Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Thân

Chương 79

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiết trời vài ngày sau đó cuối cùng cũng trong trở lại, ánh dương mùa đông ấm áp chiếu xuyên qua tầng mây mỏng, bao trùm cả thiên địa vạn vật một cách bá đạo.

Tuyết đóng một lớp dày trên mặt đất và vẫn chưa chịu tan, bông tuyết trắng tinh, lạnh buốt cũng bao trùm cả thiên địa.

Mọi âm thanh đều chìm trong sự tĩnh lặng, tiếng vó ngựa lộc cộc từ xa truyền đến, một con ngựa màu nâu đang từ từ tiến tới, vó ngựa liên tục hằn trên đất, rất lâu sau vẫn chưa bị phai mờ.

Đi vài ngày đường rồi, rốt cục cũng đến......

Xa xa, tường thành cao cao hiện ra trước mắt, con ngựa vốn đang chạy nhanh bỗng 'hu' một tiếng rồi dừng lại.

Có hai cái bóng ngồi trên ngựa, một đen một trắng, hắc y nam tử cầm dây cương, khuôn mặt tuấn tú với những đường nét kiên nghị, bạch y thiếu niên ngồi trong lòng y, khuôn mặt cũng rất tuấn tú, đường nét của khuôn mặt có vẻ nhu hòa hơn, một bên mặt bị gió lạnh thổi hắt vào nên ửng đỏ, cúi đầu, như tất cả sự vật bên ngoài không hề liên quan đến y, chỉ một mực ở trong thế giới riêng của mình.

Ngựa giảm tốc độ, đi chậm thiệt chậm khi vào tới thành, gió cũng thổi chậm lại, dịu dàng hơn trước.

Hiện tại sắc trời còn sớm, người đi trên đường không nhiều lắm, hai người đi trên đường hầu như không bị ngăn trở, nhưng vẫn có vài ánh mắt hiếu kỳ nhìn họ.

Đương nhiên ai tình cờ bắt gặp cũng đoán mò thân phận của hai người, tòa thành này nói nhỏ không nhỏ, nhưng cũng chẳng đến mức lớn, bình thường rất ít người lai vãng, nên bị đem ra nghị luận cũng là chuyện bình thường.

Nhưng hình như hai người không hề phát hiện những ánh mắt soi mói ấy, mà chỉ im lặng. Bạch y thiếu niên từ đầu chí cuối vẫn cứ cúi đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì. Tầm mắt của hắc y nam tử thì dừng ở phía trước, ánh mắt đăm chiêu cũng khiến kẻ khác không biết được y đang suy nghĩ những gì.

Ngựa chậm rãi tiến về phía trước, tiếng 'lộc cộc, lộc cộc' vang lên không dứt. Rất lâu, rất lâu sau, hắc y nam tử bỗng thu hồi tầm mắt, hơi hơi cúi đầu, ánh nhìn vô thức dừng trước bạch y thiếu niên.

Nhìn y chăm chú rất lâu.

Đôi mắt đen láy lóe sáng.

Hồi lâu, y thu hồi tầm mắt, nhìn tòa lầu cao xuất hiện trước mắt một cách điềm nhiên, nói: "Đến rồi!" Lập tức xoay người xuống ngựa.

Bạch y thiếu niên nghe vậy ngẩng đầu, nhìn tòa lầu cao phía trước, rồi nhìn hắc y nam tử đứng ở đó, lẳng lặng nhìn y một lát, xác định y sẽ không giúp mình xuống ngựa, mới luống cuống leo xuống.

Yên ngựa bị lệch một bên, bạch y thiếu niên suýt ngã, hắc y nam tử giật mình, dường như định bước đến giúp, nhưng không hiểu sao lại gượng gạo kiềm chế, thờ ơ lạnh nhạt đứng một bên.

Đợi đến khi bạch y thiếu niên đứng vững, hắc y nam tử mới lạnh lùng nói: "Sau khi vào trong, cứ làm theo những gì như ta đã nói, gọi ta là đại ca, nếu có người hỏi ngươi là ai, ngươi cứ bảo là huynh đệ kết nghĩa của ta."

Bạch y thiếu niên gật gật đầu, đưa tay lên vuốt tóc, khẽ đáp: "Ta biết rồi." Dứt lời mới phát hiện, thanh âm của y dịu dàng lạ kỳ, khuôn mặt lại thêm phần tinh xảo tú lệ, khiến ai nhìn vào cũng phải sinh hảo cảm.

Ánh mắt bình thản như mặt nước âm u ngàn năm không gợn song, nụ cười mỉm thản nhiên xuất hiện trên môi y, nhu hòa nhưng lãnh đạm, hai thứ, một thứ cực đạm, một thứ cực nhu, dưới ánh dương mùa đông ấm áp, thoạt nhìn có vẻ không được chân thật cho lắm.

Hắc y nam tử vẫn lẳng lặng đứng một bên nhìn, giờ phút này lại không tự chủ được kéo lấy tay y.

"Hở?" Bạch y thiếu niên quay đầu nhìn y, ánh mắt tỏ vẻ khó hiểu.

Nhìn thẳng vào đôi mắt hoang mang của thiếu niên, rồi hắc y nam tử dời mắt như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bình tĩnh nói: "Vào thôi!"

Bạch y thiếu niên nhìn theo bóng hắc y nam tử đi đằng trước, đứng ngây người tại chỗ, rồi bước nhanh theo sau.

Mới vừa bước vào, đập vào mắt là tấm bảng đen treo trước mặt sảnh chính của tòa lâu, mặt trên viết ba chữ 'Sở Vân Hiên' rồng bay phương múa.

Hắc y nam tử đang đi bỗng quay lại, đứng tại chỗ chờ bạch y thiếu niên, rồi bất ngờ nhìn thấy bạch y thiếu niên mỉm cười thản nhiên và vẻ mặt kinh ngạc của y.

Y chau mày, nhìn tấm bảng màu đen trước sảnh chính, đợi đến khi bạch y thiếu niên đến, y mới hỏi: "Ngươi biết ý nghĩa của 'Sở Vân Hiên'?"

Im lặng một lúc, bạch y thiếu niên mới trả lời: "Có nghe sự phụ đề cập đến."

"Hử?" Y nhướng mày trái với vẻ tò mò: "Người đó đã nói những gì với ngươi?"

Bạch y thiếu niên mỉm cười, nói: "Trên giang hồ có hai tổ chức lớn, Bắc La Tát, Nam Vân Hiên, khác nhau ở chỗ, Sở Vân Hiên không làm việc công khai như La Tát Môn, đó là một tổ chức bí ẩn, không một ai trên giang hồ biết nó ở đâu, càng không ai biết nó thuộc về kẻ nào—-" Nói đến đây, y quay đầu nhìn tấm bảng màu đen, rồi tiếp lời: "Căn bản là không ai nghĩ đến, thì ra Sở Vân Hiên thần bí lại được đặt ở một trấn hẻo lánh như vậy."

Hắc y nam tử thoáng kinh ngạc, nhưng không nói gì, bởi lẽ đã có người chạy ra đón, người thanh niên vận y phục màu lam bước đến nghênh đón, kinh ngạc nói: "Hiên chủ, sao người lại không báo trước cho thuộc hạ? Ơ?" Lúc nhìn thấy bạch y thiếu niên đứng bên cạnh hắc y nam tử, người thanh niên không khỏi kinh ngạc: "Vị này là—-"

Hắc y nam tử nhìn bạch y thiếu niên, nhưng không nói gì, chỉ bảo: "Vào đi rồi nói sau!"

"Dạ, Hiên chủ!" Người thanh niên cung kính đáp, rồi bảo tiểu tư* đứng bên cạnh, dặn dò: "Đi dọn dẹp phòng cho Hiên chủ và chuẩn bị một phòng cho khách nhân!" (*Tiểu tư: tên sai vặt)

"Không cần đâu!" Hắc y nam tử bỗng cắt ngang, nhìn nhìn bạch y thiếu niên, nói: "Y ở cùng phòng với ta là được!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 79
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...