẩn Nịnh, nhân vật truyền kỳ ở Đế Kinh không ai không biết, không ai

không hay, không chỉ sinh ra đã có khuôn mặt tựa trăng nghiêng nước

nghiêng thành, cầm, kỳ, thư, họa không gì không giỏi, không gì không

thông.

Cũng là nhân vật đang được bàn tán sôi nổi.

Đáng tiếc, hồng nhan bạc mệnh, đường mệnh trắc trở!

Cho đến nay mọi người vẫn còn nhớ đến hôn yến long trọng nửa năm về trước,

lúc đó đã có rất nhiều người lấy đề tài này ra đàm luận, vẫn là những

vấn đề xoay xung quanh nàng, không ngờ rằng, ngày hôm nay sau nửa năm,

lại hay tin Liểu uyển của Liễu phi vô cớ bốc cháy, Liễu phi đã táng thân nơi biển lửa.

Cái tin dữ này thật sự khiến cho ai cũng phải bất ngờ.

Vào giờ này, tại tửu lâu lớn nhất và náo nhiệt nhất ở Đế Kinh, các thực

khách ai cũng vểnh tai căng mắt như sợ bỏ qua lời nào của người kể

chuyện.

"Liễu Uẩn Nịnh đúng là một đại truyền kỳ của Đế Kinh, có

xưng nàng là Đệ nhất kỳ nữ cũng không đủ hình dung, nhưng một kỳ nữ như

vậy, cuối cùng lại rơi vào một kết cục như thế—-" Cầm lấy vò rượu hoa

điêu tu một ngụm, giọng điệu của người kể chuyện đầy sự tiếc hận: "Kết

cục này thật khiên kẻ khác đau lòng khôn nguôi."

Các thực khách ai cũng đồng ý với quan điểm này của người kể chuyện, không ai cãi lời—-

"Một kết cục như vậy không phải rất tốt sao? Từ khi Liễu Uẩn Nịnh vào cung

đã không thể sống những ngày yên bình, rõ ràng lấy thân phận Hoàng hậu

để tiến cung nhưng sau đó lại bị phế hậu vị, không phải lần trước ngươi

cũng đã nói, tại cái hậu cung lúc nào cũng lục đục với nhau, cái gì

trắng cũng đều thay đen, bệ hạ có sủng ái nàng thế nào đi nữa nhưng nếu

thật lòng sủng ái, tại sao lại không phục vị cho nàng, khiến nàng vô

duyên vô cớ bị người ta chế nhạo?"

"Vả lại...... Á......" Vị thực khách nọ đang nói đột nhiên mắc nghẹn, hai mắt trợn trắng, hai tay cào

cào cổ, không nói được lời nào, chỉ phát ra những tiếng kỳ dị.

Mọi người xung quanh cười to, cười vang: "Ha ha, xem ngươi còn dám ăn nói

linh tinh nữa không? Nhất định là Liễu phi nghe thấy ngươi nói xấu nàng, chạy đến dạy cho ngươi một bài học đó!"

Tửu lâu vẫn náo nhiệt như trước, một người thanh niên ngồi trong góc phòng đứng dậy, đặt vài vụn bạc trắng lên bàn rồi bỏ đi.

Sau lưng, các thực khách vẫn nói cười, có người đổi đề tài, và chuyện của Liễu phi, cũng dần chìm vào quên lãng—-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 159
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...